Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221732

Bình chọn: 8.5.00/10/2173 lượt.

là bởi vì

liên tiếp cấm dục mấy ngày, thiêu đốt như củi khô đụng phải lửa!

“Mạn Mạn!”

Khàn khàn giọng kêu một tiếng, nhân nhi

trong ngực động chân mày mấy cái, mệt mỏi vẫn chưa tỉnh lại, Mạc Kỳ Hàn

dứt khoát cúi đầu, liền hôn lên đẫy đà trước ngực nàng, bàn tay vuốt ve

một bên mềm mại kia, đồng thời ngậm vú nàng, tận tình mà bú liếm, trêu

đùa như thế, rốt cuộc ——

“Ưm……” Lăng Tuyết Mạn ra tiếng,

trong cơ thể đột nhiên dâng lên cảm giác nóng ran làm nàng khó nhịn giãy dụa thân thể, cảm giác trước ngực rất khó chịu, mắt chậm rãi mở ra, đôi tay lung tung đẩy nam nhân nằm ở trên ngực nàng, “A…… Người nào, người nào cắn ta hả?”

“Mạn Mạn tỉnh, đừng ngủ nữa, ta đói bụng.” Mạc Kỳ Hàn ngẩng đầu lên, con ngươi hiện đầy tình dục hơi khép, nằm sấp bên tai nàng mị hoặc nói nhỏ.

“Ừ, là tình nhân a.” Lăng Tuyết Mạn xoa nhẹ mắt, cưỡng bách mình thanh tỉnh chút, nặng nề ngáp, thuận miệng nói tiếp: “Nếu đói, trên bàn hình như còn chút điểm tâm, chàng đi xuống ăn đi, ta, ta tiếp tục ngủ.”

“Ách, Mạn Mạn, điểm tâm ăn không ngon, ngoan, chớ ngủ, cho ta ăn no rồi nàng ngủ tiếp, được không?” Mạc Kỳ Hàn hôn nhẹ cánh môi Lăng Tuyết Mạn, tiếp tục dụ dỗ.

Lăng Tuyết Mạn mơ mơ màng màng, buồn ngủ muốn rơi nước mắt, nhưng vẫn giùng giằng ngồi dậy, vỗ vỗ đầu, nói lầm bầm: “Chàng bao nhiêu tuổi rồi, ăn cái gì còn phải có người đút sao?”

“Khụ, Mạn Mạn……” Mạc Kỳ Hàn ngồi

dậy theo, ôm lấy thân thể tuyết trắng bóng loáng của Lăng Tuyết Mạn,

gương mặt tuấn tú cúi xuống dính lên nơi mềm mại của nàng, khàn khàn

giọng nói nói nhỏ: “Ta không muốn ăn điểm tâm, muốn ăn nàng, đương nhiên là cần nàng đút.”

“Hả? Ăn ta?” Đại não hỗn độn của Lăng Tuyết Mạn cuối cùng thanh tỉnh, hoàn toàn phản ứng kịp, cao giọng, “Chàng muốn ăn ta?” Tiếng nói vừa dứt, mới cảm thấy không thích hợp, đưa tay sờ, kêu lên: “A! Cái người sắc lang này, nội y của ta đâu? Đều bị chàng cởi sạch!” Sờ

xong, vội đi sờ nam nhân dán trên thân thể nàng, “Nha, chính chàng cũng

cởi hết, chàng dám nửa đêm đánh lén à!”

“Ha ha, không được sao? Liên tiếp mấy ngày rồi, phu quân ta thật sự đói bụng! Nàng có muốn hay không, Mạn Mạn?” Mạc Kỳ Hàn khẽ cười hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Tuyết Mạn thoáng chốc ửng đỏ say lòng người, kéo kéo góc chăn, ngượng ngùng nói: “Không biết.”

