đáng yêu như thế, tất cả mọi người sẽ thích nàng.” Mạc Kỳ Hàn nhẹ nhàng cười, ở trên môi nàng lại nhẹ hôn một chút, vốn là muốn nói với nàng chuyện biệt ly, lời đến bên miệng, làm thế nào cũng
nói không nên lời, trong lòng đau đớn co rút từng đợt.
“Vậy…” Lăng Tuyết Mạn hơi mím môi, không muốn làm bình dấm chua, nhưng không hỏi lại nhịn không được, liền cắn răng một cái, nhỏ giọng hỏi: “Vậy bình thường ban ngày chàng không ở trong nhà ở sao? Đêm nay chàng trở về, có hay tiểu thiếp của chàng…”
Mạc Kỳ Hàn lập tức nói tiếp: “Không
có, ngày thường ta cũng không trở về, ta có nhà ở nơi khác, hai cái tiểu thiếp đã một cái bệnh qua đời, một cái phạm vào thất xuất bị hưu rồi,
hiện tại ta chỉ có nàng, về sau cũng chỉ có nàng, Mạn Mạn, từ đêm đầu
tiên chúng ta ở cùng một chỗ, ta thật sự chưa chạm qua nữ nhân khác
ngoài nàng, không được hoài nghi ta.”
“Ách, hai tiểu thiếp của chàng cũng không có? Thất xuất? Nàng phạm vào cái nào?” Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc không thôi.
“A, phạm, phạm vào dâm ô.” Khuôn mặt tuấn tú của Mạc Kỳ Hàn rút rút, thình lình nghĩ ra lý do như vậy.
Lăng Tuyết Mạn nghe vậy, kinh hãi mở to hai mắt nhìn, nói: “Tình nhân, chàng bị người ta đội nón xanh? Trời ạ, rất mất mặt!”
“Ách…” Mạc Kỳ Hàn tái mặt rồi, thật quẫn thật xấu hổ, này dối là càng quá trớn rồi! Mày nhíu lại, “Khụ khụ, đó là bởi vì ta, bởi vì ta nửa năm chưa có trở về, nữ nhân kia
liền không chịu nổi tịch mịch, sau đó… Dù sao việc này hợp lòng ta, ta
không được tìm lý do khác thôi nàng ta.”
Lăng Tuyết Mạn tắc lưỡi, nhất thời im
lặng, ngây người nửa ngày, Mạc Kỳ Hàn nghĩ rằng nàng còn đang tức giận,
liền nhéo nhéo cái mũi nàng, cười nói: “Mạn Mạn, không tức giận a,
nàng thấy đó, ta chỉ có nàng, nàng cũng không thể phân tâm, ha ha, nếu
còn dám nhìn trúng người khác, ta cũng không tha cho nàng!”
“Chàng nghĩ đi đâu nào vậy? Ta mới không phải loại người đứng núi này trông núi nọ đâu!” Lăng Tuyết Mạn hờn dỗi nói một câu, nằm ở trên người Mạc Kỳ Hàn, nói: “Ta còn sợ chàng sau này mệt mỏi với ta, ta cáu kỉnh không tốt, sẽ không
giống các nữ nhân khác ôn nhu với chàng, lâu ngày, chàng sẽ không thích
ta.”
“Làm sao có thể chứ? Mạn Mạn, ta…” Mạc Kỳ Hàn nhíu mày, dừng lại, nghĩ nên nói chuyện hắn phải đi như thế
nào, nhưng mà cổ họng giống như bị chặn, một chữ cũng nhảy không ra, vừa nghĩ đến ly biệt sắp tới, ở bên trong chóp mũi liền xông lên chua xót.
“Tình nhân, chàng sao vậy? Tại sao không nói?” Lăng Tuyết Mạn đợi không được, nghi ngờ hỏi.
Mạc Kỳ Hàn lắc đầu, vuốt sợi tóc Lăng Tuyết Mạn, hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, ta chỉ muốn nói, tình cảm của ta đối với nàng sẽ không thay đổi, bất luận mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm, đời này đều sẽ
không thay đổi.”
“Hì hì, thật sự sao?” Lăng Tuyết
Mạn giương lên khuôn mặt tươi cười, ngây ngốc cười hạnh phúc, hơi thẳng
người lên, ôm lấy mặt Mạc Kỳ Hàn, ngượng ngùng hôn một chút trên môi
hắn, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu: “Ta cũng vậy.”
Mạc Kỳ Hàn cảm thấy ấm áp, bàn tay to ôm ở bên hông Lăng Tuyết Mạn dời lên trên, đụng tới bộ ngực sữa của nàng,
đáy lòng không khỏi nhộn nhạo một trận, chuyển mắt nhìn nhìn ngoài cửa
sổ, sắc trời đã tảng sáng, nhưng mà chạy lấy người như vậy, cũng là vạn
phần luyến tiếc, nhìn qua màn che lụa mỏng trên giường, có thể thấm vào
một chút ánh sáng, hơi chút suy tư nhíu mày, Mạc Kỳ Hàn lật thân mình
Lăng Tuyết Mạn qua, dán vào sau lưng nàng nói nhỏ: “Mạn Mạn, trời sáng mau quá, nhưng ta muốn nàng, nàng nhắm mắt lại không nhìn ta, được không?”
“Tình nhân, không được, lại trễ chút
nữa, chàng sẽ không an toàn, ngộ nhỡ thời điểm đi ra ngoài bị thị vệ
nhìn đến làm sao bây giờ? Còn nhiều thời gian a, đêm nay ta sớm phái nha hoàn đi ra, chờ chàng đến, được chứ?” Lăng Tuyết Mạn bất an nói.
“Không có việc gì, ta không có việc gì, đừng lo lắng.”
Mạc Kỳ Hàn cúi đầu cười, đưa tay tụt quần áo hai người xuống, từ phía sau lưng dán lên thân thể mềm mại lung linh của nàng, hôn lên vành tai của nàng, bàn tay to lưu ở trước ngực mềm
mại của nàng một trận, trượt vào giữa hai chân nàng…
“Tình nhân… Ừm ừ… Nói chàng yêu ta được không?” Lăng Tuyết Mạn cúi đầu rên rỉ, mê hoặc hỏi.
Mạc Kỳ Hàn đang hôn cổ Lăng Tuyết Mạn liền dừng lại, trong mắt lập tức nhiễm lên một chút mất tự nhiên, mơ hồ không rõ nói: “Nàng biết là có thì tốt rồi, nói tới nó làm cái gì? Sau này hãy nói.”
“Ây da, chàng lại không nói, chàng
chưa bao giờ chính thức nói với ta một câu! Không phải chỉ là ba chữ
sao? Nói cũng sẽ không chết người!” Lăng Tuyết Mạn tức giận vô cùng.
“Mạn Mạn! Ta…” Mạc Kỳ Hàn há miệng mấy lầy, vẫn là nói không ra, dứt khoát nói: “Mạn Mạn, chờ đêm chúng ta thành thân động phòng hoa chúc, ta nhất định nói cho nàng nghe, được không?”
“Ah… Ah… Ta có thể chờ sao?” Lăng Tuyết Mạn muốn khóc.
Mạc Kỳ Hàn lập tức nói: “Có thể, nhất định có thể!”
“Được rồi, ta chờ, nhưng đã lâu như vậy, thời điểm thành thân, phạt chàng ở trước mặt tất cả khách khứa nói cho ta nghe!” Lăng Tuyết Mạn chu cái miệng nhỏ nhắn, tức giận nói.
Ách…
Khuôn mặt tuấn tú của Mạc Kỳ
