Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211794

Bình chọn: 10.00/10/1179 lượt.

lại với nhiều đàn ông, nên bây giờ lại muốn giống mẹ người chăng, đều giống như kĩ nữ?”

Ngũ Y Y há miệng, nước mắt đọng lại trên mi, người run rẩy, “Ông tôi cài gì cũng được, nhưng không thể hạ nhục tôi như vây! Tôi chỉ đem Ngũ Nhân Tâm đánh ngã một cái, ông liền nói mẹ tôi với tôi là kĩ nữ, tại sao ông có thể nói mẹ như vậy! Ông hối hận? Trước kia là ông theo đuổi mẹ tôi, đáng lẽ ông không nên trêu chọc mẹ tôi, đáng lẽ không nên để tôi ra đời! Ông cho rằng tôi nguyện ý làm con gái của ông sao? Ông có hay không hỏi tôi…có nguyện ý hay không đến chỗ này”

Pằng!!

Ngũ Phong Tập tức giận, hăng hăng tát Ngũ Y Y một bạt tai.

Mặt Ngũ Y Y nhanh chóng bị nghiêng qua một bên, một nửa gương mặt bị đánh đến sưng đỏ.

Bịch! Bịch!

Thuốc trong tay cô rơi xuống đất.

Bàn tay Ngũ Phong Tập tê tê, liền giật mình, mình ra tay quá độc ác

Ngũ Y Y nước mắt rơi xuống, cười lạnh, “Tôi không cần cái danh con gái Ngũ gia này, tôi chịu đủ rồi!”

Nói xong, Ngũ Y Y xoay người đi, bị Ngũ Phong Tập nắm lấy bả vai, hắn vội vàng hỏi, “Ta hỏi ngươi, ngươi có phải là tình nhân của Cô thiếu không?”

Ngũ Y Y hít sâu một hơi, nhìn ông ta, trong mắt tràn đầy hung quang, Ngũ Phong Tập bị nhìn đến chột dạ, cô cười lạnh, nói,“A, ông yên tâm, tôi lấy tính mạng của mình ra thề, nếu tôi là tình nhân của Cố Tại Viễn, tôi sẽ chết không toàn thây”

Ngũ Phong Tập giật mình

Ngũ Y Y nhắt gói thuốc bắc lên, kéo cửa, trước khi ra khỏi, cô không thèm nhìn người đằng sau lạnh lùng nói, “Ngũ tiên sinh, ông có thể khai trừ tên tôi ra khỏi hộ khẩu, họ Ngũ này, tôi không cần”

Nói xong, cô đi ra ngoài, vừa ra đến cửa, thiếu chút nữa đụng phải Tiêu Mai đang nghe lén ngoài chửa.

Tiêu Mai vội vàng làm bộ như không có chuyện gì, xoay người nhìn bức tranh tranh trên tường.

Bị đánh một nửa bên mặt khiến cô đau không nói nên lời, cả lỗ tai cũng ong ong cả lên.

Tiêu Lạc bước vội đến chỗ cô, “Y Y! Mặt của em bị làm sao vậy?”

Ngũ Y Y hoảng hốt nhìn Tiêu Lạc một cái, buồn bả kéo môi cười, cùng lúc đó, nước cũng không nhịn nổi liền chảy xuống.

“Mặc kệ tôi”

“Tiêu Lạc! Em đến đây cho chị!” Tiêu Mai đứng trên lầu hét lên.

Tiêu Lạc ôm lấy Ngũ Y Y, phát giác cô đang run dữ dội.

Lúc này, cửa thư phòng mở ra, Ngũ Phong Tập ngây ngốc nhìn bàn tay mình lắc lư ra ngoài.

Tiêu Lạc tức giận hướng Ngụ Phong Tập, quát, “Anh rể! Anh thật quá đáng! Anh sao có thể không phân biệt tốt xấu liền đáng Ngũ Y Y như vậy? Y Y ở trong cái nhà này đã quá thê thảm rồi, anh đối với cô ấy như vậy, mẹ cô ấy dưới mộ sẽ hận anh đấy!”

