p với tẩu, làm phụ hoàng tức giận sẽ không tốt, không nghĩ tới tẩu rất có nhân duyên.”
“Ách, Ngũ Vương gia, ngài là đang khen ta hay là châm chọc ta? Nếu là châm chọc ta coi như không nghe thấy.” Lăng Tuyết Mạn buồn bã ỉu xìu nói.
“Ha ha, nha đầu nàng thật hoạt bát hết sức!” Vẻ mặt Mạc Kỳ Lâm phấn khởi, trên tuấn nhan lại hiện lên ý cười sâu đậm, bản thân vô tình thay đổi xưng hô.
Lăng Tuyết Mạn cũng không để ý, dù sao nhiều người cũng gọi nàng là nha đầu, chỉ bỉu môi nói: “Ngũ Vương gia, ngài nói ta có thể sống tới cuối năm không?”
“Ừ, đương nhiên, không chỉ có sống đến lễ mừng năm mới, còn có thể sống thật nhiều năm, sống đến cả đời!” Mạc Kỳ Lâm kinh ngạc một chút, tức thì an ủi.
“Sống thật là khó a! Ta hiện tại sống thêm một ngày đã là thật vui mừng a!”
Lăng Tuyết Mạn mặc kệ, nói như thế nào
vẫn không tin lời dâm tặc nói, vừa nhớ đến việc này liền ngồi thẳng thân mình, nghiêm túc hỏi: “Ngũ Vương gia, Ly Hiên tỉnh chưa? Nếu Ly Hiên tỉnh, Hoàng Thượng có thể thả ta hay không?”
“Không biết.” Mạc Kỳ Lâm lắc đầu, Lăng Tuyết Mạn lập tức ảm đạm thất sắc, ngậm miệng. Mạc Kỳ Lâm thấy thế, cảm thấy có chút khó chịu, nhẹ thở ra một hơi, lại an ủi: “Đừng lo lắng, Hiên nhi đã có chút khởi sắc. Ngay bây giờ ta sẽ đi đến cung
Long Dương thăm nó, nếu nó tỉnh lại, chúng ta sẽ xin phụ hoàng thả tẩu
ra ngoài.”
“Vâng.” Lăng Tuyết Mạn ngẩng đầu lên, cái mũi đau xót hít hít cảm kích nói: “Cám ơn Ngũ Vương gia, ta biết các ngài kháng chỉ vào pháp trường cứu ta là
mạo hiểm rất nhiều, ta cũng biết ta có đôi khi không chịu để tâm nói hưu nói vượn, nhưng thực ra ta đều ghi tạc trong lòng, đại hôn ngày đó ngài đã giúp ta, bây giờ lại tiếp tục giúp ta, phần ân tình này Tuyết Mạn
nhớ kỹ.”
“Ha ha, không có gì, cứu tẩu là việc phải là mà thôi, huống chi ta cũng không phải ta toàn tâm
giúp tẩu, có một phần là do ta cũng không đồng ý việc đem người sống
chôn cùng Tứ ca.” Mạc Kỳ Lâm lắc đầu cười nhẹ.
Nói xong lại nghe được tiếng bước chân vội vả vang lên, trong giây lát một đại nội thị vệ chạy vội vào, chắp tay nói: “Bẩm Ngũ Vương gia, Tam Vương gia tới!”
“Ừ.” Đôi mắt Mạc Kỳ Lâm
trầm xuống, hôm qua bốn người huynh đệ bọn họ thảo luận phải làm sao mới có thể cứu Lăng Tuyết Mạn, Mạc Kỳ Minh cũng không có tời. Lúc này hắn
tới làm cái gì?
“Tam Vương gia?” Lăng Tuyết Mạn cũng mê mang, “Ta cùng Tam Vương gia không có giao tình gì a!”
“Tứ tẩu an tâm ngủ, đừng nói ta tới. Ta ở cách vách nhà tù chờ một chút.” Mạc Kỳ Lâm quyết đoán, nói xong lại phân phó thị vệ: “Đi ra ngoài dặn thủ vệ thiên lao không được để lộ tin tức của bổn vương!”
