Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325185

Bình chọn: 8.00/10/518 lượt.

ập sẵn, nhìn thấy loạt ảnh chụp kia, bỗng chốc tất cả đã hoàn toàn sụp đổ. Vốn cũng định không đến, thế nào thì cũng thấy rằng thành công hay thất bại của Khưu Sinh cũng không liên quan gì đến mình, nhưng không hiểu sao lúc trời còn chưa sáng hẳn, cô đã rời giường, hăng hái chạy đến đây. Vì để không thấy mất mặt vì mục đích đến đây của mình, Tiểu Lộc còn đặc biệt chạy đến siêu thị mua một con dao. Kết quả thế nào cũng không ngờ rằng người anh dùng làm diễn viên trong ảnh, lại chính là cô.

Còn nhớ rõ tối hôm ấy, vì nghĩ đến Nguyễn Linh, Tiểu Lộc mới đột ngột đến đó thả hà đăng. Lúc đầu, đã có một người đứng đó trước, dáng vẻ rất giống Nguyễn Linh, sau đó không nhớ là cô gái đó đã đi từ lúc nào, thì ra —— dáng vẻ lúc cô thả đèn lại cô đơn như vậy.

“Càng trưởng thành càng cô đơn ——” là tên của tác phẩm này, Tiểu Lộc thì thầm đọc lên, ánh mắt thoáng mông lung, không kìm được, vươn tay ra, muốn khẽ chạm vào ảnh. Tay còn chưa chạm đến, đã có đôi tay đặt lên vai cô, tiếp theo liền thuận tay kéo cô sát vào người.

Tiểu Lộc chỉ cảm thấy người sau lưng mình, dựa vào bờ ngực ấy, cho dù không quay đầu, cô cũng có thể cảm giác được người đó là ai. Trên thế giới này, cũng chỉ có một người duy nhất có thể cho cô cảm giác thân thiết như vậy, mới có thể cho cô —— loại cảm giác yên tâm lẫn ấm áp chỉ trong nháy mắt. Cứ như thế, Tiểu Lộc vẫn không dám quay đầu xác nhận, sợ bản thân đang ảo tưởng, ảo tưởng một khi tan biến thì thật là bi kịch, loại cảm giác này, gần đây Tiểu Lộc đã trải nghiệm vô số lần. Đến tận lúc phía sau truyền đến giọng nói ấm áp của Khưu Sinh: “Cô gái, đến đây giúp một tí nào.”

“…………” Tiểu Lộc còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Khưu Sinh kéo vào trong, ngây ngốc nhìn tay anh còn đang khoác lên vai mình, lại nhìn nghiêng sang mặt anh, nửa ngày Tiểu Lộc cũng không nói được một câu. Cô gái?! Đây là cái kiểu xưng hô gì vậy hả, có cần nhanh vậy đã sửa hoàn toàn cách xưng hô không vậy hả?

“Có phóng viên hỏi anh lúc chụp những bức ảnh này thì có cảm tưởng gì.” Khưu Sinh vẫn duy trì nụ cười chính khách, như thể vừa rồi chưa từng nói gì, tầm mắt trước sau cũng không nhìn qua Tiểu Lộc.

“……….” Cảm tưởng của anh ta thì liên quan gì mình? Tiểu Lộc muốn phản bác, đáng tiếc muốn nhưng không có cơ hội. Trước mặt có ánh sáng lóe lên, cái gọi là phóng viên trong truyền thuyết cũng không nhiều, cũng có ba bốn người, nhưng nhiêu đó cũng đủ dọa Tiểu Lộc.

Khưu Sinh cứ thể mà đẩy cô lên, không đếm xỉa gì mà phang một câu: “Có gì cứ hỏi cô ấy.”

“Cô này là ……” phóng viên cũng vẫn còn lý trí, không như ong vỡ tổ mà chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Lộc, xác định mục tiêu.

Sắc mặt Khưu Sinh không chút thay đổi, nhíu mày dò xét Tiểu Lộc: “Là người phụ nữ của tôi.”

Nghe vậy, Tiểu Lộc kinh ngạc nhìn anh, rất muốn moi tim anh ra xem thử rốt cuộc là nó làm bằng cái giống gì? Chuyện cho đến giờ, mà anh còn có thể dửng dưng cứ như chưa có gì từng xảy ra để nói những lời này.

Nhóm phóng viên nghe xong, chính xác là ngửi thấy mùi bát quái, thế là hàng loạt vấn đề đều lôi ra hỏi: “Vậy nhẫn trên tay anh là nhẫn kết hôn sao? Hai vị đã kết hôn rồi sao? Cô ấy chính là cô gái trong ảnh sao? Là vì dùng chính người mình yêu làm người mẫu, cho nên anh mới chụp được tác phẩm đặc biệt vậy sao?”

Hôn nhân? Tiểu Lộc cúi đầu, ánh mắt dời đúng về vị trí ngón áp út, đúng như lời phóng viên nói, thật sự có một chiếc nhẫn, những Tiểu Lộc chưa bao giờ thấy anh đeo qua.

“Tôi không biết anh ta.” Tiểu Lộc nhíu mày, bị nhóm phóng viên dọa cho sợ, lùi ra sau mấy bước. Cô căn môi, vất vả lắm mới nói một câu hoàn chỉnh. Không phải dỗi, mà vì Khưu Sinh trước mắt này ——- cô thật sự không biết.

Tuy rằng không phải đây là lần đầu tiên cô thấy anh ăn mặc như vậy thật, lúc trước mỗi lần anh mặc âu phục, Tiểu Lộc luôn cảm thấy đặc biệt soái, giờ lại càng soái, cứ như vậy, rõ ràng là đứng cạnh anh, nhưng sao thấy khoản cách giữa cả hai thật xa xôi. Khưu Sinh mà Tiểu Lộc biết là một người cầm máy ảnh chụp người khác, không phải là người bị người khác chụp.

Khưu Sinh híp mắt nhìn chằm chằm Tiểu Lộc, không dời đi, đối với câu nói vừa rồi của cô tuy đã có chút dự kiến nhưng cũng không tránh khỏi kinh ngạc.

“Tôi phải về tắm cho Bò sữa.” Tiểu Lộc không trốn tránh tầm mắt anh, tiếp đó là im lặng. Cô cố ý nói như vậy là vì muốn tìm lại sự quen thuộc.

Khưu Sinh của cô, mỗi lần tức giận đều bắt cô tắm cho Bò sữa. Nhìn thấy Tiểu Lộc nói xong thì xoay người bỏ đi, Khưu Sinh nghiến chặt răng, bất chấp mọi chuyện còn cần anh lo liệu lúc này, lập tức đuổi theo.

Bước chân anh rất lớn, thoáng chốc đã đuổi kịp Tiểu Lộc, nắm tay cô kéo ra ngoài cửa viện mỹ thuật.

“……….” Tiểu Lộc trừng to mắt, không chớp mắt nhìn Khưu Sinh, không phải vì sợ trong nháy mắt anh sẽ biến mất, mà sợ rằng chỉ cần cô chớp mắt thì nước mắt sẽ tràn ra. Im lặng một lát sau, cuối cùng, Tiểu Lộc bất chấp tất cả mà gào lên, “Con mẹ nó sao tự nhiên anh lại xuất hiện đúng lúc vậy, cứ tưởng là trốn cả đời mà! Trừng trừng trừng, trừng cái gì hả, anh có quyền gì mà trừng tôi hả, mắt bự là hay lắm sao!


XtGem Forum catalog