và Vương Hiểu Thư, mà là nhóm người còn sống sót.
Vương Hiểu Thư đi theo Z im lặng không nói, hắn cũng không để Megatron trực tiếp đưa bọn họ vào Nguyên Tử, cô rất tò mò, nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra.
Quân nhân đều nhịp mặc đồng phục, trên tay áo cò phù hiệu viết chữ Z, tất cả đều là binh lính Nguyên Tử trước kia. Bọn họ xếp thành hai hàng rất dài nghênh đón cô và Z, dẫn đầu là thuộc hạ trước kia của Tiêu Trà, là một binh lính tinh anh.
"Trương tiên sinh, vừa rồi chúng ta nhận được tín hiệu của ngài, liền chờ ở trong này." Hắn lấy ra một cái ô, "Tuy rằng trời còn chưa đổ mưa, nhưng thời tiết không tốt lắm nên chuẩn bị ô cho ngài, xe ở phía trước."
Z vô cùng hờ hững đẩy chiếc ô mà hắn đưa qua: "Vài bước đường mà thôi." Hắn không nhiều lời, trực tiếp lướt qua binh lính đi về phía xe quân đội.
Vương Hiểu Thư nhìn bóng lưng hắn, chậm rãi đi theo sau, cùng hắn ngồi lên phía sau xe, chờ cửa xe đóng lại, theo bản năng cầm lấy tay hắn, hạ giọng nói: "Không biết có phải ảo giác của em hay không, có vẻ tâm tình anh không được tốt. Nói thật, trước anh em chưa từng thích ai, em không hiểu lắm về việc này, nhưng em biết mình muốn ở cùng anh cả đời, nếu thật sự có chuyện không thể nói với em làm anh phiền não, như vậy hi vọng em không bất giác làm chuyện gì khiến anh chán ghét."
Z theo bản năng phủ nhận: "Không liên quan đến em, chỉ là. . ." Hắn nói một nửa rồi dừng lại, chần chừ một lúc lâu vẫn không nói ra, chỉ nói, "Đều là việc nhỏ, em chăm sóc mình cho tốt là được, trên thế giới này còn chưa có ai có thể làm anh phiền não, trước đây không có, tương lai cũng sẽ không."
Hắn nhếch miệng, trên mặt mang theo nụ cười tự tin trước sau như một, ánh mắt thâm thúy đầy sức quyến rũ, Vương HIểu Thư thấy vậy, nhẹ nhàng thở ra.
Cô nửa thật nửa giả, vui đùa nói: "Việc tự chăm sóc mình có lẽ em cũng không làm được, người già đi thân thể dễ sinh bệnh, nói không chừng một ngày nào đó em sẽ chết, đến lúc đó anh đừng quá thương tâm." Cô ra vẻ lão luyện xoa đầu hắn, dùng giọng điệu của trưởng bối nói.
Tài xế lái xe thấy một màn như vậy qua kính chiếu hậu, vẻ mặt khó có thể tin, dường như không ngờ người khủng bố như đại ma vương Piccolo hoặc là Illidan trong World of Warcraft trong trí nhớ của hắn lại có một mặt ôn hòa như vậy, lại càng không tin tưởng có người dám xoa đầu Z.
Vương Hiểu Thư rõ ràng cảm giác được khi xe chạy bỗng chếch một cái, cô bất đắc dĩ nhìn tài xế, lại nhìn Z, Z khinh thường lườm tài xế một cái, quay lại trả lời cô: "Em còn rất trẻ tuổi, sẽ không dễ dàng héo rũ như vậy, anh sẽ làm em trở thành bông hoa hướng dương đẹp nhất trên thế giới." Dường như cả người hắn đều thoải mái lên, nhưng nụ cười lại rất trào phúng, sự trào phúng này không phải với ai khác, mà là với chính hắn, bởi vì hắn nói, "Anh muốn bắt đầu thử thích thế giới này, bởi vì em."
Vương Hiểu Thư có chút không tiếp thụ được: "Em cho rằng với suy nghĩ của anh thì càng nguyện ý hủy diệt thế giới rồi sáng tạo một thế giới mới chứ."
Z cười khẽ nói: "Không tính là hủy diệt, người đáng chết thì vẫn phải chết, về phần những người khác, tuy rằng có khả năng sẽ rất phiền, nhưng có vẻ em thích cuộc sống náo loạn hơn là bình thản." Hắn đè tay lên trán, không để ý sự khác thường trong cơ thể, thật có trách nhiệm nói: "Em đã không thích thế giới chỉ có hai chúng ta, vậy thì tặng cho em thế giới người đến người đi vậy."
Về phần thân thể của cô, không ngoại trừ vì hắn mà có vấn đề, mặc dù có hắn ở đây nhất định cô sẽ không có việc gì, nhưng bọn họ tuyệt đối không có khả năng không kiêng nể gì giống như lần trước, dù sao. . . Ánh mắt Z phức tạp nhìn Vương Hiểu Thư, im lặng mím chặt môi mỏng.
Dù sao, dường như hắn cũng không phải không gì không làm được.
Thế giới lớn như vậy, vẫn có chút vấn đề hắn không có cách giải quyết. Tiếc nuối ngay từ đầu mà đấng sáng tạo lưu lại, dường như hắn cũng không thể nhanh chóng đối phó. Lời nói của Giải An Quân hắn vẫn nhớ rõ, Z cảm thấy thân thể của mình biến hóa nghiêm trọng, hơn nữa còn ảnh hưởng đến cô. . . Hắn nhất định phải chọn địa điểm yên tĩnh và thời gian thích hợp để giải quyết chuyện này, mà vấn đề của cô, hắn đều đặt ở phía trước chính hắn. Dù sao, làm hỏng thứ gì đó của người khác rồi bồi thường là chuyện hiển nhiên.
Trước kia hắn không biết mình là người tốt, hiện tại có chút rồi. Edit: Sulli
Biến thái rốt cuộc là dạng gì? Tóm lại không nên là như vậy.
Vương Hiểu Thư phát hiện Z ngày càng giống người đàng hoàng, chẳng lẽ bởi vì tiếp xúc nhiều cùng cô? Xem ra sau này nếu tiếp xúc với nhiều người khác, hắn sẽ trở nên bình thường. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là "người" đúng là người, về phần không thể gọi là người, thật xin lỗi ha ha.
Vương Hiểu Thư vô cùng cảm động nói: "Tuy rằng cảm thấy không như nói thật, nhưng anh có thể nói vậy đã vô cùng khó được, em phải biểu hiện thế nào mới có thể làm anh khẳng định, đây thật sự là một việc không thể làm cho người ta không xấu hổ."
Z không nói chuyện, chậm rãi rời mắt nhìn cảnh vật ngoài xe, con mắt hẹp dài sau kính không gọng hơi híp, nhìn không ra một