o mặt bàn phát ra tiếng vang.
Nhìn Lăng Tuyết Mạn mang bộ dáng lưu manh, một loạt năm huynh đệ ngồi chung không hẹn mà cùng thở dài một hơi.
“Haiz, Tứ ca là một người quy củ lạnh
lùng như vậy, nếu còn sống nhìn đến bộ dáng này của Tứ tẩu, sợ là thường dùng đến gia pháp!” Mạc Kỳ Dục rót một chén rượu, cảm khái vô hạn.
“Nếu Tứ ca ở đây chắc Tứ tẩu cũng không dám làm càn như vậy. Tứ ca sao có thể dung túng cho nàng không quy không củ như vậy.” Mạc Kỳ Sâm rất tán đồng.
Mạc Kỳ Lâm trừng mắt nhìn hai người, không vui nói: “Các đệ còn đồng tình với nàng, quên thời điểm bị nàng chỉnh sao? Các đệ nên mong có người đến thu thập nha đầu kia đi!”
“Khụ khụ, Ngũ ca giả bộ làm chi!” Mạc Kỳ Sâm ho khan hai tiếng, nói nhỏ vào lỗ tai Mạc Kỳ Lâm: “Ngũ Ca, ta nghe nói có người đưa cho Tứ tẩu một bản địch phổ viết tay nổi tiếng, ca có biết hay không?” (đã đưa ở chương 173 ấy)
“Khụ khụ!” Khuôn mặt Mạc Kỳ Lâm nóng lên, vỗ vai Mạc Kỳ Sâm một cái, nhỏ giọng trách mắng: “Không được nói bậy! Muốn cho phụ hoàng biết sao?”
“Ha ha, không nói, không nói.” Mạc Kỳ Sâm cười nhẹ. ngồi thẳng người, ra vẻ nghiêm trang.
Mạc Kỳ Minh vẫn lãnh đạm, một mình uống
rượu, ngẫu nhiên ăn một miếng đồ ăn, khóe mắt nhè nhẹ liếc về người mặc
cung trang đỏ đối diện, một tia nóng cháy chợt lóe rồi biến mất, làm
người ta không cách nào bắt giữ.
Mạc Kỳ Diễn tươi cười ôn hòa nghe mấy
người Mạc Kỳ Dục nói cười, bưng chén rượu lại nhìn về phía Lăng Tuyết
Mạn, chăm chú nhìn, thấy bộ dáng nàng nhàm chán buồn bực, khóe miệng gợi lên một độ cong mê người mà ấm áp.
Nhã Phi nhẹ bước đi tới, kêu: “Tứ tẩu!”
Lăng Tuyết Mạn chấn động, vội quay đầu, vui vẻ nói: “Nhã Phi!”
“Tứ tẩu, muội đi bẩm báo với phụ hoàng, phụ hoàng chấp thuận cho chúng ta đi ra ngoài một chút.”Nhã Phi cao hứng giơ lên khuôn mặt tươi cười.
“Thật sự thật tốt quá!”
Lăng Tuyết Mạn kích động nóng nảy, lại
không chú ý tới quần áo bị vướng, mới đi ra một bước liền lảo đảo ngã
xuống đất này, đụng trúng chân Tam Vương phi. Tam Vương phi cũng đo đất, hai người đồng thời kêu lên một tiếng “Á!”
Ánh mắt mọi người lập tức nhìn lại, Nhã
Phi cuống quít đi đỡ Lăng Tuyết Mạn, Nhị Vương phi đi đỡ Tam Vương phi.
Lăng Tuyết Mạn tức giận vô cùng, dùng sức đá một cước vào cái ghế, đen
mặt mắng: “Cái ghế đáng chết!”
“Tứ Vương phi, ngươi có ý gì? Ngươi ngáng chân ta làm cái gì?” Tam Vương phi bởi vì phẫn nộ, mặt đỏ lên, ngực thở hổn hển lớn tiếng chất vấn.
