béo lên một chút và bỏ thói quen nheo mắt đi,
thì em sẽ trở thành một mẫu ảnh đẹp đó, em có hứng thú muốn thử chụp không?
Hừm, bây giờ thì Lê đã béo, chính xác là đỡ gầy hơn chút ít,
trông đã có vẻ giống một ly xoài dầm, Phương bật cười vì thói quen so sánh
người khác thành những thứ thức uống hoa quả. Duy có một điều Lê vẫn thế, là
thói quen nheo mắt khi nói và suy nghĩ, như thế, thảng hoặc làm Phương nhớ
J.Robert trong “Luật sư không bằng cấp”.
Trong suốt những ngày sau đó, Lê và Phương gặp nhau mỗi ngày,
và mỗi lần gặp, Lê mang đến cho cậu những món quà kỳ lạ khác nhau, khi là một
lọ xương rồng lùn tịt với những chiếc lá to bản như được ép ra từ một khung cửa
cổ kính nào đó, khi là một chiếc đồng hồ bàn cũ kỹ hình thoi với phần đế mạ một
thứ kim loại được bẻ cong thành hình trái tim méo mó, như khi làm nó người thợ
bị say sóng. Chiếc áo len lông chuột mang hình một bức tranh phố trên ngực, vừa
như in. Vài cuốn sách mỹ thuật bên trong chẳng chịt những chú thích bằng mực đỏ
và sticker của Lê, nhắc Phương về niềm đam mê với thứ nghệ thuật màu sắc từng
bị chối từ phũ phàng bằng ước mơ nhiều thực tế hơn. Từ một cuộc gặp gỡ không
định trước, Lê đi vào những ngày Hà Nội ngắn ngủi của Phương một cách như sắp
đặt, trên những quán với cách dầm xoài bằng cả hai tay, trên những phố thong
dong bằng ngón tay út nắm hờ, trong rạp chiếu phim bằng những hộp pop-corn to
đùng hai đứa cùng chí chóe bốc. Phương thấy một sự chao đảo dịu dàng.
Khoảnh khắc tất cả
Thứ ba. Bình minh nhợt nhạt trên vòm cửa thấp thoáng qua tấm
rèm màu kem có những ô lục giác màu ghi nhạt xen kẽ, hàng gạch lót xanh dương
loang loáng nước mưa khi Phương bước ra lan can, sau khi choàng tỉnh giấc ngủ
dài bởi một luồng sáng chiếu tình cờ vào mắt. Âm thanh có vẻ xa xôi trong bản
nhạc đám cưới bất hủ By heart, by soul của Aaron Neville vang lên từ chiếc loa
PC.
Phố ướt. Mưa làm đường trở nên lấm lem. Phương rút thuốc ra,
vươn vai. Chợt, Phương giật mình, khoanh tay:
- Này cô bé, đứng đây từ khi nào vậy?
Xoay xoay chiếc ô Espirit màu vàng rực có lằn tím như một con
ong nhỏ, Lê mỉm cười:
- Em cũng mới đến. Em chờ anh ở đây.
Phương bật cười, búng tay:
- Nếu không phải mưa thì anh sẽ cho em tiếp tục đứng đó. Hãy
rũ sạch nước từ cái ô kỳ quặc đó. Tầng hai phòng đầu tiên bên trái.
Vài phút sau, Lê đứng trong căn phòng bừa bộn của Phương khi
cậu đang pha cà phê. Phương đưa một cốc cho Lê - đang xoa xoa hai tay cho đỡ
lạnh:
- Tại sao em tìm ra nhà anh khi anh chỉ nói về nó một lần,
không nhiều người làm được điều đó.
Lê đón chiếc cốc men màu xám lục uốn éo huyễn hoặc như được
làm ra cho những người hành khất Digan, cánh mũi phập phồng:
- Không, em không thực sự tìm được chính xác, em đã băn khoăn
không biết rẽ ở đâu trong chiếc cầu thang có thể dẫn đến sáu căn phòng khác
nhau này!
Phương mỉm cười, châm điếu thuốc khi nãy. Lê nheo mắt:
Anh hãy hút thuốc khi cảm thấy thật sự cần, đừng hút vì thói
quen - Rồi cô nhấp một ngụm cà phê - Này anh thật sự ở đây hả? Một mình? Em
nghe nói chỉ có những kẻ làm nghệ thuật mới thích có cuộc sống bừa bộn đơn lẻ
như thế này, phòng này tựa như dành cho một con chuột túi chứ không phải anh!
Phương ngồi xuống chiếc ghế tròn bằng gỗ:
- Công việc marketing của anh bây giờ cũng không khác làm
nghệ thuật, mà sướng là anh lại không phải là nghệ sĩ, thế nên anh ăn đủ ngủ đủ
và biết lo cho chính mình.
- Anh thích sống vậy ư?
Phương nhún vai:
- Không phải thích hay không, anh sống như thế lâu rồi cô bé.
Lê lơ đãng nhìn lên trần nhà có một mảng mạng nhện được vẽ
grafìti khéo léo:
- Vì sao?
- Cái gì vì sao?
Câu hỏi ngược rơi vào khoảng trống, Lê không trả lời, hai tay
vẫn giữ cốc cà phê, nhìn vào đáy mắt Phương. Một cơn gió lạnh chui qua khe cửa
làm tấm rèm tung lên bất ngờ. Chợt cặp mắt màu ghi kỳ lạ của Lê khiến cậu bối
rối, Phương chưa từng gặp ánh mắt khiến nó như thế, ý nghĩ trong đầu đan xen một
cách tội nghiệp bởi luồng ánh sáng cảm thông từ trái tim.
- Em thực sự muốn nghe?
Lê gật đầu, dịu dàng. Phương bước ra ngoài lan can tràn gió.
Cụm bạch lan trồng tinh tế trong hai chậu màu xám ngắt, có vẻ không liên quan
gì đến khung cảnh dở dang chung quanh, đang hơi nhu nhú những chùm mới, mái gỗ
màu nâu của căn hộ tầng một sót lại những giọt sương của đêm, đang đọng lại to
dần và chảy xuống phía dưới một cách chậm rãi Phương thở nhẹ, bao lâu rồi nó
không nói về những mối quan hệ trong gia đình, về người mẹ không thay thể, về
ông bố kỳ quặc nghĩ nhiều cho bản thân, và về những rạn nứt thờ ơ trong cuộc
sống va chạm sớm của một đứa trẻ từng hay thất vọng. Đĩa nhạc đám cưới vẫn du
dương nhè nhẹ trên nền violon trong trẻo của Stevcn Chapman, làm tan ra những
ký ức mơ hồ. Tháng ba man mác xa xăm và ngắn ngủi trong làn hơi lạnh bốc lên từ
mặt đường đang khô dần khi những chiếc xe vụt qua. Duy nhất từ khi mẹ mất,
Phương mới nói chuyện với một cô gái như thế này, Thủy dường như chưa từng. Lan
can bé nhỏ đậm mùi ngọt ngào kỳ ảo của hai cốc cà phê cạnh nhau như quyện cả
vào
