nhận lấy gói to từ tay Chung
Tình, nâng ông Chu lên, đi ra ngoài. Chung Tình ôm bà Chu đi phía sau.
Ở cầu
thang, gặp một đôi vợ chồng già, bà lão đang đỡ ông lão chậm rãi đi lên trên,
vừa đi vừa nhìn họ. Nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói nhỏ, “Nhìn con dâ con
trai nhà người ta hiếu thuận như vậy, ông thấy chúng ta có nên chủ động tìm cho
Tiểu Quân một người vợ không? Ôi thật là mệnh khổ!” Họ nghe vậy, đều quay đầu
nhìn đôi vợ chồng già, tóc bạc phơ, lưng còng xuống, hai tay nâng đỡ lẫn nhau.
Chung Tình thu ánh mắt lại, lướt qua ánh mắt Mạnh Tưởng, nhìn về phía ông bà
Chu. Bà Chu mỉm cười, “Hai con nếu là con trai và con dâu dì thì thật tốt!”
Chung Tình trượt chân, bước nhầm một bậc cầu thang, suýt nữa không đứng vững.
Mạnh Tưởng đưa tay ra, giữ lấy cô, ý vị thâm tình nhìn cô.
Chung
Tình cười, “Cám ơn anh.” Ông Chu trách bà Chu, “Đừng nói bừa, bọn nó là con
trai con gái chúng ta.” Trong mắt ông, Mạnh Tưởng và Chung Tình giống như hai
anh em.
Bà Chu
liên tục nói, “Đúng rồi, đúng rồi, Tưởng Tưởng cũng có bạn gái rồi, Tiểu Tình,
con cũng phải nhanh lên. Để dì còn hưởng phúc con cháu.” Mạnh Tưởng khẽ liếc
mắt nhìn Chung Tình, cô cúi đầu mỉm cười, giúp ông Chu, “Bác cẩn thận.” Cô cũng
nghĩ như vậy, người ta đùa khiến cô thấy không thoải mái, cô không muốn bị
người khác hiểu lầm.
Họ đưa
ông Chu về nhà, dàn xếp mọi chuyện, Chung Tình mượn cớ có việc rời đi. Mạnh
Tưởng nhìn hình bóng cô vội vã rời khỏi, trong lòng hơi lạnh, chẳng lẽ cô có
hẹn với tên nhóc kia? Họ thật sự hẹn hò? Trong lòng vô số nghi vấn, anh bắt đầu
có chút không yên lòng.
Chung
Tình vốn định về nhà luôn, nhưng vừa lên xe, Chu Cần lại gọi điện đến. Cậu ta
không mang theo tiền, đang bị nhốt ở quán cơm Tây.
Chung
Tình nghe giọng nói ủy khuất của cậu, đành phải đến giải cứu.
Chung
Tình đi vào tầng hai của nhà hàng Vạn Đạt theo lời Chu Cần, thấy Chu Cần ngồi
nhà nhã ở một bàn, trên tay cầm cuốn tạp chí.
“Chu
Cần.” Chung Tình gọi, đi về phía cậu.
Chu Cần
vừa thấy cô, nhất như gặp được cứu tinh, hưng phấn gọi, “Chung Tình.”
“Hóa
đơn đâu?” Chung Tình bỏ qua sự hưng phấn của cậu, lạnh nhạt hỏi.
“Ack...”
Chu Cần ấp a ấp úng, ánh mắt lóe lên, “Vừa rồi gặp người quen, tôi mượn của anh
ta rồi.”
Chung
Tình nhìn biểu tình của cậu, hiểu ra cậu cố ý lừa cô đến đây. Cậu ta căn bản
không quên tiền. Chung Tình hung hăng nhìn cậu một lúc, lạnh lùng nói một câu,
“Không có gì rồi, tôi đi đây.” Xoay người đi ra ngoài.
“Chung
Tình.” Chu Cần vội vã đuổi theo, giữ cô lại.
Chung
Tình nhìn cậu, vẻ mặt hờ hững, cậu còn muốn làm gì?
“Thật
ra... Tôi có việc muốn tìm em.” Chu Cần biết cô đã nhận ra thủ thuật của mình,
hơi xấu hổ.
“Chuyện
gì?”Chung Tình thở sâu, kìm nén sự buồn bực trong lòng.
“Thật
ra.... Tôi muốn hẹn em đi xem phim.” Chu Cần nhìn biểu tình trên mặt cô, có
chút lo lắng.
“Tôi
không rảnh.” Chung Tình rút tay, tiếp tục đi ra ngoài.
Chu Cần
theo sát bên, “Chung Tình, em đừng như vậy. Nếu em giận, tôi nói thẳng, đúng,
tôi cố ý lừa em đến đây, nhưng là vì, nếu tôi trực tiếp hẹn em, em có đến
không?” Chu Cần sốt ruột khiến tiếng nói hơi lớn, người qua đường đều ghé mắt
nhìn họ.
Chung
Tình trừng mắt nhìn cậu, cậu ta còn hiểu hai chữ thắn, chủ động nhận sai, nhưng
cô không muốn đi xem phim cũng là thật. “Tôi chỉ không thích xem phim.”
“Coi
như em đi cùng tôi đi, cả đêm lo lắng em từ chối, trà không nhớ cơm không nghĩ,
rất là phiền lòng.” Vẻ mặt Chu Cần ủy khuất nhìn chằm chằm vào Chung Tình.
Chung
Tình nhìn Chu Cần, trong lòng hơi co lại, cô cần phải nói chuyện rõ ràng với
cậu, “Chu Cần, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“OK,
chúng ta xem xong rồi nói được không? Phim đã sắp chiếu rồi, đừng lãng phí,
được không?” Chu Cần vừa thấy mặt cô buông lỏng, lập tức lộ nụ cười.
Chung
Tình do dự một lúc, rốt cuộc không ngăn được cậu ta kéo tay cô chạy đến rạp
chiếu phim. Cô nhìn bóng dáng cậu, có chút hoảng hốt, sự chấp nhất của cậu
khiến cô nhớ tới người nào đó, một người sống ở một nơi thật sâu trong ký ức.
Lúc ánh
đèn trong rạp chiếu phim tắt hết, Chung Tình bắt đầu hối hận. Bóng tối bao trùm
lên người khiến cô run nhè nhẹ, cô lặng lẽ nắm lấy tay vịn, móng tay cắm chặt
vào lớp gỗ đến mức trầy xước. Cô không thích bóng tối, vô cùng không thích. Cô
nhìn chằm chằm vào màn hình, hình ảnh rất đẹp, câu chuyện cảm động, diễn biến
nhanh. Cô đã quên mất bao lâu rồi không đến rạp chiếu phim, cảm giác bị bóng
tối vây quanh này khiến hô hấp của cô bắt đầu gấp gáp, trong đầu hiện lên lời
nói của bác sĩ Mike đã từng điều trị cho cô, “Không cần ép buộc mình phải thích
ứng với bóng tối, nếu cô sợ tối, thì cứ để ngọn đèn làm bạn với cô.” Ngọn đèn,
cô hy vọng có một chút ánh sáng, giống như ngọn đèn trắng ở đầu giường cô suốt
những đêm dài, cô không dám ngủ trong bóng đêm, sẽ khiến cô nhớ tới rất nhiều
ký ức đáng sợ. Cô nghĩ mình đã ổn, nhưng khi ở trong bóng đêm, cô mới biết sự
bi thương trong lòng vẫn chưa hề suy giảm.
Lúc đầu
Chu Cần trộm ngắm Chung Tình, nhìn cô mặt lạnh băng, trong lòng có c