Teya Salat
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215844

Bình chọn: 8.5.00/10/1584 lượt.

ng chớp mắt, ai cũng không nhìn, cũng ngậm chặt miệng.

Nhưng mà, Mạc Kỳ Minh xem đến nàng, lại nghi ngờ hỏi: “Hoàng thượng, Lăng cung nữ đây là…”

“Giữa trưa chưa xin phép đã xông vào

cung Đế Hoa, vô lễ với Lệ quý phi, trẫm phạt ả làm việc nặng hầu hạ

trẫm, hiện tại trẫm muốn đi ao Vân Thanh tắm rửa, các ngươi đi Thượng

thư phòng chờ đi!” Mạc Kỳ Hàn không có biểu cảm gì nói.

Mạc Kỳ Minh chần chờ một chút, cúi đầu nói: “Vâng, Hoàng thượng! Cung tống Hoàng thượng!”

Vốn không sao, nhưng khi đi qua Lâm Mộng Thanh, Lăng Tuyết Mạn lại nhịn cười không được, “Yêu tinh!”

Lâm Mộng Thanh giương mắt, liếc liếc Mạc Kỳ Minh, cắn răng một cái – nhẫn!

“Lăng Tuyết Mạn, ngươi làm gì vậy? Đó là phò mã gia của trưởng công chúa!” Mạc Kỳ Hàn lập tức ra tiếng răn dạy, “Là muốn cho trẫm phạt ngươi sao?”

“À. Không nói.” Lăng Tuyết Mạn chu mỏ, thừa dịp Mạc Kỳ Hàn quay đầu đi, đạp xuống chân Lâm Mộng Thanh một cước, đắc ý nói nhỏ: “Đây là kết cục thấy sắc quên bạn!”

“Ui – “

Lâm Mộng Thanh kêu rên một tiếng, nổi

giận nghiến răng, sau đó vẫn khép chặt miệng! Vì không nghĩ về sau phải

chết, hiện tại – tiếp tục nhịn!

Lăng Tuyết Mạn kinh ngạc vì biểu hiện của Lâm Mộng Thanh, ngây cả người, giả mặt quỷ liền vọt tới trước mặt Mạc

Kỳ Hàn đang đen mặt, kéo cánh tay hắn, thập phần nhu thuận nói: “Hoàng thượng, nô tì đỡ ngài, ngài đi chậm một chút, cẩn thận kẻo ngã!”

“Trẫm cũng không phải không thấy đương!” Mạc Kỳ Hàn vung tay áo, liếc xéo Mạc Kỳ Minh, lại tức giận nói: “Đấn phò mã gia cũng dám đạp, trẫm xem nha đầu ngươi là thật muốn bị đánh, phải không? Người đâu!”

Lăng Tuyết Mạn ngẩn ra, ngơ ngác nhìn mặt Mạc Kỳ Hàn biến sắc, không thể tin được hắn sẽ sai người đánh nàng!

“Hoàng thượng!”

Hai tiếng hô vang lên cùng lúc, Mạc Kỳ Minh cùng Lâm Mộng Thanh đều quỳ trên mặt đất, Lâm Mộng Thanh chắp tay nói: “Hoàng thượng, tính tình Lăng Tuyết Mạn luôn luôn như thế, là do nàng nhớ

chuyện năm trước vi thần cùng Nhã Phi rời đi bỏ lại nàng, nên đùa giỡn

cùng vi thần, cầu Hoàng thượng khai ân, tha nàng một lần!”

“A? Nha đầu kia kiêu ngạo thành như vậy, phò mã còn muốn cầu tình sao?” Mạc Kỳ Hàn hừ lạnh một tiếng, liếc Mạc Kỳ Minh, “Tam Vương gia lại có lí do thoái thác sao?”

“Thần không dám!” Mạc Kỳ Minh khẽ nâng mắt, cùng Mạc Kỳ Hàn nhìn nhau, lại nhìn Lăng Tuyết Mạn, cúi đầu nói: “Hoàng thượng tài năng xuất chúng, bận bịu đại sự trong thiên hạ, tấm lòng lại mênh mông bao dung, thần nghĩ rằng, không cần so đo cùng một nha đầu

không nên thân như Lăng Tuyết Mạn!”

