Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210233

Bình chọn: 7.5.00/10/1023 lượt.

khắc Trình Du Nhiên đứng lên, lúc xoay người rời đi, một giây kế tiếp không phòng bị chút nào đã bị anh dùng sức lôi kéo ——

Cả người ngã ngồi ở trên đùi anh, thân thể dính vào lồng ngực anh, đột nhiên thở hốc vì kinh ngạc, muốn bò dậy.

Nhưng không ngờ, bị bàn tay có lực của anh nhấn một cái, nhìn qua tựa như Trình Du Nhiên chủ động hôn, vừa vặn để cho anh hôn.

"Ưmh ——"

Trình Du Nhiên mở to mắt, đôi tay chống đỡ trước lồng ngực anh, muốn tránh thoát nhưng cô vĩnh viễn đều dự tính sai, ở trước mặt Viêm Dạ Tước, hơi sức của cô giống như là Tiểu Bạch Thỏ đối nghịch sư tử, cho dù anh bị thương, cô cũng không thể địch nổi sức lực của anh.

Trong lúc anh đụng phải cô, nháy mắt cái mùi này, cảm giác này thế nhưng lại quen thuộc như vậy, bá đạo chiếm cứ cô không thả, đầu lưỡi nhanh chóng chui vào chỗ sâu, mút thỏa thích vẻ trẻ trung hương vị ngọt ngào, Trình Du Nhiên bị hơi thở của anh xâm chiếm, phản kháng càng ngày càng nhỏ, cô nhíu nhíu mày, mình thật là hỗn loạn.

Lợi Ân đứng ở tại chỗ, cắn cái đuôi, trơ mắt nhìn chủ nhân, từ lúc còn rất nhỏ đã theo chủ nhân, đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy chủ nhân đến gần một cô gái, lần đầu tiên hôn một cô gái, ngay cả quản gia đang muốn đi tới cũng dừng bước ở cửa, đây cũng là lần đầu ông ta nhìn thấy.

Viêm Dạ Tước rốt cuộc buông lỏng Trình Du Nhiên ra, cô vô lực dính vào lồng ngực của anh, còn chưa thở gấp xong, liền nghe được Viêm Dạ Tước thản nhiên hướng cạnh cửa nói: "Đi vào."

Lúc này, quản gia bưng bữa ăn đi vào, Trình Du Nhiên lúng túng cũng không dám ngẩng đầu, quản gia cũng rất thức thời, lập tức để bữa ăn xuống rồi đi ra.

"Không phải đói bụng ư? Ăn một chút gì đi." Viêm Dạ Tước nhìn bàn ăn hình tròn cách đó không xa, nói.

Mặt Trình Du Nhiên còn hơi ửng đỏ, nhanh chóng nhảy khỏi ngực anh, đi tới chỗ bàn ăn, lòng cô bắt đầu nhốn nháo, mình thế nhưng không có tiền đồ như vậy, haizz, bác sỹ này, cô thật đúng là không dễ làm.

Khi một tay cô nắm lấy một cái đùi gà, mắt con sói gọi là Lợi Ân nhìn cô, rất rõ ràng, nó coi trọng thức ăn trong tay cô, kỳ thực, cô không biết là, sau khi chủ nhân hôn cô, nó mới có thể trở nên hiền hòa như vậy.

Trình Du Nhiên bị nó giật dây ba phát bằng ánh mắt, cuối cùng bỏ thứ yêu thích ném đùi gà cho nó, "Tao cho mày ăn, mày cũng đừng xấu với tao nữa nhé."

Nó giống như nghe hiểu được lời cô nói, bắt lấy đùi gà xong thì đi tới ổ của mình.

Trình Du Nhiên thở dài một cái, rốt cuộc cũng rời đi, tự mình lấy thêm một bát cháo uống, lúc này, Viêm Dạ Tước cũng đến ngồi bên cạnh, nhìn cô, hỏi: "Trước kia chúng ta đã từng gặp nhau?"

Nghe nói như thế, tay Trình Du Nhiên dừng lại ở giữa không trung, ngẩng đầu lên nhìn về phía Viêm Dạ Tước, tròng mắt như mực cũng đang nhìn mình, giống như là tìm kiếm cái gì, bóc tróc thứ gì trên mặt cô. Thời điểm cô lấy đạn ra cho mình, vẻ mặt cô nhìn thấy miệng vết thương cũ, cùng phấp phỏng trong lòng mình, còn nữa, lúc hôn cô, loại cảm giác đó khiến anh không khỏi khạc ra những lời này.

Trình Du Nhiên thật vất vả nuốt xuống cháo trong miệng, cẩn thận nhìn Viêm Dạ Tước, lại không nhìn ra tại sao anh hỏi câu này, chẳng lẽ muốn chính cô nói cho anh biết bọn họ biết nhau, bọn họ còn có con, vậy chỉ khiến người ta cảm thấy dùng mặt nóng của mình đi dán cái mông lạnh của người khác, Trình Du Nhiên cô không làm được.

Rất nhanh, tiếp tục cầm cái muỗng trong tay, uống một hớp cháo, cười nói: "Sao chúng ta có thể từng gặp, người tiếp xúc với anh cũng có thể đếm được, trước kia tôi làm sao có thể có cơ hội này."

Cô tiếp tục uống cháo, nhưng trong đầu đều là hình ảnh anh mới vừa hôn mình, còn có đêm ấy, câu anh nói "Tôi sẽ phụ trách" kia, nhưng còn bây giờ thì sao, anh chạy đến hỏi mình bọn họ có phải biết hay không, đây coi là cái gì? Mất trí nhớ? Loại tình tiết trên phim truyền hình cũng không xảy ra ở chỗ này chứ, hơn nữa, cô thấy anh đều nhớ rất rõ ràng chuyện đã qua.

Viêm Dạ Tước không nói thêm gì nữa, nhưng lại có một cảm giác quen thuộc đã lâu, là cái gì chính anh cũng không rõ, anh cũng có thể khẳng định, lúc trước anh cũng chưa từng gặp Trình Du Nhiên, nghĩ vậy, anh quay đầu nhìn về phía cô.

Trình Du Nhiên bưng bát cháo uống xong, thả lại mặt bàn, sờ bụng một cái, lần này rốt cuộc không đói bụng nữa, giương mắt thấy Viêm Dạ Tước nhìn mình, vội vàng lấy tốc độ nhanh như tia chớp nhanh chóng nhảy khỏi cái ghế, cô cũng sẽ không ngu đến mức lại để anh hôn lần nữa, vừa rồi chính cô bị thua thiệt lớn.

"Tôi tin tưởng lão đại Viêm cũng sẽ không cảm thấy hứng thú đối với một người phụ nữ đã có một đứa con đâu nhỉ, vừa rồi xem như chưa từng xảy ra, thương thế của anh cũng cần nghỉ ngơi thật tốt, ngủ ngon nhé." Vừa đi ra cửa, Trình Du Nhiên lại xoay trở lại, hướng Viêm Dạ Tước hỏi: "Lão đại Viêm có thể tìm người mang tôi về phòng hay không?"

Bộ dáng này có thể có chút mất thể diện, nhưng cô vừa được dạy dỗ, trong căn nhà cổ lớn thế này, cô có thể lại lạc đường, nói không chừng lại có con sói gì đó vọt ra, trái tim nhỏ của cô không thể chịu đựng thêm nữa.

"Gian phòng bên trái đó." Giọng Viêm Dạ Tước lại khôi


Teya Salat