g, Jess luôn cảm nhận được một loại khí tức rất nguy hiểm phát
ra từ người họ. Ba người Kỷ Lương không có loại khí tức này --- có lẽ đã từng có, nhưng trải qua vài năm trong nghề cảnh sát, tập quán của quân
nhân đã hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.
“Tôi nghĩ, doanh trại huấn luyện ở Trung Quốc sẽ rất…” Jess dừng một chút, nghĩ xem nên dùng từ gì để miêu tả
cho đúng: “Sẽ rất nghiêm túc. Không tùy tiện để cho những người không
phận sự bước vào.” Những người không phận sự, đương nhiên là muốn ám chỉ đám người Kỷ Lương.
“Đã bước vào đây, thì đương nhiên không phải là người không phận sự.” Hạ Vũ mở miệng, giọng điệu không cao không thấp.
Nghe giọng điệu không mặn không có ấn
tượng tốt với đám người Hạ Vũ. Một người đi sau hắn bỗng ló đầu ra hét
vào mặt Tần Dịch: “Này! Lão già Trung Quốc, chúng ta so tài đi.”
Thần kinh thô ráp và phản ứng hồn nhiên
của Tần Dịch lại phát huy tác dụng vào lúc này. Cậu không để ý là đối
phương là không có ý tốt, cứ vui vẻ hơn hở gãi gãi gáy nói: “So cái gì?”
Người kia nhìn nhìn, vừa vặn có một sân bắn cách đó không xa, hắn liền giơ tay làm tư thế ngắm bắn: “So tài bắn súng.”
“Được thôi!” Tần Dịch nghe xong, hai mắt như tỏa sáng. Làm cảnh sát, dù có được cấp súng, nhưng cơ bản thì cũng
không có cơ hội dùng nhiều. Bình thường, mỗi khi ngứa tay, cậu sẽ tới
câu lại bộ bắn súng bắn vài phát cho đỡ thèm. Khi vừa bước vào đây, nhìn sân tập bắn kia, thú huyết (máu động vật =))) của cậu lại như sôi trào. Giờ nghe đối phương yêu cầu như vậy, nhiệt huyết của cậu càng dâng cao.
Kỷ Lương nhìn Hạ Vũ, anh không có ý ngăn cản, mà vẻ mặt của Jess rõ ràng là chơ xem trò vui… Mười lăm phút sau,
trên mặt Jess lúc này không còn là dáng vẻ thoải mái xem trò vui như
ban đầu nữa. Sắc mặt hắn xanh mét như vừa nuốt phải một con ruồi to.
“Nghiêm ---.” Tình hình đang trở nên hơi xấu hổ, thì một khẩu lệnh to truyền tới, Kỷ Lương lập tức bật thẳng
người, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng nghiêm.
Một người đàn ông trung niên mặc quân
phục dậm chân đi tới. Kỷ Lương nhìn thoáng qua, thấy vẻ mặt, ánh mắt của ông không giấu được vẻ hài lòng. Người này chắc chắn đã đến sớm, đứng
đâu đó xem toàn bộ tình hình nhưng lại không ngăn cản… Ông ấy muốn ra
oai phủ đầu đối phương sao?!
“Thượng tá Jess, đây là sĩ quan Hạ mà
lúc trước tôi đã nói với anh.” Người đàn ông trung niên kia giới thiệu
họ: “Sĩ quan Hạ Vũ, Thượng tá Jess chính là người mà bên Mĩ phái tới lần này, phụ trách phối hợp huấn luyện cùng với chúng ta. Hy vọng mọi người có thể hợp tác vui vẻ.”
Đã thế này rồi mà còn hợp tác vui vẻ được à?! Trợn mắt nói dối quả nhiên là bản lĩnh của các nhân vật lớn.
“Cô là Kỷ Lương phải không?”
“À… Đúng vậy, thưa sếp!”
Người đàn ông nhìn chằm chằm Kỷ Lương
một lúc, sau đó vỗ vỗ vai cô: “Huấn luyện cho tốt.” Sau đó, ông nhìn tên nhóc đang đứng sau Kỷ Lương: “Vậy cháu là Kỷ Duệ đúng không?!”
“Đúng vậy, thưa sếp!” Kỷ Duệ trả lời rất đúng khuôn mẫu.
“Ha ha --- tên nhóc này thật thú vị.” Ông cúi người, bế Kỷ Duệ lên: “Đi nào, ông nội đưa cháu đi chơi.”
Ông nội…
Kỷ Lương cảm thấy sau gáy như đổ mồ hôi lạnh.
Người đàn ông kia, chẳng lẽ là… Cô quay
đầu nhìn Trầm Sùng, Trầm Sùng nhếch miệng, cười với cô một cái, cho cô
câu trả lời khẳng định --- không sai, người đó chính là cha của Hạ Vũ.
Kỷ Lương lập tức chửi thầm trong lòng.
Mẹ nó chứ, đây mà là huấn luyện cái gì, rõ ràng là tên khốn Hạ Vũ kia
dùng việc chung với mục đích riêng, thừa dịp muốn cướp mất con trai của
cô chứ gì!!!
Huấn luyện trao đổi, chính là một dạng
hợp tác huấn luyện. Cả hai bên đều chọn ra một đội lính, sau khi trải
qua đợt huấn luyện, hai bên sẽ tiến hành giao đấu hữu nghị. Thật tình
cờ, thời gian mà bên Mĩ chọn lần này, cũng trùng vào thời gian huấn
luyện của S.M.T, cho nên, lần này Hạ Vũ cũng chính là người phụ trách
huấn luyện bên phía Trung Quốc.
Mấy năm gần đây, vì thực lực của Trung
Quốc càng ngày càng cao, khiến cho không ít nước phương Tây kiêng kị,
trong đó, đứng đầu là nước Mỹ. Sự uy hiếp từ Trung Quốc xuất hiện tầng
tầng lớp lớp về nhiều mặt, vì vậy, Mỹ đã đẩy mạnh việc liên minh với các nước châu Á --- đồng thời liên hệ với cả Nhật Bản và Hàn Quốc. Phía Mĩ
cũng lợi dụng danh nghĩa hợp tác trao đổi, để phái một vài lính Mĩ tới
đây, nói là hợp tác cùng huấn luyện, nhưng thực chất là muốn thăm dò
năng lực của phía quân đội Trung Quốc.
Trung Quốc cũng rất nghiêm túc với
phương diện này. Bọn họ muốn xem thì cứ để họ xem đi, đương nhiên là
cũng không để bọn họ xem hết tất cả mọi việc, nhưng cũng không thể tỏ ra mình yếu thế hơn. Vì thế, người phụ trách cũng phải làm rất tốt, để vừa có thể biểu hiện thực lực của Trung Quốc bây giờ cho Mĩ thấy, khiến bọn họ cảm thấy bị uy hiếp quá lớn.
Giống như vừa rồi, vị thủ trưởng kia
biết Tần Dịch và mấy tên lính Mĩ so tài nhưng không ngăn lại, không phải vì muốn ra oai phủ đầu đối phương, mà chỉ muốn để bọn họ biết, đây là
địa bàn của người Trung Quốc, ai là chủ và ai là khách.
Có điều, thủ trưởng ngoài thì thích oai
phong, chỉ khổ cho đám lính quèn bọn họ thôi. Kỷ