Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326085

Bình chọn: 7.00/10/608 lượt.

Sinh đang chào hỏi với khách hàng, nói xong vài câu thì đi thẳng vào văn phòng của Lê Nhược Lâm.

“Đừng sợ, có Tiểu Bát ở đây mà!” Nói xong, Tiểu Bát vô cùng lo lắng vọt đến máy pha cà phê, cầm cái tách, pha một tách cà phê, trấn định lại, tự nhiên bưng tách cà phê chạy về phía văn phòng Lê Nhược Lâm.

Ông xã nhà mình sáng sớm đã biến mất, muốn đến công ty cô tìm lãnh đạo cô mà không nói với cô một câu, sao cô lại không tò mò chứ? Cho nên, động tác của Tiểu Lộc còn nhanh hơn cả Tiểu Bát, cơ hồ l lập tức bám theo Tiểu Bát vọt đến văn phòng Lê Nhược Lâm, nép ở cửa, nhìn xuyên qua khe hở bức màn vào bên trong.

Cô cũng biết nhìn trộm là hành vi không tốt, nhưng vào lúc thế này thì ai còn rảnh để lo nhiều chuyện như vậy.

Đáng tiếc hơn nữa làm Tiểu Lộc chỉ thể đưa mắt nhìn Khưu Sinh và Lê Nhược Lâm trò chuyện vui vẻ, chứ một chút giá trị tin tức cũng không có. Đến lúc Tiểu Bát đưa cà phê xong rồi ra khỏi cửa, mới lén lút báo cáo lại: “Thì ra là anh ấy vội đến chổ Lê Nhược Lâm để tặng quà nha.”

“Tặng quà?”

“Đúng vậy, không thấy rõ là gì, chỉ biết là đi công tác sẵn tiện mua luôn, sau đó thì mình bị đuổi ra rồi. Có điều mình nghe ra được một chuyện, Nguyễn Linh xin nghỉ ba ngày, nói là phải lo chuyện ly hôn.”

“Ly hôn?!” Thì ra cuộc sống liên tục biến chuyển không chỉ có mình cô nha.

Vì thế, Tiểu Bát bắt đầu đem mấy chuyện đã thu thập vài ngày nay lại cùng nhau bàn luận, cả hai dần dần lâm vào trang thái quên mình, cứ thế mà ngồi xổm trước cửa văn phòng Lê Nhược Lâm bàn tán.

Đến lúc cửa văn phòng đột nhiên mở ra, mất đi sự chống đỡ, Tiểu Lộc và Tiểu Bát đều ngã nhào, Khưu Sinh nhíu mày, nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, kéo Tiểu Lộc dậy, đảo mắt nhìn qua Tiểu Bát, lại nhớ đến Tiểu Lộc: “Anh nghĩ quà của Tiểu Bát đã làm em mất hồn, không ngờ, em còn nhớ đến anh.”

“Em……..”

“Đi thôi, mời em đi ăn trưa.” Anh như thể không có gì mà dắt tay cô, định đi ra ngoài.

“Á?” Không tức giận sao? Tiểu Lộc thoáng sợ hãi đánh giá lại vẻ mặt Khưu Sinh, “Chưa tới giờ ăn trưa mà.”

“Anh giúp em xin nghỉ nửa ngày.”

“Xin nghỉ?” Ăn trưa cũng đâu cần phải nghỉ nửa ngày chứ?

“Đi mua pín nai, chuẩn bị về nhà gặp ba mẹ em.”

“Thiệt hay giả?” Câu này, khiến Tiểu Lộc có cảm giác được cưng mà sợ.

Anh khẽ cúi người, áp sát mặt cô, “Nếu là giả, anh có cần phải thức ngày thức đêm làm cho xong công việc sao?”

“………..” Thì ra cô bị lạnh nhạt là có nguyên nhân nha, Tiểu Lộc nhếch môi, cười ngây ngô, “Chờ chút, chờ chút, em cất cái cốc, chuẩn bị vài thứ đã.”

Nhìn thấy bóng Tiểu Lộc chạy khuất, sắc mặt Khưu Sinh cũng trầm xuống, đôi mắt vừa lướt qua, dừng ngay tại người Tiểu Bát lúc này đang muốn chạy trốn, “Quà cô chọn không tồi, có điều đồ giả cũng tốt rồi, lần sau khi tôi đi công tác, ngàn vạn lần đừng đưa cho Tiểu Lộc cái thật. Tôi là người rất kích động, không rõ là bản thân sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

“A, ha ha……….Chút quà nhỏ, không đáng kể……không đáng kể……..” Tiểu Bát cười gượng, lui từng bước, từng bước, vừa đúng thời cơ, lập tức bỏ chạy. Người đàn ông này thật đáng sợ, không biết Tiểu Lộc làm sao có thể chịu đựng được.

Từ xa xa, Tiểu Lộc quan sát màn Tiểu Bát bị Khưu Sinh dọa.

Lập tức chột dạ cúi đầu làm ra vẻ bận rộn, nhìn thái độ của anh đối với Tiểu Bát, hiển nhiên là thấy người này rất chi là để bụng, nhất định không thể dễ dàng quên sự kiện kia đâu. Cô cần phải thận trọng từ lời nói đến hành động, ngàn vạn lần không thể chạm đến chổ không nên chạm.

Lúc Tiểu Lộc chuẩn bị xong, định uống cho xong cốc nước, uống cạn thì cả người cô cũng chợt cứng đờ.

Có một luồng nhiệt ấm len lõi trong người cô, lòng thì ấm, lưng lại lạnh.

—— cái cốc này, thì ra không phải bình thường nha, thoạt nhìn là miệng cốc hình tròn, nhưng càng uống càng phát hiện, đáy cốc là hình trái tim. Anh đã rất để tâm chọn quà cho cô, chứ không phải qua loa cho xong, điều này khiến Tiểu Lộc cảm thấy thật ngọt ngào.

Chỉ là……….Tiểu Lộc mơ hồ nhớ lại, trong cuốn tạp chí mà Thẩm Thần Xuyên chúc mừng sinh nhật cô, có thấy qua giới thiệu của cái cốc này……

Trong trí nhớ của Tiểu Lộc, đây là lần đầu tiên cô đi dạo với Khưu Sinh, trước kia cô thường nghe đồng nghiệp nói, đàn ông ghét nhất là đi dạo với phụ nữ. Giờ thì cuối cùng cô cũng có thể dùng thân phận của người từng trải mà nói……….Sai! Là sai!

Khưu Sinh còn hào hứng hơn cả cô thậm chí cô còn nghi rằng ông xã nhà cô có tiềm chất cuồng mua sắm.

Hơn nữa, pín nai chỉ là thuận tiện mà mua, ngoài ra còn có một đống đồ khác, theo như kinh nghiệm của Tiểu Lộc mà nói, nhiêu đó cũng đủ dụ cho mẹ cô mặt mày hớn hở. Đương nhiên, nếu không phải là từ tiền của cô, cô cũng sẽ cười như vậy.

Chẳng qua là theo kinh nghiệm lần trước, Tiểu Lộc không dám vì tiền mà oán giận nữa. Đến lúc mua cũng gần như đầy đủ, về đến nhà, cô mới cố moi hết dũng khí từ trong sâu tận trái tim mà nói ra: “Khưu Sinh, chúng ta lập ba điều hiệp ước được không?”

“Sao?” Anh còn chưa tính sổ với cô, cô lại còn được đằng chân lại muốn lên đằng đầu, “Nói thử xem.”

“À….. Sau này, dù có đi đâu, cũng đừng


XtGem Forum catalog