ất ấm áp, có vẻ đẹp làm rung động lòng người.
“Chị đã gặp mẹ anh ấy chưa?” Tần Hoan không khỏi tò mò hỏi Ôn Như Thanh.
“Đương nhiên là chưa. Những năm qua chị cũng chỉ là nghe người lớn nói lại. Nghe nói nữ chủ nhân nhà họ Cố đặc biệt yêu thích sưu tầm trang sức quý, thậm chí đến mức độ mê đắm, hàng năm đều có mặt ở các cuộc bán đấu giá lớn, chỉ cần là những thứ bà ưng ý, bất kể giá cả ra sao cũng phải đưa vào bộ sưu tập. Những thứ bà có, đủ để mở một cuộc triển lãm nhỏ. Đã từng có một năm trong thành phố mở hoạt động từ thiện, chỉ riêng mình bà đã quyên góp hơn mười loại trang sức, mỗi loại đều là một báu vật hiếm có, khiến các phu nhân khác tranh nhau mua, nghe nói khung cảnh vô cùng náo nhiệt.”
Đại khái vì như vậy mà câu chuyện được đồn đại khắp nơi. Sau này khi Ôn Như Thanh lớn lên, tiếp xúc với những người nhiều tuổi trong giới kinh doanh, thỉnh thoảng cũng nghe lại những chuyện như vậy.
Con người ta khi về già thường ôn lại chuyện cũ. Trong mắt của những vị cao niên đó, vợ Cố Hoài Sơn giống như một huyền thoại không bao giờ cũ, bởi nhan sắc diễm lệ, lại có sở thích xa xỉ như vậy, nhưng sớm đã hoa tàn ngọc tạ khiến ai nấy đều tiếc thương khôn hạn.
Nói những điều này, Ôn Như Thanh bất chợt ai oán: “Nếu thế giới tinh thần của người phụ nữ đầy đủ sung túc, sao còn cần mê đắm nhưng thứ đồ vật lạnh như băng như vậy? Nghe nói từng có khoảng ba năm, ngoài trừ việc tham gia các cuộc bán đấu giá ở khắp mọi nơi trên thế giới, bà gần như không làm bất cứ việc gì, đến cả nhà cũng ít khi về.
Tần Hoan không khỏi ngây ra: “Vậy bà và ba nuôi... Ý em là, tình cảm của hai vợ chồng họ không tốt sao?”
Ôn Như Thanh nhìn Tần Hoan với ánh mắt ngờ vực nói: “Em ở nhà họ bao lâu, chẳng lẽ không biết gì về những việc này sao?”
“Khi em tới nhà họ, mẹ Cố Phi Trần đã qua đời rất lâu. Trong nhà cũng không ai nhắc tới bà, mà em cũng ít khi tiếp xúc với người ngoài.”
“Vậy chẳng trách.” Ôn Như Thanh do dự một lát, cuối cùng mới bảo cô, “Nghe nói không được tốt.”
Chỉ mấy chữ đơn giản, cũng đủ giải thích mọi điều.
Thiếu phụ gia đình giàu có, cuộc sống cô liêu, chỉ có thể bù đắp sự trống rỗng của tinh thần bằng việc theo đuổi vật chất gần như biến thái.
Những việc đó, Tần Hoan hoàn toàn không hề tưởng tượng được.
Trong mắt cô, Cố Hoài Sơn ôn hòa nhã nhặn, bình dị dễ gần thậm chí có thể coi là người đàn ông cực kỳ biết chăm sóc người khác. Ông đối với cô tốt như vậy, thì có lý do gì lại không tốt với vợ mình?
Trong lòng cô bất chợt rung động, cô buột miệng hỏi Ôn Như Thanh: “Vậy tại sao bà lại mất?”.
“Bị trúng độc trong thuốc.” Ôn Như Thanh dừng lại một lát, rồi bổ sung thêm: “Lúc đó nhà họ Cố đưa ra lý do như vậy.”
Hôm đó bọn họ dạo phố đến tận tối mới về.
Tần Hoan lên gác tắm, đang tắm thì có điện thoại nội bộ.
Chiếc điện thoại này lâu lắm không đổ chuông, cô thực ra đã đoán được ai gọi. Quả nhiên, vừa nhấc lên đã nghe thấy giọng sắc lạnh của người đàn ông vang lên: “Buổi chiều đi mua những gì?”
“Mấy cái ái.” Cô vừa nghịch bọt xà phòng trong bồn tắm, vừa nói.
“Bây giờ đang làm gì?”
“Đang tắm.”
“Tắm xong đi cùng anh một lúc.”
“Đi đâu?”
“Ăn cơm.”
“Được rồi.” Cô nhanh chóng ra khỏi bồn tắm, thay quần áo xuống gác, lúc này mới nhìn thấy Cố Phi Trần đã đợi ở phòng khách.
Cô Triệu thấy hai người cùng nhau ra khỏi nhà, tỏ ý kinh ngạc, rồi nụ cười lập tức nở trên khuôn mặt, đưa đến cổng vẫn còn dặn dò: “Đi đường cẩn thận.”
“Lại đi tiếp khách?” Lên xe, Tần Hoan hỏi.
Thực ra hỏi xong cô lại hối hận. Đều là những việc không cần quan tâm, chẳng qua mọi người đang diễn kịch mà thôi. Mười lăm ngày, không chớp mắt đã chỉ còn lại 14 ngày, nếu lúc đó không rời xa được, cô sẽ phải đi đâu về đâu?
Bên ngoài mưa to gió lớn, đến ánh đèn đường cũng như bị mưa giăng che phủ, trong xe cảm giác tối hơn mọi khi.
Khuôn mặt Cố Phi Trần trong bóng tối, như cười khẽ một cái: “Không phải, chỉ là ăn cơm với mấy người trong hội đồng quản trị.”.
“Sao lại để em tham gia?”
“Vì anh muốn đưa em đi cùng.”
Anh nói rất thoải mái, vừa nói vừa lướt qua tay cô. Tay anh có chút hơi lạnh, hơi lạnh đó áp vào mu bàn tay, khiến cô chỉ muốn quay lại áp tay vào đó.
Vì lý do thời tiết, đường phố hơi ùn tắc, trên đường vào thành phố còn gặp phải một tai nạn giao thông, xe cộ dịch chuyển chậm chạp theo dòng xe dài dằng dặc.
Trên đường đi, Cố Phi Trần gọi một cuộc điện thoại, chắc là cho thư ký, để cô báo lại cho mọi người anh sẽ đến muộn một chút.
Xe cứ đi rồi lại dừng, cứ thế mãi không thoát ra được, Tần Hoan bắt đầu sốt ruột, nhưng lại thấy người đàn ông bên cạnh có vẻ thoải mái, sau khi cúp điện thoại bèn giơ tay ra vuốt tóc cô, kệ cho những sợi tóc bám vào ngón tay.
Cô không đừng được phải hỏi: “Hay lắm sao?”
“Hử?” anh quay người lại, đôi môi mỏng khẽ nhướn lên, ánh mắt sáng rực lên trong bóng tối, nói chậm rãi: “Cũng hay. Nhưng anh thấy có việc khác còn hay hơn.” Nói rồi ôm lấy cô, chẳng nói chẳng rằng hôn lên môi cô.
Anh không dùng sức, nhưng động tác lại nhanh, hôn cô một cách tự nhiên, cô vừa sợ vừa thẹn, đẩy anh ra nhìn về phía trước tỏ ý có ng