ày vô cùng ngắn, chỉ ba giây sau hắn đã buông lỏng cổ tay cô, nhìn như tùy ý tựa vào tường, cứng ngắc nói: "Thật có lỗi, thói quen."
Vương Hiểu Thư có phần khó chịu, bộ dáng này của hắn làm cô vô cùng lo lắng và bực tức, cô chỉ cảm thấy sự tức giận trào lên trong lòng, cô nỗ lực muốn khắc chế, nói cho mình phải bình tĩnh, nhưng vẫn không có cách nào bình tĩnh. . .
Vương Hiểu Thư không nhịn được nữa, quay đầu kiễng chân kéo vạt áo của hắn để hắn hướng về phía mình, mặt không biểu cảm nói: "Rốt cuộc anh muốn thế nào? Lời anh nói ngay cả một dấu chấm câu em cũng không tin."
Trong mắt Z đầy tơ máu, hắn không đeo kính, Vương Hiểu Thư có thể thấy rõ ánh mắt tiều tụy mệt mỏi dưới tóc mái của hắn.
Tay cô hơi buông lỏng, đối phương liền tránh khỏi sự trói buộc của cô.
"Khi tôi nói dối thì cô đều tin, khi tôi nói thật cô lại không tin, khi tôi bình thường cô cảm thấy tôi bệnh thần kinh, khi tôi điên cô cảm thấy tôi bình thường, Vương Hiểu Thư, cô cũng thật thiện biến, tôi không cản nổi tiết tấu của cô nữa." Z buồn bực đi ra ngoài, "Cô thích ở lại đây thì cứ ở lại, tôi đi."
Dựa theo tính cách của Z, hắn sẽ không bao giờ làm loại chuyện này, Vương Hiểu Thư nghĩ tới lời nói và biểu hiện dị thường lúc trước của hắn, bỗng nhiên nhớ ra trước khi vào nhà hắn đang tiêm cái gì.
Cô không khỏi quay đầu nhìn ống tiêm dưới đất, bước tới nhặt ống tiêm rồi cất đi, nhanh chóng đuổi theo Z.
Cô đi ngang qua người Z, cũng không nói chuyện với hắn, trực tiếp kéo tay của hắn bước đi, bóng dáng hai người lướt nhanh trong màn đêm, không bao lâu liền đi tới cửa căn cứ Nguyên Tử, lúc này nơi đây không có thủ vệ, hoàn toàn mở rộng, hiển nhiên là bọn Tiêu Trà đã bỏ chạy, còn mang theo một đám người.
"Xe dừng ở kia?" Vương Hiểu Thư ngẩng đầu hỏi Z.
Z cúi nhìn chằm chằm cô, đè nén nói: "Cô muốn làm gì?"
"Anh đi đâu, em mang anh đi, trạng thái này của anh nếu lái xe thì không an toàn." Vương Hiểu Thư thấy hắn không đáp liền đi đến nơi đỗ xe, "Anh không nói thì chúng ta đi tới nơi đỗ xe ban đầu, em đoán anh cũng không đổi chỗ."
Tư thái lôi kéo Z của Vương Hiểu Thư giống như dắt con trai, cương quyết mà trực tiếp, mặc kệ Z phản bác hay kháng cự đều không để ý, biểu hiện ý nghĩ và thái độ của mình một cách quyết liệt.
Không biết là ai từng nói, nói là khi một người phụ nữ yêu một người đàn ông nhất, sẽ coi anh ấy như con trai của mình, mà khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ nhất, sẽ coi cô ấy là con gái của mình.
Hai người cứ đi đến nơi đỗ xe trong bầu không khí kỳ lạ như vậy, trong xe Lexus bày rất nhiều máy móc, xem ra màn trở mình ở sảnh yến hội của Z được hoàn thành ở nơi này, Vương Hiểu Thư nhìn đống thiết bị mà cảm thấy như đang nhìn thiên thư, cô cũng không quản, kéo Z ngồi vào ghế lái phụ rồi ngồi sau tay lái, chạy xe ra khỏi căn cứ Nguyên Tử.
"Hiện tại Phân Tử, Ly Tử, Nguyên Tử chúng ta đều không thể đi, bọn Tiêu Trà nếu không đi theo Yusuke Miyazaki đến Phân Tử, chính là đến Ly Tử của Giải An Quân, tệ nhất và đáng sợ nhất chính là, bọn họ sẽ đến Lượng Tử." Vương Hiểu Thư phân tích, "Cha em có lẽ đã nhận được tin tức, thân phận của anh bại lộ thì những gì em nói trước kia không biết hắn còn tin tưởng hay không, anh không cần kỳ vọng quá cao về hắn, phải nghĩ đường ra khác, Lượng Tử cũng không thể đi."
Z không nói chuyện, mệt mỏi tựa vào chỗ ngồi, ánh mắt khép hờ, xương quai xanh dưới phần cổ trắng nõn có độ cong vô cùng xinh đẹp, hầu kết của hắn dưới ánh sáng mỏng manh có vẻ gợi cảm vô cùng, Vương Hiểu Thư nhìn mà hận không thể cắn một cái.
Da trắng mỹ mạo khí chất tốt, vừa thấy chính là nhân vật phản diện, thần linh cũng thấy phiền.
Vương Hiểu Thư im lặng lái xe, tiện tay mở ra máy hướng dẫn, nghĩ nghĩ, đặt đích đến ở phòng thí nghiệm phụ cận Lượng Tử, trước mắt nơi đó là an toàn, cô phải làm rõ rốt cuộc Z nổi điên hay bị làm sao.
Ừm đúng, nổi điên, chính hắn cũng nói mình nổi điên, chẳng lẽ ý tự thật sự ở tại mặt chữ?
Vương Hiểu Thư đăm chiêu nhìn Z đang hô hấp ngày càng nặng nề, trực giác cảm thấy có mưa gió sắp tới.
Phút chốc, Z bỗng mở mắt ra, xoay người lấy một cái lọ ở sau xe, sau khi mở lọ có khí lạnh bắn ra bốn phía, hắn lấy ra ống tiêm và thuốc từ trong lọ, bơm hai ba lần rồi lập tức tiêm vào cánh tay.
Vương Hiểu Thư nhìn một màn này, nhiều lắm cũng chỉ mất hai ba phút mà thôi, cô theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng thấy sau khi tiêm xong sắc mặt của Z khá hơn, cũng nhịn xuống.
Thật lâu sau, Z mở mắt ném lọ qua một bên, nghiêng đầu nhìn Vương Hiểu Thư đang im lặng lái xe, bỗng nhiên nâng tay xoa mặt cô.
Vương Hiểu Thư sửng sốt một lát, không nói gì, có lẽ giờ phút này không nói chuyện thì tốt hơn.
"Rất choáng váng." Z giống như thở dài, khóe miệng với đường cong duyên dáng tạo thành một nụ cười mơ màng vô hạn, mặt mày tinh xảo với vầng trán rộng, nhìn có vẻ trí tuệ mà thong dong, "Đúng là tiểu tử đáng ghét."
Tiểu tử? Vương Hiểu Thư nhếch miệng muốn châm chọc hắn, nhưng nhìn bộ dạng yếu ớt này của hắn làm cô không mở miệng nổi, không biết nói gì, một hồi lâu mới nói: "Về phòng thí nghiệm gần Lượng Tử