“Ừ? Không biết là kiểu trả lời gì, vậy nàng chưa nói không muốn, phu quân ta liền cho là nàng đang suy nghĩ a!” Mạc Kỳ Hàn cười toe toét môi, đôi tay vòng qua trước ngực Lăng Tuyết

Mạn, bao trùm lên đẫy đà của nàng, giọng nói càng thêm khàn khàn, “Mạn Mạn, nàng lấy lòng ta được không?”

“Ta…… Ta không biết……” Lăng Tuyết Mạn khẽ cắn cánh môi, gương mặt nóng bừng.

“Không sao, Mạn Mạn, đi.”

“Ừ.”

Lăng Tuyết Mạn học bộ dáng Mạc Kỳ Hàn

thường ngày vuốt ve nàng, xoay người lại, dán lên môi của hắn, một đôi

tay nhỏ bé lung tung chạy dọc theo cổ hắn, xuống lồng ngực, bụng, bắp

đùi, cuối cùng dừng ở dưới thân thể của hắn, chà xát không theo quy

luật, hôn một đường xuống phía dưới, lướt qua thân thể trơn bóng của

hắn, thậm chí ngượng ngùng hôn lên nóng bỏng của hắn, kích thích hắn thở gấp không dứt, cảm giác vui thích tận xương tủy lập tức lan khắp toàn

thân ——

“Mạn Mạn!”

“Ừ?”

“Ta nhẫn nhịn không được!”

Lật người lên, đổi thành hắn hôn lên môi

của nàng, rên lên một tiếng, dán vào thân thể của nàng, khoái cảm cuốn

lấy từng đợt từng đợt, đem hai người đến thiên đường tình dục……C

Hôm sau buổi trưa, trên đường kinh thành Cẩm An.

“Quân tình khẩn cấp! Mau tránh ra!”

“Toàn bộ mau tránh ra!”

Tiếng vó ngựa hỗn loạn truyền đến, bách

tính khiếp sợ rối rít né tránh, ba con tuấn mã vội vàng xẹt qua, trong

giây lát, liền không thấy bóng dáng, phi nước đại hướng đến hoàng cung.

Bên trong Kim Loan điện, Mạc Ngự Minh vội vã tới, không đợi các đại thần hành lễ, giương tay lên, nói: “Truyền!”

“Truyền! Từ Tắc lên điện ——”

“Phó tướng Từ Tắc ra mắt hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!” Một nam tử trên dưới ba mươi tuổi bước nhanh vào đại điện, quỳ lạy hành lễ, giọng nói nóng nảy dị thường.

“Bình thân!”

“Tạ hoàng thượng!” Từ Tắc đứng dậy, từ trong tay áo rút ra một phong công văn khẩn cấp, đôi tay giơ qua đỉnh đầu, “Hoàng thượng, nước Nam Chiếu đưa ba mươi vạn đại quân đột nhiên xâm phạm biên giới, tình huống lâm nguy, Mã tướng quân đem hai mươi vạn quân cùng

một trận quân địch ở Kim Sa Than, bởi vì nhân số hai phe cách xa, đã bại trận, hiện đã lui trở lại thành Vân Châu, quân địch đã chia ra ba đường hướng tới biên giới Lăng Châu, An Huyền tiến vào Minh quốc ta, tuyên bố muốn cùng hoàng thượng chia nửa giang san Minh quốc, Mã tướng quân lệnh Từ Tắc bẩm báo quân tình với hoàng thượng, xin hoàng thượng phái binh

tăng viện, đánh lui quân địch!”

Lời vừa nói ra, trên điện xôn xao một mảnh!

Mặt Mạc Ngự Minh âm trầm, Lý công công lấy công văn trình lên, mở ra nhìn qua một lần, lúc này dùng sức quăng xuống đất, “Bộp!” một tiếng truyền đến, ngay sau đó mặt rồng giận dữ, “Nam Chiếu thật cuồng vọng! Dám hủy bang giao hai nước, công khai xâm phạm

biên giới Minh quốc ta, quả thực là không để trẫm ở tr


Pair of Vintage Old School Fru