giống như không có cảm giác.
Cô không có cảm giác, nhưng hắn lại rất có cảm giác!
Ngũ Y Y nhìn đến môi mỏng của Hoắc Phi Đoạt, cố gằng làm ra vẻ trong sạch, "Thật sự không có, chú à, tôi không cẩn thận, tôi chỉ muốn lấy lại điện thoại di động của tôi thôi."
"Nga?Lấy lại điện thoại đi động, có cần làm như em vậy không? Có cần nữ trên nam dưới sao?"
Oanh. . . . . . Gương mặt Ngũ Y Y hồng lên nhanh chóng hồng lên như một quả táo.
Nữ trên nam dưới?
A a a a a a, hỏng rồi, cô thật sự không nghĩ đến chuyện đó.
Ngũ Y Y hoảng hốt rồi, chân tay dùng sức, thật là vụng về, muốn bò xuống từ trên người Hoắc Phi Đoạt, tiếc rằng, ngang eo cô đang đặt hai cánh tay, cô vừa mới bò dậy, lại ngã lại trên người Hoắc Phi Đoạt.
Gì?!
Con ngươi của Ngũ Y Y mở to.
Không phải chứ?
Cô sẽ không yếu như thế chứ?
Ngã thế nào lại đúng trên môi của chú Hoắc?
Ngũ Y Y nhìn vào con ngươi xanh, giống như gà chọi mắt, ở khảng cách gần như thế nhìn thật rõ cặp mắt mê người của Hoắc Phi Đoạt.
Môi của cô. . . . . Vừa vặn đặt tại trên môi của Hoắc Phi Đoạt.
Thình thịch thình thịch. . . . . .Ngũ Y Y đàn độn cả người.
Hình như, môi của chú giật giật.
Hình như, lưỡi của chú liếm môi cô một cái. . . . .
Ngũ Y Y dùng sức chống hai cánh tay nho nhỏ, cuối cùng môi cũng rời khỏi môi của Hoắc Phi Đoạt, cơ thể nho nhỏ ở phía trên của Hoắc Phi Đoạt, cách hai mươi centimet nhìn Hoắc Phi Đoạt, thở hổn hển.
"Thật, thật xin lỗi, tôi không cố ý muốn hôn chú, thật, tôi thú nhận, vóc dáng của chú rất đẹp, đẹp vô cùng, nhưng tôi cũng chỉ thỉnh thoảng YY chú một chút ở đáy lòng thôi, tôi không có can đảm xâm phạm chú, chú à!"
Cầu xin chú đừng có giận dữ mà giết chết tôi! Tôi không muốn chết!
Thỉnh thoảng háo sắc thì không sao, nhưng nếu vì như vậy mà mất cái mạng nhỏ, thật không đáng.
Ngũ Y Y phát khóc.
Cô không muốn chết, cô đã ăn đậu hủ của Thủ lĩnh Hắc bang, cái này không giống như bình thường, vô cùng ác liệt, đây chính là người quan trọng đấy.
Ngũ Y Y nói năng lộn xộn, nhanh chóng làm cho Hoắc Phi Đoạt vui vẻ.
Tiểu vật nhỏ này vừa nói gì? Cô nói trong lòng cũng từng YY mình sao?
Rất tốt. Ngũ Y Y quyệt miệng, dùng sức đánh đầu nhỏ, "Biết biết, nhất định là chết chắc, còn có thể bị chết rất thảm rất thảm. Ô ô, chú à, có thể xóa hết việc lúc nãy không, đem màn vừa rồi xóa sạch? Tôi thật sự không cố ý."
Ha ha, vật nhỏ.
Thật khả ái.
Gương mặt tuấn tú của Hoắc Phi Đoạt vẫn nghiêm túc như cũ, "Nếu không muốn chết, chỉ có một lựa chọn."
"Không muốn chết, tuyệt đối không muốn chết! Lựa chọn gì tôi cũng muốn!"
