Duck hunt
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218893

Bình chọn: 8.00/10/1889 lượt.

iếng hừ lạnh từ trong cổ tràn ra, Nhị Vương phi cùng Tam Vương phi nghiêng mặt đi, kiêu ngạo nâng cằm lên, “Đúng là hai quả phi, dễ thân nhau thật.”

Thái tử phi vẫn mỉm cười, chính là ánh mắt lóe lóe, sau đó nhìn Lăng Tuyết Mạn, nói: “Tứ Vương phi, nàng ăn xong chưa? Chúng ta phải đi kính chén rượu cho phụ

hoàng mẫu hậu. Phu quân mất nên chúng ta thay thế phu quân tẫn hiếu

đạo.”

Lăng Tuyết Mạn giật mình, sau đó gật đầu, “Được.”

Nhị Vương phi cùng Tam Vương phi lại nâng cằm lên, bưng chén rượu trước mặt khẽ nhấp, mắt liếc thái tử phi cùng

Lăng Tuyết Mạn, trên mặt toàn là khinh thường cùng đùa cợt.

Đứng dậy, Lăng Tuyết Mạn quay đầu lại nhìn Nhị Vương phi, trong lòng thật không biết là cái cảm xúc gì.

Ngước mắt, theo bản năng đem ánh mắt nhìn về Mạc Kỳ Diễn đang ngồi ở vị trí thân vương đối diện, bất ngờ nhìn vào nụ cười yếu ớt của hắn, hắn đang cầm chén rượu bạch ngọc, khóe môi nhẹ

cong, nhìn nàng không hề chớp mắt. Trong mắt nóng rực vẫn như cũ, để cho gò má nàng nóng lên, tim đập có chút nhanh hơn.

Hơi nghiêng thân, nàng tránh cái nhìn

chăm chú của hắn, lúc lơ đãng nhìn vào một ánh mắt oán hận như đứng ngồi không yên, cơ hồ là bản năng khiến nàng lập tức nghiêng người. Nhị

Vương phi nhìn thẳng nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh như có như

không, môi nàng hình như đang động. Lăng Tuyết Mạn nghe không rõ, chỉ

kinh ngạc nhìn nàng ấy.

“Tứ Vương phi?” Thái tử phi nghi hoặc khẽ gọi.

Lăng Tuyết Mạn vội thu hồi tâm tư, nhìn về phía thái tử phi, cười gượng gạo: “Đại tẩu, đi thôi.”

“Ừ.” Thái tử phi khẽ gật đầu đi về phía trước.

Lăng Tuyết Mạn theo ở phía sau, môi vô ý

thức làm theo khẩu hình của Nhị Vương phi, như thế hai lần, nàng cắn

chặt môi dưới. Nhị Vương phi nói là ba chữ: ‘Hồ ly tinh’

Hồ ly tinh, hồ ly tinh.

Lăng Tuyết Mạn lặp lại ba chữ này, tâm

tình sa sút đến cực điểm. Nàng cùng Mạc Kỳ Diễn lúc trước thật sự tồn

tại nhiều vấn đề. Nàng có thể trách Mạc Kỳ Diễn tại sao hắn có gia đình

hoàn chỉnh như vậy. Hắn là một nam nhân chịu trách nhiệm, tại sao có thể bỏ vợ cưới nàng? Ngày đó là nàng làm khó hắn. Hắn đối với nàng đúng là

có tình, nhưng nàng không cách nào đáp lại hắn, bởi vì trong lòng nàng

có một người đàn ông khác.

Nghĩ đến Tình nhân, bên môi Lăng Tuyết Mạn không tự chủ tràn ra một cụ cười, trong đầu lập tức hiện ra chuyện đêm qua.

“Mạn Mạn, không cho nàng biểu diễn màu mè, ta sẽ lo lắng.” Mạc Kỳ Hàn cau mày, ôm chặt thiên hạ trong lòng.

