Snack's 1967
Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325383

Bình chọn: 8.5.00/10/538 lượt.

trong xe không ra, tỉ lệ gặp chuyện không may cũng không cao, hắn đối với năng lực của mình vẫn rất tin tưởng.

"Tiêu tiểu thư." Z vừa lái xe vừa nói với Tiêu Nhã Nhã, "Chỉ đường cho tôi."

Tiêu Nhã Nhã nhìn chằm chằm vào ảnh ngược của Z trong kính chiếu hậu, dường như đang suy nghĩ có nói thật hay không.

Z từ từ nói: "Cô có thể nói với tôi phương hướng không đúng, dù sao chúng ta xảy ra chuyện, cô cũng không thể chỉ lo thân mình."

Tiêu Nhã Nhã nhíu mày, giống như nghĩ ra, nhanh chóng chỉ vào băng dính ngoài miệng.

Z cự tuyệt: "Nói chuyện với cô thật ầm ĩ, dùng tay chỉ đi."

". . . . ." Trên trán của Tiêu Nhã Nhã nở ra một đóa hoa chữ thập nhỏ, cứng ngắc chỉ về hướng bên trái.

Z đi về hướng mà Tiêu Nhã Nhã chỉ, nhưng dù sao cô cũng rời khỏi Nguyên Tử một thời gian, không hiểu biết rõ tình huống xung quanh, cô trốn đúng vào lúc Nguyên Tử đang vội vàng thay cửa căn cứ, cô chỉ nhớ rõ phương hướng, cũng không rõ nơi đó có an toàn hay không, hoặc đã được xây dựng xong.

Z lái xe dẫn trước chiếc xe tải xanh của đám người Y Ninh, cảnh tượng xung quanh ngày càng trống trải, cây cối cũng ngày càng thưa thớt, theo sắc trời dần dần tối xuống, bọn họ tiến vào một quảng trường không rõ ranh giới, xem ra trước đây hẳn là sân bay, bởi vì cách đó không xa còn có hai chiếc máy bay cũ kỹ.

Tiêu Nhã Nhã thấy hai chiếc máy bay này bỗng ồn ào, Z bị cô phiền không chịu được, liền để Vương Hiểu Thư cởi băng dính của cô ra.

Băng dính vừa xé mở, Tiêu Nhã Nhã lớn tiếng nói: "Dừng xe!"

"Làm sao vậy?" Vương Hiểu Thư hỏi.

Tiêu Nhã Nhã thở hổn hển nói: "Nhị ca của tôi ở đây!"

"Nhị ca?" Cầm đầu căn cứ Nguyên Tử là Tiêu Tùng, hắn có hai em gái và một em trai, ngoại trừ Tiêu Nhã Nhã thì những người khác đều là cùng cha khác mẹ, cha hắn chết vì bệnh độc H+, các mẹ hắn cũng không có một ai sống sót, mà lão nhị chính là, "Tiêu Trà?"

"Đúng." Tiêu Nhã Nhã nói không ngừng, "Các người đưa tôi về, nhị ca sẽ cảm tạ các người, các người đừng sợ, đi xuống tìm hắn đi, hắn ở ngay trong máy bay." Cô chỉ vào một chiếc máy bay màu trắng khá mới cách đó không xa.

Ngón tay thon dài của Z gõ gõ tay lái, dường như đang suy nghĩ có nên tin tưởng cô hay không, Tiêu Nhã Nhã sợ hắn không tin, lại nói: "Thật sự, không tin các người có thể đi, tiếp tục nhốt tôi ở đây!"

Z cười lạnh: "Như thế là tốt nhất, cô có thể an toàn ở trong này, mà chúng ta toàn quân bị diệt."

". . . . ." Tiêu Nhã Nhã hơi sửng sốt, đỏ mặt quay đầu đi, im lặng.

Z nhíu mày, thật sự bị hắn nói đúng? Vừa lừa gạt đã bị phát hiện, thật sự không biết nên vui hay nên buồn.

Bên Z và Vương Hiểu Thư không bởi vì Tiêu Nhã Nhã lừa gạt mà mắc câu, đám người đi theo sau bởi vì bọn họ dừng lại mà xuống xe, nhàn nhã bước tới xe Lexus, gõ vào cửa sổ xe.

"Mở cửa, dừng lại làm gì? Đến nơi?" Âu Dương gõ cửa sổ bên phía Vương Hiểu Thư, mà Y Ninh đứng ở bên Z, Yusuke Miyazaki đương nhiên đi theo Y Ninh.

Vương Hiểu Thư lạnh lùng nhìn khuôn mặt trông là thấy ngán ngoài cửa sổ, không thèm đáp lại hắn, bất động ngồi ở ghế lái phụ, giống như không nghe thấy gì.

Z hạ kính xe xuống, nói với Yusuke Miyazaki: "Quay lại xe đi, còn chưa tới."

Y Ninh bị hắn tận lực không nhìn nên không nhịn được, mở miệng tự tiến cử: "Tôi có thể ngồi đằng sau trông coi cô ấy." Ả chỉ vào Tiêu Nhã Nhã.

Không hiểu vì sao Tiêu Nhã Nhã lại nói: "Ai muốn cô trông coi tôi? Này, Bạch đại ca, tôi không lừa anh, tôi nghe lời được chứ? Anh để cô ta cách xa tôi một chút."

". . . . ." Bạch đại ca? Vương Hiểu Thư bị xưng hô của cô lôi [1'> một mặt máu, cố nén cười nhìn Z, Z mặt không biểu cảm nhìn cửa xe, cắn răng nói. "Gọi tôi là giáo sư."

[1'> Ngoài dự đoán làm người ta vô cùng khiếp sợ.

"Bạch đại ca nghe khá thân thiết, ca ca nói thấy phái nam thì nên tán dương như vậy." Tiêu Nhã Nhã không bị thuyết phục.

Z trực tiếp gí súng vào đầu cô, khuôn mặt tuấn nhã từ chóp mũi lên trên đều tối đen như mực: "Cô nói lại lần nữa."

"Rất xin lỗi. . ." Tiêu Nhã Nhã hoảng sợ lui về sau, "Tôi, tôi không dám, thật sự không dám nữa!"

Z lạnh nhạt rút súng lại, xấu hổ lườm Vương Hiểu Thư một cái, thấy cô cười, đôi mắt xinh đẹp cong cong, trong lòng không nói rõ là mất mặt nhiều hơn hay vui vẻ nhiều hơn.

Hắn thở dài khởi động xe lần nữa, nhưng chiếc may bay vốn yên tĩnh ở phía trước bỗng lắc lư vài cái, sau đó đổ về phía trước. "Sao lại thế này?" Vương Hiểu Thư nhíu mày nhìn về phía trước, máy bay đổ xuống, trong làn khói dường như có gì đó đang di chuyển, cô híp híp mắt, rùng mình, "Có zombie!"

"Ai nha." Z cũng không lo lắng, ngược lại vẻ mặt vui mừng, "Thật không tệ, nha đầu kia nên ăn chút khổ mới được." Z nhìn về phía Vương Hiểu Thư, đề nghị, "Ném cô ta xuống có được không?"

Vương Hiểu Thư phân lực chú ý từ số lượng zombie rất nhiều phía trước cho hắn: "Anh nói thật?"

Z không nhìn Tiêu Nhã Nhã bởi vì lời nói của hắn mà bắt đầu thét chói tai, nhe răng cười: "Chọc em chơi." Hắn nói xong lời này liền ngừng cười, lùi xe về phía sau, muốn rời khỏi nơi này, đổi một con đường khác.

Nhưng có câu nói rất đúng, không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đội