“Vâng, Ngũ Vương gia!”
Lăng Tuyết Mạn có chút không rõ ràng lắm, mờ mịt nằm xuống chờ Mạc Kỳ Minh đến.
Chẳng biết tại sao nghe tiếng bước chân đang đến gần kia, Lăng Tuyết Mạn có chút khẩn trương !
Nàng gần như không có giao tiếp với Tam Vương gia, hoàn toàn không biết được tính tình của hắn, hắn tìm đến nàng làm cái gì?
Trong vạt áo bào đen như
mực lộ ra thêu hoa văn màu bạc, theo tà áo đi lên là thắt lưng buộc eo,
ngực rộng lớn, hai tay chắp sau người, tuấn dung thanh lãnh, đôi mắt
thâm thúy rét lạnh.
“Xem đủ chưa?” Ba chữ ngắn gọn, mát lạnh trầm thấp.
Lăng Tuyết Mạn hoảng sợ, vụng trộm đánh
giá từ dưới lên trên, nàng nhìn trộm rõ ràng bị người mới đến phát hiện! Xấu hổ, mặt đỏ lên, xuống giường đứng cách Mạc Kỳ Minh nửa bước, ‘hì
hì’ cười gượng hai tiếng, hơi hơi khuỵu xuống, khách khí nói: “Tuyết Mạn thỉnh an Tam Vương gia!”
“Tứ Vương phi thật biết quy củ.” Mặt Mạc Kỳ Minh không chút thay đổi.
“Ách, cũng biết một chút.” Lăng Tuyết Mạn khẩn trương ngước mắt nhìn nam nhân lãnh khốc đối diện, lại
sợ hãi cúi thấp đầu xuống, bộ dáng chờ đợi cùng bi ai.
Mạc Kỳ Minh lặng lẽ nhìn, không có nói tiếp, mà ánh mắt như ngừng lại, dán vào trên chăn gấm, mắt sâu u tối, lạnh nhạt nói: “Tứ Vương phi ở trước mặt người khác thì không câu nệ, còn ta đến nơi này thì liền vòng vo sao?”
“Không có, ta là… là có chút…. có chút khẩn trương.” Lăng Tuyết Mạn cảm giác hô hấp sắp bị nghẽn, cổ cảm giác áp bách cường đại
trên người Mạc Kỳ Minh đánh úp lại làm cho nàng khó có thể chống đỡ.
“Khẩn trương?” Mạc Kỳ Minh giật mình, chợt khóe môi cong lên một chút, giọng mỉa mai: “Nếu là người khác, ngươi có khẩn trương không?”
“Người khác?” Lăng Tuyết Mạn bỗng dưng ngước mắt, bật thốt lên: “Tam Vương gia, lời này có ý gì, Tuyết Mạn nghe không hiểu.”
“Phải không? Hôm nay đãi ngộ của thiên lao có vẻ như tiến bộ!” Mạc Kỳ Minh lạnh lùng nhếch môi, giơ lên một nụ cười quỷ dị.
Lăng Tuyết Mạn theo ánh mắt của hắn nhìn sang, hít một hơi lãnh khí, cuống quít nói: “Tam Vương gia, ngài muốn đi nói cho Hoàng Thượng sao?”
“Nói cho Hoàng Thượng cái gì?” Mạc Kỳ Minh không đáp mà hỏi lại, con ngươi giống như nhìn thấu hết thảy, chớp mắt một cái nhìn Lăng Tuyết Mạn.
Lăng Tuyết Mạn ngẩn người, mới giật mình
thấy bản thân mình ngu dại, không khỏi khẩn trương, lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, môi đỏ mọng mân mê, vừa suy nghĩ vừa nói: “Không có gì, Tam Vương gia đến gặp Tuyết Mạn có việc gì hay không?”
“Không có gì, chí