“Vì sao? Ta còn phải trông cậy vào

Hoàng Thượng khen ta đó, chỉ cần Hoàng Thượng cao hứng, cái mạng nhỏ của ta không phải an toàn hơn sao? Còn có, ta muốn thắng mấy nam nhân xấu

xa kia. Hì hì, ta đây về sau liền phát tài. Ta ở chỗ bọn họ muốn cái gì

liền sẽ có cái đó. Bọn họ đều là người có tiền, ta sẽ đòi ngân phiếu. A

ha ha!” Lăng Tuyết Mạn hưng phấn nói,

Mạc Kỳ Hàn đen mặt lại, “Mạn Mạn, ta

nuôi nàng không nổi sao? Gia tài của bản công tử không thua kém bọn họ,

còn có chỗ Hoàng Thượng, ta bảo vệ không xong nàng sao?”

“Hừ, chàng đã có gia tài to mà còn lấy bạc của ta. Vậy chàng trả lại cho ta!” Lăng Tuyết Mạn cười nhạt.

“Không trả. Lấy bạc của nàng là không cho nàng tùy tiện ra đường. Ta sợ một lúc không theo dõi nàng là nàng sẽ xảy ra chuyện.”

“Vậy chàng lo lắng cái gì?”

“Ta lo lắng… lo lắng nàng rất màu mè, ta lại thêm vài cái tình địch! Ta sợ nàng câu hồn vài vị Vương Gia kia rồi!”

“Ha ha ha, Tình nhân chàng lo lắng

thật nhiều! Hì hì, chàng lo lắng như vậy, vậy chàng phải đối xử tốt với

ta, nếu không ta bay mất cho chàng hối hận không kịp!”

“Ta đối với nàng còn không tốt sao? Nàng dám bay ta bẻ gãy cánh của nàng!

“Hừ, nam nhân bá đạo! Đúng rồi, ngày mai ta tiến cung biểu diễn vào buổi tối, chàng có lẻn vào xem ta không.”

“Sẽ không.”

“Không tiến vào cũng tốt, để tránh bị người phát hiện.”

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, hắn sẽ không mất lý trí nói cho nàng biết hắn sẽ đến. Nàng cũng không muốn hắn mạo

hiểm, một khi bại lộ hắn sợ là khó có thể cứu mạng a!

“Tứ Vương phi, Nhị Vương phi cùng Tam

Vương phi nói này nọ, nàng đừng để trong lòng. Chúng ta mệnh khổ, phu

quân mất, các nàng ta liền xem thường, nói lời chanh chua, ta đã thành

thói quen. Cũng may có phụ hoàng cùng mẫu hậu, bọn họ không dám quá

đáng, chỉ là nói mấy lời làm người ta khó chịu. Ha ha, nghe qua coi như

xong, nếu so đo chính là khiến mình càng khó chịu.”

Thái tử phi nhẹ nhàng nói xong, bên môi cười lạnh bạc làm Lăng Tuyết Mạn cảm thấy rất là không có mùi vị, “Đại tẩu, ta không thèm để ý, nàng đừng lo lắng cho ta.”

“Ừ, ngày còn dài, đừng làm cho bản thân mình ngột ngạt.” Thái tử phi dừng bước chân, xoay người, thở dài, “Nếu phu quân của chúng ta khoẻ mạnh, ai dám làm càn một câu.”

“Đại tẩu!” Lăng Tuyết Mạn hoảng

hốt, đối mặt với Tứ Vương gia, nàng hổ thẹn đến cực điểm. Tứ Vương gia

phu quân của nàng mặc dù đã chết, vẫn dặn dò quản gia bảo vệ mạng cho

nàng ở trước mặt hoàng thượng, nhưng nàng lại làm cho hắn đội cái nón

xanh thật lớn.

“Ha ha, nàng xem, ta lại nhắc tới chuyện thương tâm rồi.” Thái tử phi thật cười có lỗi, “Đi thôi.”

“Ừ.”