hông khoái nói dối, bà biết rồi đấy". Lời nói chậm rãi cùng
cảnh Quỳnh ngủ ngon lành hai tiết lại tái hiện. Răng Khểnh thở dài, gấp đôi bài
“O” của thằng bạn thân nhét vào cặp. Ở đầu lớp, máy cô bạn tóc xù mì có,
manơcanh thẳng đơ có, đang xúm quanh bàn Vinh trầm trồ trước bài điểm chín của
cậu ta. Chuông reo! Thế giới nhận thêm một cái thở phào, Răng Khểnh đeo chiếc
cặp nõn chuối lên, xách ba lô của Quỳnh bước như chạy ra cửa. Vinh ngước mắt
chăm chú nhìn theo, Răng Khênh quay lại cười rất kịch một cái cho phải phép
lịch sự, bước thẳng!
Mười hai giờ! Nắng chạy nhảy, nô đùa trên tán lá một cách
nghịch ngợm, đuổi bắt mấy chú kiến vào từng khe hở nhỏ xíu. Mây lãng đãng trên
bầu trời, vô tư và hồn nhiên. Răng Khểnh tung tăng đếm bước... Quán Dimah hiện
ra trước mặt, Quỳnh đứng dựa lưng ở cửa, hai tay đút túi miệng ngậm điếu thuốc,
nó lặng lẽ nhả khói, mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Răng Khểnh bước tới
rút điếu thuốc ra, dụi xuống đất, mỉm cười rất tinh nghịch: ‘‘Vào thôi ông, đợi
lâu chưa?”. Răng Khểnh khoác tay Quỳnh bước vào, nhưng hai đứa chẳng ngồi vào
bất cứ một bàn nào như những thực khách an nhàn kia, mà bước thẳng vào bếp. Hai
đứa thay quần áo và bước ra trong bộ dạng những kẻ phục vụ ngoan ngoãn. Từ cách
đây gần nửa năm Quỳnh đã tìm ra quán Dimah fast food này đang tuyển phục vụ, nó
rủ Răng Khểnh và hai đứa nhanh chóng tìm được chỗ trong quán bởi sự lặng lẽ mà
chính xác của Quỳnh và sự tận tình, tươi tắn của Răng Khểnh. ''Quỳnh có bộ mặt
lạnh lùng quá - lời ông chủ - nên nó làm phục vụ bàn, còn Răng Khểnh làm ở quầy
bánh. Hai đứa chọn giờ làm buổi trưa để khỏi chạm vào cái quỹ thời gian vốn đã
ít ỏi của hai kẻ luôn chuyển động khám phá...
Một giờ! Đánh mắt một lượt khắp cửa hàng, Răng Khểnh không mấy
khó khăn nhận ra Vinh đang nói chuyện cùng một cô bạn gái tại một bàn giữa
quán. Cậu ta say sưa nói, cô gái chăm chú lắng nghe thỉnh thoảng khúc khích
cười. Răng Khểnh cũng bật cười...
Đồng hồ chỉ ở số hai. Vinh đứng lên thanh toán tiền rồi cùng
cô bạn đi ra cửa. Quỳnh bước theo tiễn khách. Vinh không nhận ra cậu bạn áo
dựng cổ cùng lớp đang trong bộ đồ bồi bàn nghiêm chỉnh. Cậu ta bước ra ngoài.
Vừa đùa với cô bạn gái, Vinh vừa gạt chân chống chiếc Future bóng lộn. Đột
nhiên, Vinh nhận ra một cụ già nằm ngay gần chiếc xe, cụ ngước đôi mắt vô hồn
lên: “Làm ơn làm phúc...”. Cô bạn nhăn mặt, Vinh nhổ một bãi nước bọt, thản
nhiên nổ máy át tiếng nói cụ già. Chiếc xe phóng đi, xả khói bụi mù. Quỳnh khép
cửa lại, ban theo một nụ cười nhếch mép khinh bỉ. Từ quầy bánh, một chút thương
hại cũng phớt qua trên ánh mắt nhân từ của Răng Khểnh.
