phục lạnh lẽo, đứng lên, hướng bên trong phòng đi tới.
Trình Du Nhiên thiếu chút nữa hoá đá tại chỗ, ở bên trái, chuyện này. . . . . .
Ngao ~
Lợi Ân hướng cô khẽ kêu một tiếng, cô mới lấy lại tinh thần, trừng mắt liếc Lợi Ân, nhấc chân đi ra ngoài, đẩy cửa bên trái ra, vào phòng.
Chỉ để lại Lợi Ân ngồi cạnh nơi nào đó, trơ mắt nhìn cô biến mất, sau đó đứng lên, chậm rãi đi trở về ổ của mình.
Trình Du Nhiên không ngờ đi tới gian phòng lớn như vậy, thoạt nhìn giống như là hai phòng, Tiểu Nặc ở trong một gian phòng nghỉ ngơi khác, cửa không có khóa, cô đi vào.
Tiểu Nặc ôm chăn ngủ ngay ngắn, bên giường để túi cu cậu thường mang theo bên người, bên trong là những thứ đồ ngổn ngang còn có laptop, hồi nhỏ đứa bé này đã thích những thứ này, Trình Du Nhiên chỉ muốn cho cu cậu một tuổi thơ tốt đẹp, cho nên, cu cậu thích sẽ để cho cu cậu đi học, tự mình đi làm.
Có điều vào tuổi cu cậu mà có năng lực làm ra những thứ này, xác thực khiến cô rất kinh ngạc, Trình Du Nhiên nhẹ nhàng sờ sờ đầu cu cậu, lấy máy tính bảng ra từ trong tay cu cậu, lại chính là hình cô và cu cậu ở bờ biển, khi đó cu cậu mới bốn tuổi, kéo cô nói, mẹ, con không muốn ba, sau khi Tiểu Nặc lớn lên sẽ bảo vệ mẹ.
Trình Du Nhiên nghĩ tới đây, trên mặt nâng lên nụ cười đẹp mắt, đưa tay sờ sờ đầu cu cậu, nhẹ nhàng đắp chăn cho cu cậu, quay người ra khỏi gian phòng.
Màn đêm vô tận, cách cửa sổ có thể cảm nhận được gió đêm nhẹ nhàng, sau khi Trình Du Nhiên tắm xong đứng ở ban công, ngắm nhìn cảnh sắc trong đêm tối, từng cơn gió nhẹ thổi vào gương mặt, không khỏi làm tim trôi giạt.
Cô cũng không ngờ sáu năm sau, cô tạm biệt người gặp phải năm đó, cô đưa tay sờ qua lớp y phục, sờ sờ dây chuyền đeo trên cổ, cũng không có lấy ra. Cô nhớ, anh nói sẽ phụ trách, hơn nữa để lại một sợi giây chuyền cho cô, lúc ấy cô giận đến vứt bỏ tại chỗ, cuối cùng, cô cầm trở lại từ trong thùng rác, giữ sáu năm, chẳng lẽ mình vẫn mong đợi lời hứa anh đã nói ư?
Nhưng khi anh xuất hiện, căn bản không nhớ rõ cô, qua sự việc nhà họ Mộ, cô đã sớm không tin vào tình yêu, cũng không tin tưởng một người đàn ông sẽ vĩnh viễn nhớ cô gái nào, giống như là ba cô, nói không chừng đã sớm quên mất dáng vẻ mẹ cô.
Cho nên, cho tới bây giờ cô đều không hy vọng xa vời về sự xuất hiện của anh, đối với vấn đề phụ trách, bởi vì lúc Tiểu Nặc ra đời, nhìn y tá ôm bé con ở trước mặt cô, cô hôn bé con đầu tiên, cô hiểu đây là người thân trời cao ban cho cô.
Trình Du Nhiên cười cười, buông lỏng tay, xoay người đi vào gian phòng, vậy mà, ngay tại ban công bên cạnh, bóng dáng cao lớn đứng sừng sững, yên lặng nhìn cô biến mất.
Sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào từ ngoài cửa sổ, Trình Du Nhiên đang nằm ngủ say ở trên giường, lật người, tìm tư thế thoải mái hơn, tiếp tục mộng đẹp của cô.
Bên tai giống như là có tiếng hít thở khẽ, khiến cho cô nhíu nhíu mày, làm cô cảm thấy hơi ngứa, lấy tay giơ giơ ở trước mặt, hơi mở mắt. . . . . .
Không mở ra cũng may, vừa mở ra liền nhìn thấy mặt một con chó, bị sợ đến lật người, ngã ngồi trên mặt đất, không, đây không phải là chó, mà là con sói gọi là Lợi Ân!
Lợi Ân nhanh nhẹn nhảy lên giường, muốn xem xem có phải cô té hay không, lại dọa Trình Du Nhiên sợ đến vội vàng lui về phía sau một bước, vào lúc này cơn thèm ngủ đã bị hù dọa mất tiêu.
"Mày...mày muốn làm cái gì! Đừng tới đây." Từ nhỏ cô đã sợ chó, chớ nói chi là con sói còn hung ác hơn chó, vội vàng muốn xua đuổi nó rời đi.
Nhưng Lợi Ân lại nghiêng đầu, hình như không nghe hiểu lời cô nói, cũng rất tò mò cô tại sao sợ mình đến thế, vì vậy, nó đến gần từng bước một.
Trình Du Nhiên hoàn toàn bị dọa sợ, đã không còn đường có thể lui, vậy mà, vừa lúc đó, một giọng nói trẻ con phá vỡ không khí, "Lợi Ân, tới đây."
Nghe giọng nói đó, Lợi Ân lập tức quay đầu, chỉ thấy Tiểu Nặc bưng một cái khay, bên trong là một con gà nóng hổi.
Lợi Ân nhảy vèo xuống giường, chạy như bay đến chỗ Tiểu Nặc, Trình Du Nhiên sợ Lợi Ân tổn thương con trai, lập tức lấy dũng khí tiến lên, Lợi Ân chợt dừng bước ở trước mặt Tiểu Nặc, ngồi chồm hổm xuống, nâng đầu lên nhìn Tiểu Nặc.
Tiểu Nặc đưa tay nhỏ bé ra sờ Lợi Ân, Trình Du Nhiên lập tức kêu lên: "Tiểu Nặc."
Tiểu Nặc cũng không có dừng tay lại bởi vì mẹ kêu lên, sờ sờ nó, sau đó dùng tiếng Anh nói: "Này, đây là bữa ăn sáng của mày."
Đem một khay thịt gà bỏ trên đất, cu cậu đi tới, nói với mẹ: "Mẹ, Lợi Ân rất hiền lành, nhưng nó chỉ nghe hiểu tiếng Anh."
Trình Du Nhiên còn đứng chỗ cách Lợi Ân xa nhất, đây cũng không phải là Tiểu Nặc nói một đôi lời nó rất hiền lành thì cô sẽ không sợ, cô chỉ nhìn Lợi Ân bên cạnh đang ăn sung sướng, kéo kéo mặt cứng ngắc, sói chỉ biết nghe tiếng Anh, không trách được cô vừa nói gì, nó đều nghe không hiểu.
Tiểu Nặc cực kỳ thích Lợi Ân, tiến lên sờ sờ đầu nó, Lợi Ân cũng ngoan ngoãn cúi đầu cho cu cậu sờ, một con sói lớn hơn so với Tiểu Nặc đang cúi đầu ở bên cạnh cu cậu, Tiểu Nặc ngẩng đầu lên, nói với mẹ: "Mẹ, lão đại Viêm nói, sau này Lợi Ân chính là của Tiểu Nặc, Lợi Ân, tao nhất định sẽ chăm sóc mày thật tốt."
Nói xo