a nói với mẹ. . . . . ."
Sắc mặt của An Như Ý phức tạp khó khăn trấn định nhịp tim của mình, lại kích động nhào tới, nắm chặt tay An Tâm Á, "Là, là. . . . . . con của Trình Quân Hạo sao? !"
An Tâm Á liền giật mình, nhìn An Như Ý rơi lệ kích động khó tả, gật đầu một cái.
"Ô ô. . . . . . Làm bậy a. . . . . ." An Như Ý lệ rơi như suối trào, đột nhiên ôm lấy An Tâm Á khóc lớn lên.
An Bình An Tĩnh lẳng lặng liếc nhau một cái, ngồi im lặng, cũng không lên tiếng, chuyên chú nhìn An Như Ý, bọn họ chau mày lại, thật sự không hiểu An Như Ý tại sao lại nói như vậy.
Chẳng lẽ là đau lòng mẹ một người phải nuôi lớn bọn họ sao? ! Chắc là vậy. . . . . .
Nếu không, bọn họ thật sự không hiểu tại sao một người mẹ lại nói với con gái của mình những lời như vậy.
An Tâm Á cả người cứng ngắc, chỉ cảm thấy trong cổ họng như bị chận một cái gì mà nghẹ cứng, một chữ cũng nói không ra được, cuối cùng, hóa thành hai hàng nước mắt trong suốt, cũng biết. . . . . . Mẹ nhất định sẽ phản ứng vậy mà.
An Như Ý khóc một lúc, rồi bị An Tâm Á đỡ ngồi vào trên ghế sa lon.
An Như Ý lúc này mới dời đi lực chú ý, vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm cặp song sinh, lầm bầm lầu bầu nói thầm, "Là sự thật a, là thật. . . . . ."
Nói xong lại cảm thấy sợ hãi quay đầu lại nhìn chằm chằm An Tâm Á, hỏi, "Hai cái đứa bé này, phương diện trí lực. . . . . . Không có vấn đề gì chứ? !"
=.=! !
Là đang nói bọn họ có phải ngốc hay không sao? ! An Bình cong cái miệng nhỏ nhắn lên, không vui, chỉ là, cũng thức thời mà không nói cái gì.
An Tâm Á liền giật mình, lắc đầu một cái, nói: "Bọn nó rất bình thường. . . . . ."
An Như Ý lúc này mới hung hăng thở phào nhẹ nhõm, chuyên tâm nhìn chằm chằm cặp song sinh, biểu hiện trên mặt càng phức tạp khó tả .
Trái tim An Tâm Á giống như bị kim châm vô cùng khó chịu, cô mang cặp song sinh tới, không phải để bị mẹ mình nhìn như vậy. Quả nhiên, đổi lại An Bình An Tĩnh cũng nhìn An Như Ý giống như nhìn quái vật, rồi sau đó lại trợn mắt nhìn An Tâm Á một cái. Trong ánh mắt kia rõ ràng viết: chúng con không thích bà ngoại điên khùng.
An Tâm Á cười khổ lắc đầu, vô cùng bất đắc dĩ.
An Bình An Tĩnh không có chút vui mừng nào, mà còn cực độ không vui, An Tâm Á đã nhìn ra.
Nhưng An Như Ý lại không nhận thấy được, chỉ cứ mãi nhìn bọn họ chằm chằm. An Bình An Tĩnh liếc mắt, rõ ràng có chút khó chịu, An Tâm Á khẽ thở dài, bộ mẹ tưởng bọn nó giống như nhưng đứa bé không hiểu chuyện bình thường khác sao, cái này thật hơi quá rồi.
Cô rất hiểu hai đứa này, không thích tuyệt đối không đến gần.
Xem ra, nếu muốn một nhà ba đời an an lạc lạc sống qua ngày, thật rất khó khăn a, nhưng trong suy nghĩ của An Tâm Á vẫn là muốn thử một lần, cô nắm lấy tay An Như Ý, "Mẹ, hiện tại con cũng đã trưởng thành rồi, có thể kiếm tiền rồi, mẹ rời khỏi Chu gia đi, qua ở với chúng con. . . . . ."
An Như Ý phục hồi tinh thần lại, cuối cùng xoay đầu qua nhìn An Tâm Á.
An Bình An Tĩnh nhẹ nhàng thở ra, bọn họ rất không thích bị người khác xem như là con nít không biết gì lại còn bị nhìn như quái vật nữa, mẹ nó. Mà cố tình người khác này lại là mẹ của mẹ, nếu không bọn họ sớm đã nổi đóa rồi.
An Như Ý lắc đầu một cái, cười khổ, "Mẹ ở Chu gia an ổn cũng đã thành thói quen."
An Tâm Á nhất thời không biết nói gì, có phải mẹ vẫn cứ muốn trãi qua cuộc sống hèn mọn như vậy hay không, vẫn cứ không thể rời xa Chu Hoài giống như trước kia sao? !
"Tâm Á. . . . . ." An Như Ý hỏi cô, "Rời khỏi Trình Quân Hạo rồi sao? ! Đồng ý với mẹ, về sau không nên có bất cứ quan hệ gì với nó nữa. . . . . ."
An Bình An Tĩnh đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm An Tâm Á, trong lòng dâng lên sự tức giận nồng đậm. Hai bàn tay nho nhỏ nắm lại thật chắt, thì ra chuyện trong lòng của mẹ lại là chuyện này, tại sao bọn họ lại không biết, khốn kiếp.
Bọn họ rất tức giận, vốn cũng không rất ưa thích gì An Như Ý, bây giờ thì cũng chỉ còn lại oán niệm, hóa ra là vì người bà ngoại điên khùng này làm mẹ không vui như vậy. Đối với An Như Ý hiện tại lại tràn đầy địch ý.
Vốn dĩ cặp song sinh cũng chỉ do một mình An Tâm Á nuôi lớn, đối với Trình Quân Hạo thì còn có cái để mà lưu luyến, nhưng còn đối với người bà ngoại điên khùng đột nhiên nhảy từ đâu ra này, thì lại càng không có hảo cảm.
An Tâm Á mắt khép hờ, gật đầu một cái, "Con hiểu rõ, mẹ, mẹ yên tâm. . . . . ."
Trong lúc nhất thời, không khí giữa bốn người trở nên quỷ dị tới cực điểm, An Tâm Á trong lòng vừa buồn bực vừa hốt hoảng, có một cảm giác kích động muốn khóc, vốn đưa hai đứa sanh đôi ra ngoài, muốn chúng gặp bà ngoại, sau đó thì người một nhà hòa hợp với nhau, nhưng vì sao cuối cùng không khí lại trở nên như vậy? !
An Tâm Á không chịu nổi, rất muốn khóc, "Con đi rửa tay một lát. . . . . ."
Cô gần như chạy như điên xông ra ngoài, An Như Ý không chú ý tới tâm trạng của An Tâm Á, nhưng cặp sinh đôi thì chú ý tới, cõi đời này người quan tâm mẹ nhất, cũng chỉ có hai người bọn họ.
Hai đứa sinh đôi vô cùng bất mãn, rốt cuộc An Bình cũng không nhịn được mà nổi đóa.
"Bà ngoại. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu trở nên nghiêm t