không thua
kém ai, sai lầm một bước, không thể sai lần thêm nữa, anh cũng có nhận
thức của riêng mình.
Câu nói của anh khiến Mộ Tình dừng một
phen, nụ cười trên mặt trực tiếp rơi xuống, cô đứng ở một bên, "Ca, có
phải vì em lập gia đình , cho nên giữ chúng ta liền có một khoảng cách?
Ánh mắt Mộ Diễn cực
kỳ trầm, cô chưa bao giờ cho là anh chỉ xem cô như một cô em gái, thời
điểm cô dắt tay anh đi nhất định đã tiến vào đáy lòng của anh, là anh
thề sẽ đem lại hạnh phúc cho cô, nhưng hiện tại, cô tự mình bỏ lỡ thôi.
"Khi nào thì trở về?"
"Ca!" Anh không trực tiếp trả lời khiến Mộ Tình cất cao giọng, cô giận
giận trừng mắt với Mộ Diễn,"Anh mong em trở về? Mặc kệ, mặc kệ em sao?"
"Nguyên nhân trở về là gì?" Mộ Diễn ngồi vào bàn làm việc, một tay nâng lên xoa xoa mi tâm,"Mặc cho ngày hôm qua mẹ gọi điện lại, em vô duyên
vô cớ trốn khỏi nhà chồng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Vô duyên vô cớ trốn đi? Là hắn nói ?" Mộ Tình hừ lạnh, không che dấu
cơn giận đang phun trào trong lòng,"Ca, anh cũng cho là như vậy sao? Cho là em bốc đồng phát giận, vô duyên vô cớ muốn quấy rối?"
Bóng dáng xinh đẹp đứng trong phòng, đôi mắt Mộ Tình đã bị màu xám bao
trùm, Mộ Diễn trầm mặc khiến sự mất mác trong lòng cô tăng gấp đôi, nước mắt cưỡng chế không nổi liền trượt xuống.
"Ca, em cũng đã qua tuổi hai mươi không phải là không hiểu chuyện, em
biết làm gì là đúng mực. Khi em trở về mấy người có ai hỏi nguyên nhân?
Kể cả anh, Ca ca." Mộ Tình nâng đôi mắt lên thấy Mộ Diễn, giữa bọn họ
được ngăn cách bởi một chiếc bàn, giống như khoảng thời gian ngăn cách
nhiều năm qua, cô vẫn tin tưởng gì đó, nhưng nó đều đã biến hóa theo
thời gian, mà cô, lại không muốn nó bị biến hóa.
"Tất cả, cũng không quan tâm mấy năm nay rốt cuộc tôi sống như thế nào. Các người cho rằng cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối đó nhất định sẽ hạnh
phúc sao?" Thanh âm của cô nghẹn ngào,"Ca, anh nói cho em biết, có phải
vì con đàn bà kia nên anh mới thờ ơ với em? Ca, anh động tâm với cô ta
sao ?"
Con ngươi trầm lãnh đột nhiên chìm xuống, bàn tay nắm trên tay vịn ghế
hơi dùng lực, anh giương mắt nhìn thẳng Mộ Tình,"Tình Nhi,"
Vừa vặn một cái tên, đã mang theo áp lực, Mộ Tình bĩu môi cúi đầu
xuống, cô biết đây là điềm báo ca ca tức giận, tất nhiên cô không dám
phát giận nữa, nhưng phản ứng của Mộ Diễn khiến trong lòng cô càng thêm khủng hoảng.
Đột nhiên đề cập đến Hạ Tử Ca, trong lòng Mộ Diễn trùng xuống, thứ mình không khống chế được làm mình cảm thấy vô lực, giống như con nhím vậy,
một khi tiếp sát, gai trên người sẽ đâm nát đối phương. Nhưng mà vô luận bị đâm như thế nào, anh vẫn chưa bao giờ nghĩ sẽ buông tay.
Rõ ràng trong lòng đều đã gạt bỏ, lại nhịn không được muốn trêu chọc
lần nữa. Chính anh cũng không phân biệt rõ xem mình đang làm gì.
Bộ dáng của Tử Ca lúc cười, lúc tức giận giống như lấy một con dao khắc vào trong đầu anh. Nhưng mà chỉ qua mấy tháng chung đụng, anh lại cảm
thấy cô giống như cái cây duy trì sinh mạng của mình nhiều năm . Bất
luận là cái gì thuộc về Hạ Tử Ca đều lấp lánh màu sắc. Chỉ cần chống lại cô, lòng kiêu ngạo của anh từ trước đến nay đều suy yếu cấp tốc.
Đáng chết! Anh sẽ không để cho Tử Ca làm ảnh hưởng đến mình nữa, vô luận như thế nào kế hoạch của anh đều sẽ không thay đổi.
Bàn tay Mộ Diễn gắt gao nắm chặt, mặt ngoài nổi gân xanh giống như lòng anh bây giờ đang đấu tranh không ngừng.
Mộ Tình nhếch môi, bộ dáng của anh đã nghiệm chứng cho suy
đoán của cô, cô trầm mặc thật lâu sau, sau đó mở miệng,"Ca, nếu em nói
em nghĩ muốn ly hôn thì sao?"
Mi tâm gắt gao vặn
lên, con ngươi vốn trầm lạnh nay lại càng trầm hơn, giống như mưa như
gió đang nổi lên trong lòng, tầm mắt của anh rơi trực tiếp trên người Mộ Tình, cứ thế khiến cô run rẩy.
"Mộ thị đã không cần bất cứ viện trợ nào từ ai." Mộ Diễn đẩy ghế ra
đứng lên, anh thong thả bước đến cửa sổ, chỉ chừa lại Mộ Tình. Cô biết ý của anh là, lúc trước sở dĩ gả cho Nhậm Khải là vì Mộ thị cần viện trợ
về mặt tài chính.
Mà hiện tại, cô cũng không cần cố kỵ sẽ đi làm bất kể những gì mà mình
muốn. Nhưng anh lại keo kiệt đến cả an ủi cô một chút cũng không có. Lần đầu, Mộ Tình phải đối mặt với loại cảm giác không được nuông chiều cô
có chút sợ, có chút ủy khuất. Hiện tại anh vẫn nhẹ nhàng với cô, có phải sự tàn khốc mấy năm qua mà cô nhận được chỉ vì một câu nói của anh mà
tiêu biến hết? Những nỗi đau khắc sâu trên thân thể chỉ vì chút nhẹ
nhàng của anh mà biến mất?
Bên trong trống không. Nếu có thể biến mất, có ai đến tẩy não cho cô
không? Mỗi ngày cô đều sống trong cơn ác mộng không thể tỉnh. Nhậm Khải, hắn là một tên đại biến thái!
"Ca, đây là anh đồng ý với ý kiến của em đúng không? Em biết rõ. . . . . ." Không hề chậm trễ, Mộ Tình cầm túi sách xoay người lao ra khỏi văn
phòng, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Ngoài cửa, Lữ Phương bị cô va phải lảo đảo một cái, ngẩng đầu lên hết sức sửng sốt, "Này. . . . . ."
Người đã biến mất, Lữ Phương sờ sờ cái đầu đi vào văn phòng, thân thể
Mộ Diễn cứng ngắc, ép mình đứng thẳng, trong khoảng thời gi