“Ha ha, Tam ca thật tâng bốc trẫm rồi!” Mạc Kỳ Hàn cười, “Hãy bình thân!”

“Tạ Hoàng thượng!”

Mạc Kỳ Hàn liếc mắt qua, lãnh đạm nói: “Lăng Tuyết Mạn, còn không tạ ơn phò mã cùng Tam Vương gia?”

“Ai cần bọn họ quản ta!”

Lăng Tuyết Mạn lại đột nhiên dậm chân, hét lên một câu, sau đó xoay người chạy đi!

“Xuân Đường Thu Nguyệt, bắt ả cho trẫm!” Mạc Kỳ Hàn ngẩn người, tức giận nói.

“Vâng, Hoàng thượng!”

Xuân Đường Thu Nguyệt vội vàng đuổi theo, toàn bộ những người khác ngây ngốc tại chỗ, nhìn mặt Mạc Kỳ Hàn xanh

mét, Mạc Kỳ Minh lại vội vàng quỳ xuống, “Hoàng thượng bớt giận!

Tuyết Mạn nàng… nàng có lẽ là nóng giận, không kịp suy nghĩ, cầu Hoàng

thượng nghĩ tình nàng đã cứu Hoàng thượng một mạng, xử nhẹ tội!”

“Đáng chết! Đến lý do này cũng lôi ra

với trẫm! Chờ ngày nào đó ả thiêu sạch hoàng cung Đại Minh, trẫm xem các ngươi ai còn dám cầu tình cho ả!”

Mạc Kỳ Hàn âm trầm khuôn mặt, hung hăng trừng mắt Mạc Kỳ Minh, sau đó phất tay áo rời đi.

Lâm Mộng Thanh thở phào một hơi, buồn bực đứng lên, nhìn hướng ao Vân Thanh, theo thân ảnh của Lăng Tuyết Mạn,

lắc đầu than thở: “Nữ nhân cứ mang cái đầu ngốc nghếch như vậy, nam

nhân nào dám cưới? Cáu kỉnh nóng nảy, tính cách cương liệt, thần kinh

thô sơ, không biết ôn nhu, quả thực là… quả thực là không phải nữ nhân!”

“Ngươi nói cái gì?” Mạc Kỳ Minh

nghĩ rằng, Lăng Tuyết Mạn tức giận chạy trốn là vì Lâm Mộng Thanh và Nhã Phi ở cùng một chỗ, bởi vậy, nhìn về phía Lâm Mộng Thanh, trong mắt

mang theo một chút tàn nhẫn.

“Tam Vương gia, ta nói cái gì? Ta nói Lăng Tuyết Mạn a, Tam Vương gia có vấn đề sao?” Lâm Mộng Thanh kinh ngạc hỏi.

“Hừ! Dám làm không dám chịu!” Mắt liếc quan viên đi cùng, Mạc Kỳ Minh hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.

Lâm Mộng Thanh nhẹ giơ lên một nụ cười, hai tay chắp sau lưng, nhàn tản đuổi theo.

Còn lại hai quan viên liếc nhau, cứng ngắc xoay người, trong lòng bất ổn bước đi.

“Lăng cung nữ, nàng chờ một chút đi!”

Xuân Đường vội hô, bước nhanh hơn, âm thầm vận khinh công, rất nhanh liền kéo lấy cánh tay Lăng Tuyết Mạn, “Lăng cung nữ, nàng dừng lại!”

“Làm gì? Buông ta ra!” Lăng Tuyết Mạn thở phì phò, tức giận quát.

Thu Nguyệt cũng theo kịp, hạ thấp giọng nói: “Nương nương, ngài hiểu lầm Hoàng thượng!”

“Không được gọi ta!”

Lăng Tuyết Mạn càng tức giận, nhìn thấy

Mạc Kỳ Hàn đi nhanh tới, vung tay áo muốn đi, Thu Nguyệt vội giữ chặt

lại, cùng Xuân Đường một trái một phải ngăn nàng, cũng không dám nói gì

nữa, yên lặng chờ Từ An cùng một đống thái giám cung nữ theo hầu Mạc Kỳ

Hàn đi đến gần.

“Đ