tất nhiên cũng không biết chuyện cô Lý bị bệnh nằm viện.
Mà nay ân sư có việc, Bạch Lộ tất nhiên cũng nóng vội.
Nhưng mà cùng lúc ô tô chạy băng băng trên đường cao tốc nhằm tới bệnh viện mà Mạnh Đường cho biết thì còn có người đàn ông say khướt ngồi trên hàng ghế dài trên quảng trường vô cùng ngoan ngoãn, vừa ngồi nghiêm chỉnh nhìn xung quang, vừa nói với mình không được lộn xộn, nếu không cô gái đanh đá sẽ xử lý anh.
Anh không giỏi uống rượu, cũng rất ít uống rượu, mà nay vừa uống rượu thì lại uống đến say bí tỉ, cách tư duy thật giống như đứa trẻ.
Trẻ con vừa ngây thơ vừa hồn nhiên, không hề nghi ngờ gì lời hứa hẹn của người khác, giống như Trình Lục Dương giờ phút này, trong lòng cho rằng chỉ cần chờ đợi thì cô gái đanh đá bảo anh không được chạy lung tung, bảo anh chờ cô tới đón anh nhất định sẽ đến rất nhanh.
Ban đêm nhiệt độ dần dần hạ xuống, gió cũng từ từ nổi lên, anh ngồi trên ghế dài nhíu mày, rụt cái cổ lại rất đáng thương rồi lại nhanh chóng duỗi thẳng ra.
Anh sợ ngộ nhỡ người phụ nữ đanh đá đến đây lại không nhìn thấy anh thì làm sao bây giờ ?
Edit: Vi Vi
Trước khi tới bệnh viện, Tần Chân lòng dạ rối bời lục tìm trong di động, kết quả bất ngờ phát hiện không hiểu sao số của Mạnh Đường lại chạy vào danh sách hạn chế. Cô sửng sốt, rồi lại lục lịch sử điện thoại thì mới phát hiện cuộc gọi cuối cùng trước khi bị kéo vào danh sách hạn chế chính là vào buổi chiều hôm họp lớp vừa rồi.
Năm rưỡi… khi đó cô đang tắm trong nhà Trình Lục Dương.
Cô khựng lại, Tần Chân dường như đã hiểu ra cái gì.
Cổng bệnh viện gần ngay trước mắt, cô tháo dây an toàn, một tay đè lại tay Bạch Lộ đang muốn rút chìa khóa xe: “Mình vào là được rồi, bây giờ cậu lập tức chạy tới quảng trường Vạn Đạt, Trình Lục Dương đang ở đấy.”
Bạch Lộ sửng sốt, “Cậu muốn mình đi đón anh ta?”
“Có vấn đề sao?”
“Đương nhiên là có, vấn đề là mình căn bản không biết anh ta!” Bạch Lộ trợn trắng mắt.
“Giờ này ở quảng trường cũng chẳng còn mấy người, cậu chỉ cần tìm một người đàn ông uống say, nhìn khắp chung quanh thì người đàn ông đẹp trai nhất chính là anh ấy.” Tần Chân mở cửa xe, trước khi đi còn không quên dặn dò một câu, “Tìm được anh ấy thì đưa anh ấy đến bệnh viện đón mình, sau đó chúng ta cùng đưa anh ấy về nhà.”
Cô khua tay rồi vội vàng chạy vào trong bệnh viện.
Trong phòng bệnh cô Lý trông rất tiều tụy, người khác nhìn mà sống mũi cay cay.
Ân sư bây giờ khác hẳn với hình bóng trong trí nhớ của cô, năm tháng đã để lại những dấu chân hằn sâu trên người bà, những sợi tóc trắng và nếp nhăn đã đủ để minh chứng cho bà ngày một già đi.
Trong phòng bệnh không có vài người, chỉ có Chương Chung Lâm, Mạnh Đường, Trần Hàm, còn có chồng của cô Lý.
Thấy Tần Chân đến đây, cô Lý lập tức mở to mắt, sau đó vui vẻ cười rộ lên, gắng gượng vẫy cô: “Tần Chân đến đây? Mau lại đây!”
Ngay cả nói chuyện đều yếu ớt, Tần Chân vừa đi đến ngồi cạnh giường bệnh vừa cầm lấy tay bà.
Cái tay kia khô gầy mảnh khảnh như không còn sức sống.
Cô Lý gầy đi rất nhiều, hiện tại trông như chỉ còn bộ xương, nhưng bởi vì Tần Chân đã đến, nên bà có tinh thần hơn, nói liên miên bắt đầu ôn lại chuyện khi xưa, từ việc Tần Chân đi thi văn giành giải đến sự tích huy hoàng của Mạnh Đường.
Mạnh Đường và Chương Chung Lâm vẫn im lặng nghe, Trần Hàm cũng ngồi ở bên giường, khi thì cười nói mấy câu. Tần Chân thì lại chỉ có thể cười cùng, mà không nói được câu nào.
Cô cảm thấy hốc mắt hơi nóng lên, bởi vì bao năm qua cô vẫn tự ti về hiện trạng nghèo rớt mùng tơi của mình, cho nên không chỉ không liên hệ mấy với bạn học, thậm chí còn xấu hổ với cô giáo thân thương ngày xưa, tất nhiên cũng cắt đứt liên lạc với bà.
Ngày lễ ngày tết gửi tin nhắn cũng không dám ký tên, chỉ nói là học sinh cũ, bởi vì cô biết, nếu cô Lý biết đó là tin nhắn cô gửi, thì bà sẽ gọi lại ngay.
Nhưng mà trước mắt, cô Lý cầm tay cô, cực kỳ hoài niệm nhắc lại chuyện trước kia, dù tinh thần không tốt lắm nhưng vẫn nhìn cô không muốn xa rời. Giờ phút này Tần Chân mới hiểu được, ân tình thầy cô và tình thương của mẹ giống như nhau, sẽ không bởi vì chênh lệch thân phận địa vị mà khác biệt, cho nên mặc kệ cô bán nhà hay làm nghề nghiệp cao hơn thì người trước mắt và ánh mắt từ ái sẽ không do đó mà thay đổi.
Nửa tiếng sau, cô y tá đẩy cửa tiến vào, nói là ngày mai bà phải phẫu thuật nên cần nghỉ ngơi nhiều, mong người thăm hỏi đến vào hôm khác. Hôm nay bởi vì trạng thái tâm lý của người bệnh không tốt nên đã phá lệ để mọi người ở lại quá thời gian thăm hỏi rồi.
Thấy cô Lý cũng mệt rồi nên mọi người đều đứng dậy nói lời từ biệt.
Trước khi đi, Tần Chân ôm cô Lý, lại bất ngờ nghe thấy bà nói bên tai cô: “Cô vẫn luôn nhớ em.”
Giọng điệu rất buồn bã, trong tiếc nuối lại ẩn chứa tia vui mừng, Tần Chân bỗng đỏ hốc mắt, ôm thân thể gầy gò của bà mà nói nhỏ: “Em cũng thế.”
Mãi cho đến khi ra khỏi phòng bệnh mà Tần Chân vẫn có thể nhìn thấy bà cố sức vẫy tay với bọn họ qua cánh cửa thủy tinh.
Vài người đi trong hành lang ngoài phòng bệnh, ai nấy đều không nói chuyện.
Tần Chân suy sụp cúi đầu xuống mãi đến kh