Lăng Tuyết Mạn cuống quít giải thích: “Xin lỗi, ta không phải cố ý, là cái ghế…”
“Ngươi rõ ràng cố ý!” Tam Vương phi giận không thể nuốt, cắn răng quát.
“Tam tẩu, làm sao Tứ tẩu lại là cố ý?
Hôm nay là tiệc chúc thọ phụ hoàng, nhiều người như vậy, còn có sứ thần
ngoại quốc, không được làm cho phụ hoàng xấu mặt.” Nhã Phi nhíu mày, hạ giọng nhắc nhở.
“Công chúa Nhã Phi, muội cùng Tứ Vương phi tình thâm, đương nhiên giúp nàng nói chuyện!” Tam Vương phi lạnh lùng hừ một tiếng, vô số ánh mắt quanh mình làm cho nàng so đo nặng nhẹ một chút, hung hăng trợn mắt nhìn Lăng Tuyết Mạn, sau đó ngồi trở lại chỗ cũ, miệng lẩm bẩm một câu: “Một quả phụ khắc chết nam nhân có cái gì đáng kiêu ngạo, hừ!”
Lời này không lớn nhưng cũng rành mạch
rơi vào tai Lăng Tuyết Mạn cùng Nhã Phi. Nhị Vương phi ở gần đương nhiên cũng nghe, khóe miệng khơi gợi lên nụ cười trào phúng, sau đó tao nhã
ngồi xuống.
Một cỗ hờn dỗi giấu ở đáy lòng, Lăng
Tuyết Mạn âm thầm nắm chặt tay, nàng ta có thể nói nàng là quả phụ,
nhưng không được nói Tứ Vương gia là do nàng khắc chết, nàng không thể
nhịn được nữa!
Nhã Phi lạnh mặt, nói: “Tam tẩu nói
đúng, là Tứ ca muội đã chết. Nếu Tứ ca muội không chết, nếu đại ca muội
khoẻ mạnh, nói vậy Tam tẩu nói chuyện liền không phải giọng điệu như
vậy!”
“Công chúa Nhã Phi.”
Tam Vương phi quay mặt đi, mới mở miệng,
Lăng Tuyết Mạn đã tiến lên một bước, hung ác nắm lấy cổ tay Tam Vương
phi, dùng sức bóp, ngọn lửa giận nhảy lên trong mắt, cắn răng nghiến lợi nói: “Tam Vương phi, đụng vào nàng là sai lầm của ta, ta đã nói xin
lỗi. Nàng cố tình không buông tha, đừng trách ta không khách khí! Lăng
Tuyết Mạn ta đích xác không có nam nhân làm chỗ dựa, nhưng nàng đừng
nghĩ rằng ta thấp hơn nàng. Ta cảnh cáo nàng, tốt nhất đừng thấy ta
nhường nhịn mà nghĩ là ta yếu đuối. Bằng không, nàng cứ thử xem!”
Nói xong vung cánh tay, “Nhã Phi, chúng ta đi!”
Nhã Phi giật mình phục hồi tinh thần lại, môi giật giật muốn nói lại không nói ra lời, chỉ gật đầu, lại thấy Lăng Tuyết Mạn đã nhanh chóng đi về cửa điện, vội xách váy đuổi theo.
Tam Vương phi không thể tin, dẫu môi xoa
cổ tay bị bóp đỏ, trừng mắt nhìn bóng lưng Lăng Tuyết Mạn, tức giận phát cuồng đến thân thể đều run rẩy lên, “Ả sao chổi này quá càn rỡ.”
Mạc Ly Hiên là ngồi ở chỗ thân vương, nó
tuy là không cùng lứa nhưng theo tước vị cũng là thân vương. Một màn mới vừa rồi nó thấy hết, mặc dù nghe không rõ các nàng nói cái gì, nhưng
khi nhìn vẻ mặt của Lăng Tuyết Mạn biến hóa, mọi người đều đoán là Tam
Vương phi nói gì đó chọc giận Lăng Tuyết Mạn.
Ánh mắt của mấy người đều nhìn về