Chiếc đóng hồ ngân lên ba hồi. Một cô bé với chiếc cặp nõn
chuối vừa vui vẻ chào mọi người, vừa khoác tay cậu bạn cổ áo trắng dựng đứng đi
ra cửa. Đã hết giờ làm. Một chút ngỡ ngàng, hai đứa cùng tách tay nhau ra khi
thấy cụ già vẫn nằm ở cửa. Chẳng hẹn mà hai đứa cùng nhìn nhau, Răng Khểnh bước
vội trở vào quán. Bước tới quầy bánh, nó bỏ xuống một tờ đỏ chói rút trong tập
lương vừa được phát, nhón lấy hai cái bánh ngọt kèm một nụ cười cầu tài rồi
bước ra ngoài. Nó vừa vặn được lắng nghe chất giọng ấm áp của Quỳnh: “Ông đội
cái này cho khỏi nắng và cất cái này đi để lúc cần. Đó, chỉ là một cái mũ và
một mảnh áo mưa vừa mua”. Răng Khểnh khép tay trái lên ngực và tay phải nó nhẹ
đặt hai cái bánh vào chiếc nón của cụ già. Tim Răng Khểnh đập rộn ràng...
Hai đứa khoác tay nhau vui vẻ đi trên đường. Nắng như tỏa
sáng hai người, vừa láp lánh như những ngôi sao bảng. Đâu đó vang lên bản nhạc
“Last X’mas”, Rảng Khểnh khịt mủi, thì thầm: "Sắp lạnh rồi, Quỳnh nhỉ!”.
Mưa bụi lăn tăn không đủ làm ướt áo nhưng cũng đủ làm cho
khách đi đường thấm lạnh của mùa xuân mới đang đến. Mưa đều đặn, lưa thưa như
dải lụa màu phấp phới. Từng đôi, từng đôi đi bên nhau trên phố, giữ nguyên nét
mặt hào hứng mà lặng lẽ. Một cơn gió lạnh chợt bỡ ngỡ ào tới, như nuối tiếc một
mùa đông đã qua. Răng Khểnh thoáng rùng mình, nó vội vã rảo bước...
“Con cảm ơn, con vẫn còn tiền”. Huy lắc đầu, nó đẩy tay mẹ
trở lại. Bố nhích tờ báo sang một bên, nhíu mày: “Bố có thể mua cho con vài ba
cái cửa hàng như chỗ con đang làm, và cũng không từ chối bất kì yêu cầu gì ở
con. Sao con phải đi làm ở đấy?” Huy cười nhẹ để trốn câu trả lời, nó chẳng bao
giờ xin tiền ai khi còn có thể tự nuôi mình...
Răng Khểnh trả chìa khóa, vặn hai vòng. Nó bước vào nhà, bật
đèn lên, ánh sáng lan tỏa khắp căn phòng gọn ghẽ, ngăn nắp càng làm Răng Khểnh
thấy ấm áp. Và nó thấy mình nên ngồi một chỗ là hơn cái việc dọn dẹp ngớ ngẩn ở
cái phòng chẳng có vật gì bừa bãi này. Nó tự cảm thấy phục Huy – đã ở riêng hơn
một năm, một mình với một căn nhà nhỏ nhắn, xinh xắn. Là quá ít khi dùng từ “tự
lập” cho cậu học sinh cấp III ấy... Răng Khểnh tự ngắt mạch suy nghĩ của mình
bằng cách bấm T2 gọi vào di động của cậu bạn. Vừa nghe tiếng bật máy, Răng Khểnh
vào đề luôn: "Huy này, tôi đang ở nhà ông, hôm nay nấu cái gì đó ăn nhé?
Mấy giờ về? Câu hỏi cuối của Răng Khểnh làm Huy chợt nhớ
