Insane
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326671

Bình chọn: 7.00/10/667 lượt.

mà thôi." Trình Du Nhiên thấy xong chuyện, lười biếng nói: "Cho nên Tiếu tiên sinh nên bớt thời giờ suy xét người khác đi."

"Mẹ, suy xét cái gì?" Đối với những chuyện này Tiểu Nặc luôn luôn đều là tuân theo, tâm tính xen vào việc của người khác bởi vì cu cậu liếc thấy chú này hình như có chút hứng thú với mẹ, vì vậy, chống nạnh, đứng ở trước mặt mẹ, một bộ cảnh tượng tức cười của con gà con bảo vệ gà mẹ, Tiểu Nặc hết sức có khí thế ngẩng đầu lên, tiến lên trước mặt chú kia nói: "Chú à, chú muốn cưa mẹ cháu thì trước hết phải qua cửa ải của Tiểu Nặc này đã."

Tiểu tử này, thật là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, còn chưa lên tiếng đã thấy Tiếu Chấn Vũ khom thân thể xuống, cười nói: "Người bạn nhỏ, chào cháu."

Nói xong, anh muốn đưa tay sờ sờ đầu bé trai này, Tiểu Nặc lại né tránh trước một bước, động tác này thật đúng là lưu loát mau lẹ, trừ mẹ ra, ai cũng không thể sờ đầu của cu cậu.

"Chú à, chú là ai, bao nhiêu tuổi, làm việc gì, hoàn cảnh trong nhà thế nào, lương tháng bao nhiêu, có thích sạch sẽ không, thích gì, kết giao với mấy cô gái rồi. . . . . . Còn là trai tân?" Tiểu Nặc hỏi rất nhiều vấn đề, những vấn đề này đều là do cu cậu nhìn thấy từ bảng thống kê trên web về đi xem mắt, vừa đúng lúc có công dụng, chỉ là, vì điều tra rõ ràng hơn, cu cậu còn tăng thêm một vấn đề khác nữa.

Tiếu Chấn Vũ nhất thời há to miệng, tên tiểu tử này hỏi sao nhiều thế, đặc biệt là vấn đề cuối cùng của cu cậu, khiến anh trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào, gương mặt tuấn tú nhất thời hiện ra một tia thẹn thùng.

Tiểu Nặc thấy chú này không trả lời, lại nhìn bộ dáng của anh, theo Ngải Sâm nói, chú này nhất định còn chưa có kinh nghiệm, nghĩ thế, nhếch miệng lên cười tà, "Chú à, chú không trấn được mẹ cháu đâu."

Đây là Tiểu Nặc rút ra kết luận, trán Trình Du Nhiên hiện ra ba đường vạch đen, xem ra sau này cô nhất định phải mãnh liệt ngăn cản cu cậu lui tới với Ngải Sâm, gõ một cái vào đầu cu cậu, "Tiểu Nặc, lời này của con là đang nói mẹ con rất hung hãn?"

Tiểu Nặc không nói gì, chỉ cười ngọt ngào, nhìn bộ dáng mẹ như vậy, cu cậu nhất thời khôi phục bộ dáng đứa bé, đưa tay nắm lấy mẹ, Tiếu Chấn Vũ nhìn đôi mẹ con này, mặc dù những vấn đề vừa rồi làm anh hơi xấu hổ, nhưng lại càng cảm thấy hết sức có ý tứ.

Lúc này, bên kia hội trường chợt truyền đến một hồi tiếng thét chói tai, "Không xong rồi, cứu mạng, bên này có người té bất tỉnh!"

--- ------ ------ ------ -------

p/s: cảm ơn các bạn ủng hộ nhé! Mình post đều, các bạn trả lời lưu ý không được chỉnh sửa lại bài vì mình sẽ coi đó là phạm luật, sửa bài mình sẽ không thể biết được đáp án lúc đầu các bạn chọn, mong thông cảm vì báo hơi muộn

"Không xong rồi, cứu mạng, bên này có người té bất tỉnh!" Bàn ăn bên kia truyền đến âm thanh thét chói tai, rất nhanh, rất nhiều người vây lại, vội vàng hỏi hướng chung quanh: "Nơi này có ai là bác sỹ?"

"Làm ơn nhường chút, tôi là bác sỹ." Trình Du Nhiên đi tới bằng tốc độ nhanh nhất, vừa nói vừa gạt đám người ra, ý bảo con trai đứng ở một bên, nhìn người phụ nữ có thai nằm trên mặt đất một chút, khom thân thể xuống, một tay nắm làn váy lên, động tác dồn hết sức không chút do dự xé váy mình ra, nhanh chóng ngồi xổm xuống.

"Tôi là bác sỹ, cô không cần sợ, từ từ hô hấp."

Một tay đệm người phụ nữ có thai lên, một tay cẩn thận lật thân thể cô gái đó lại, khi người phụ nữ có thai nằm ngang thì mới nhìn rõ gương mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, "Lâm?"

"Cat, Cathy, cứu, cứu con tôi." Lâm trở tay cầm tay Trình Du Nhiên, run rẩy, sắc mặt càng tái nhợt, nhưng trong ánh mắt lại hết sức tin tưởng, tin tưởng người bây giờ cô đang nắm lấy, nhất định có thể cứu con cô.

Về lời Lâm nói, khiến Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, nhưng bản thân cô lại có thể đồng cảm, bởi vì cô cũng là mẹ của đứa trẻ, đã từng làm quyết định như vậy, vào giờ phút này, đã không có thời gian cho cô nghĩ cái khác, một tay nắm lấy cổ tay cô ấy, ngón tay mảnh khảnh trắng như tuyết nhẹ nhàng đặt tại mạch đập, chung quanh cũng trở nên yên tĩnh, hai vệ sỹ da đen cũng đứng ở hai bên, bác sỹ vốn xách theo cái hòm tới bên cạnh trước lại yên lặng chờ ở một bên.

"Cậu nói cho tôi biết là đau ở vị trí nào?" Giọng của Trình Du Nhiên đánh vỡ phần yên tĩnh này, Lâm thở hổn hển, trả lời đứt quãng: "Trên, trên bụng."

Trình Du Nhiên khép năm ngón tay lại, nhẹ nhàng đè ở vị trí bụng cô ấy, "Nơi này đau không?"

"Hình như. . . . . ." Lâm còn chưa nói xong, tay Trình Du Nhiên ấn sâu một cái rồi chợt nâng lên, chỉ thấy Lâm bị đau đến kêu thành tiếng, đau đến mức nước mắt cũng trào ra từ khóe mắt, tiếng thở càng ngày càng gấp rút, Trình Du Nhiên tiếp tục đè mạch đập của cô ấy, "Là đau nhức đến mức nào?"

"Cả, cả trong bụng xoắn. . . . . ." Chữ đau còn chưa nói ra, cô ấy chợt hít một hơi, khó chịu ho hai tiếng, hô hấp càng dồn dập, rất nhanh, hoàn toàn giống như không thở nổi, cả khuôn mặt đỏ lên, thời điểm bụng cô ấy càng ngày càng lớn, gánh nặng của tim sẽ càng lúc càng lớn, tim có nước đọng đưa đến khó thở.

Trình Du Nhiên giương mắt