Ngũ Phong Tập cả người run lên, hối hận đã muộn, mắt cũng đỏ lên, hiện lệ quang, rầm rì, “Y Y a, ba…………..” Tiêu Mai hét to lên, “Tiêu Lạc! Khốn kiếp? Làm sao có thể nói vậy với anh rể của em hả? Làm cha giáo dục con cái, đây là kinh thiên địa nghĩa”

Tiêu Lạc hiện một tia cười khổ, “Chị, chị cũng đã kết hôn, cũng đã an gia rồi, em cũng yên tâm.Vốn không muốn ở lại nơi này lâu dài, giờ em chính thức dọn ra ngoài. Các người không cần Y Y , em cần! Em sẽ cho Y Y một mái nhà ấm áp”

Nói xong, Tiêu Lạc ôm Y Y ra ngoài

Tiêu Mai há to mồm, không dám tin, vội vàng đuổi theo chạy ra ngoài một đường kêu to, “Tiêu Lạc!Em dám!Em dám đối với chị như vậy! Em đứng lại đó cho chị! Tiểu tử mau quay lại!Đứng lại, có nghe thấy không!”

Tiêu Mai chay đến bậc thềm thì Tiêu Lạc đã lái xe chở Ngũ Y Y đi khỏi.

Tiêu Mai giận đến mức mặt tím đen, vỗ bắp đùi la hét, “Tiêu Lạc, em trở lại cho chị! Ngũ Y Y, đồ tiện nha đầu nhà ngươi, mày dám dụ dỗ em trai ta! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Tiện nữ! Tiện nữ”

Ngũ phong Tập run rẩu bước ra bên ngoài, mất hồn nhìn xe Tiêu Lạc rời đi, xoa xoa nước mắt đọng trên khóe mắt, xoay người về phía Tiêu Mai nổi giận,”Caí gì tiện nữ! Đó là nhi tử của tôi! Là con gái ruột của tôi! Không cho phép gọi nó là tiện nữ! Nếu để tôi nghe được lần nữa, tôi liền phế bà!”

Tiêu mai nhất thời cả kinh cắn môi không nói lời nào.

Ngũ Phong Tập không thèm để ý đến Tiêu Mai, trong lòng khó chịu, dứt khoát đi vào trong nhà, “Ta đánh nó quá độc ác rồi……………..Nên sớm biết đứa nhỏ kiên cường như nó dù có chết cũng không làm ra loại chuyện đó, tại sao ta lại hồ đồ như vậy a. Y Y , con ba, cho ba xin lỗi………..Y Y….thúy Bình, tôi thực xin lỗi, thực xin lỗi bà……….”

Tiêu Mai đặt mông ngồi trên bậc thang, bụm mặt khóc.

Em trai đi rồi.

Chồng lại hùng dữ với mình. Từ trước tới nay, đây là lần đầu Ngũ phong Tập nổi giận với mình.

Tiêu Lạc lái xe, hắn xoay mặt nhìn Ngũ Y Y đang ngồi yên lặng bên cạnh, trên mặt cô làm một mảng đỏ bừng.

Cô cũng không phải cái loại khóc nháo động trời kia…Cô bé này, cô một tiếng cũng không nói, chỉ ngồi ủ rũ cúi đầu, mất hồn.

Nước mắt giàn khóe mi.

Càng như vậy, càng làm cho lòng người đau không dứt.

Tiêu Lạc vươn tray, nhẹ nhàng vuốt tóc Ngũ Y Y, Ngũ Y Y bị dọa sợ, cả người run lên nhìn chằm chằm Tiêu Lạc

Sau đó, nhận thức được người bên cạnh là ai, là Tiêu Lạc.

Cô cố gắng hướng Tiêu Lạc nhe răng cười cười, khàn khàn nói,”Tôi không sao………”

Tei6u Lạc tâm giống như bị bóp nghẹn, vỗ vỗ đầu Ngũ Y Y, dịu dàng nói, “Có chuyện cũng không cần phải sợ,


Polly po-cket