"Thu hồi lại vốn!"
Hoắc Phi Đoạt nói xong, Ngũ Y Y chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cánh tay trên eo cô hơi tăng lực, Hoắc Phi Đoạt nhẹ nhàng nâng người, trong chốc lát, Ngũ Y Y vốn là đang ở bên trên, biến thành bị đè ở phía dưới.
Bây giờ, hẳn là tư thế tiêu chuẩn nam trên nữ dưới đi.
Ngũ Y Y vẫn còn đang suy tư chuyện này.
Gương mặt tuấn tú của Hoắc Phi Đoạt áp xuống, hơi lệch sang một phía, một ngụm ngậm lấy môi mềm của cô.
Rât mềm, rất nóng, rất Q vị.
Hoắc Phi Đoạt kêu một tiếng.
Nhiệt lực toàn thân bành trướng!
Một tay đem hai tay Ngũ Y Y đặt trên đỉnh đầu, ổn định lại thân thể đang vặn vẹo của cô, một tay vuốt ve từ eo của cô xuống phía dưới.
Ngũ Y Y hoàn toàn ngu người rồi.
Chú Hoắc hôn cô!
Theo bản năng muốn giãy giụa, lại không nhúc nhích được chút nào.
Hoắc Phi Đoạt mạnh mẽ dùng sức mút môi cô, cô không nhịn được ra sức hít thở, lưỡi của hắn, giống như Hỏa Long vậy, đi dần từng bước, xông vào.
Ong!
Khi Ngũ Y Y ý thức được, là lúc hai lưỡi dây dưa, tất cả đều như bốc hơi.
Một mảnh mây hồng, một mảnh khói hoa, một mảnh mơ màng.
Trên người nóng quá! Giống như có một cái tay đốt lửa ở tế bào trong cơ thể cô, cô luôn muốn vặn vẹo, đem cơ thể đưa đến gần hắn.
Không thể khống chế muốn đưa cho hắn, muốn đến gần hắn, muốn cọ xát hắn.
A Trung không dám thở mạnh, cho nên chỉ nhìn thấy cảnh nhiệt huyết sôi trào qua gương chiếu hậu.
Bên tai, tràn đầy âm thanh gần gũi do hai người kia phát ra.
Đầu độc lòng người!
Một cái hôn, bị lão đại phát huy đến tình cảnh này, sắc!
A Trung cắn chặt môi, kẹp chặt bắp đùi.
Hoắc Phi Đoạt ra sức nhấm nháp mùi vị của cô, bên trong bên ngoài không bỏ qua bất cứ chỗ nào.
Giống như muốn hút đi tất cả hương vị ngọt ngào của cô, hút đi cả thần trí của cô.
Bên tai, là tiếng thở hổn hển hỗn độn của vật nhỏ, hình như còn khẽ ngâm, trong lòng Hoắc Phi Đoạt nổi lên hổi chuông báo động, nặng nề rời khỏi Ngũ Y Y, ngồi thẳng người.
Lại gần, suýt chút nữa hắn đã không kiềm chế được!
Bây giờ hắn không thể như vậy được.
Hoắc Phi Đoạt đem cánh tay đặt trên cửa sổ xe, tay giữ cằm, cố làm ra vẻ thâm trầm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Lơ là, phong cảnh bên ngoài là gì hắn cũng không có để ý!
Ưm?
Ngũ Y Y vẫn mơ màng giống như không tìm ra phương hướng, nằm tại chỗ.
Hai cánh tay nho nhỏ vẫn duy trì tư thế cũ, đặt cố định trên đỉnh đầu.
"Thu hồi vốn đã xong." Hoắc Phi Đoạt không nhịn được cười thầm, lạnh lùng nói.
"Ừm?Cái gì?" Ngũ Y Y nhất thời không hiểu được, giật giật cánh tay tê dại, gãi gãi tóc.
