Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210883

Bình chọn: 10.00/10/1088 lượt.

ta dẫn đến, mọi chuyện ở trung tâm nghệ thuật và đêm nay đều do Tống Dư Vấn sắp đặt. Tống Dư Vấn muốn hủy diệt cô, hủy diệt cuộc sống của cô, hủy diệt vị trí tốt đẹp của cô trong lòng Hạ Nghị.

Tống Dư Vấn muốn cô biến mất lần nữa! Tống Dư Vấn mà cô quen rất thông minh, làm kẻ thù của cô ta thật đáng sợ!

Móng tay Hiểu Văn cắm sâu vào lòng bàn tay, ghim đến rướm máu. Trong ngực bật ra tức giận. Tống Dư Vấn thật quá đáng! Nếu cô ta thông minh sao có thể hoàn toàn quên một câu ngạn ngữ: Con thỏ nóng nảy, cũng sẽ cắn người! “Đúng là đến Nghiễm Châu một mình?” Triệu Sĩ Thành đưa vợ chưa cưới đến sân bay.

Mới mấy ngày ngắn ngủn, Đỗ Hiểu Văn đã gầy đi nhiều, gương mặt trái xoan vốn xinh đẹp tuyệt trần lại lộ ra chiếc cằm gầy đáng thương.

“Vâng, muốn đến Nghiễm Châu bàn công chuyện.” Cô cúi đầu. Bởi vì, không dám nhìn thẳng vào hai mắt chính trực của chồng chưa cưới.

“Mặt em làm sao vậy?” Mày Triệu Sĩ Thành hình như cũng chau lại.

Hiện tại mới chú ý tới, trên mặt cô lại có vết cào màu đỏ. Mấy ngày nay, họ không rảnh gặp mặt, đã xảy ra nhiều chuyện trời long đất lở rồi.

Tất cả cũng đều là về cô. Ngay cả anh bình thường cũng không nghe mọi chuyện ngoài cửa sổ, nhưng quá khứ của cô cũng không khỏi khiến anh bắt đầu nghĩ một số chuyện. Nghe nói, có vị Hoàng phu nhân không chỉ đến trung tâm nghệ thuật nơi cô công tác làm loạn, khiến cô mất hết mặt mũi, thậm chí cả chức vị của cô cũng không buông tha, gây tác động rất lớn đến cuộc sống của cô. Chuyện rất ầm ĩ.

Ở trường cô thậm chí có người báo lên, gièm pha chuyện của cô ở Nghiễm Châu, rất nhiều đồng nghiệp biết được chân tướng thì khiếp sợ bắt đầu chỉ trỏ cô, phụ huynh có quan niệm đạo đức bắt đầu liên minh từ chối cô lên lớp, yêu cầu cô bỏ việc. Ngày hôm qua, hiệu trưởng tìm cô nói chuyện, để cô nghỉ vài ngày trước. Mà anh ở bên này, gần đây phòng khám có rất nhiều người nhà của bệnh nhân nhỏ cũng chạy đến chủ động nói cho anh việc này, dáng vẻ dường như cần phải vạch trần bộ mặt thật của cô.

Rõ ràng có người muốn bức cô chết. Ngay cả cha mẹ anh cũng vì nghe một số lời đồn đã gọi điện thoại cho anh…. Hôm nay, cuối cùng cũng có thời gian gặp mặt, anh nói mình nhận thấy hình như cô có tranh chấp với người khác.

Cô chỉ im lặng không nói. Anh đã hiểu, lại là kiệt tác của Hoàng phu nhân.

Im lặng đã lâu, Triệu Sĩ Thành vuốt tay cô, “Ra ngoài chơi cũng tốt! Vào đi, sắp đến thời gian cất cánh rồi!” Vốn nên đi cùng cô, nhưng trước đó cô không hề nhắc đến, hôm nay bỗng nói muốn đến Nghiễm Châu, thật tình chuyện phòng khám của anh rất bận, không thể nói bỏ là bỏ.

“Vâng.” Cô cắn cắn môi dưới, mở cửa xe ra.

“Hiểu Văn.” Triệu Sĩ Thành gọi tên cô.

“Xin lỗi về lời của mẹ anh, đừng đặt nó trong lòng.” Triệu Sĩ Thành nhìn cô, tính cách vợ chưa cưới nhu nhược, mấy ngày này, thật sự đã tạo áp lực cho cô rồi.

Đêm qua, cô đến nhà anh ăn cơm, mẹ anh ra mặt hỏi thẳng chân tướng sự việc là thế nào? Là có người đổ oan cho cô hay sự thật đúng như lời đồn… Má Triệu vẫn luôn có ấn tượng đẹp về cô, trong giọng điệu cũng dâng lên nghi ngờ. Thậm chí, giọng điệu tối qua ám chỉ hôn lễ của họ nên lùi lại chờ giải quyết chuyện trước mắt xong rồi nói sau.

“Vâng, em biết rồi.” Cô nhẹ gật đầu.

Đỗ Hiểu Văn nhìn về phía vị hôn phu, ngũ quan Triệu Sĩ Thành nghiêng về khỏe mạnh, mũi cao mày rậm mắt sâu, tuy không đẹp nhưng nhìn cũng biết là một người đàn ông chính trực. Cô không xứng với anh. Đặc biệt, cô đã thật bất nhã để lộ quá khứ của mình trước mặt mọi người.

“Xin lỗi.” Vẫn cúi đầu, cắn chặt môi, cô xin lỗi, “Nếu không chuyện hôn lễ, làm như mẹ anh nói tạm thời hủy đi …”

“Không cần đâu, hôn lễ sẽ cử hành như dự định.” Anh sẽ không chỉ nghe lời người khác mà dễ dàng định tội cô.

Hơn nữa, mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc trước quả thật cô đã từng nói với anh về quá khứ của cô. Mỗi người đều có sai lầm, mà anh, có thể cảm giác được cô rất sợ đoạn quá khứ kia. Cô làm nhiều việc vì mình, đã phải trả cái giá lớn, tổn thương cũng đủ nhiều, dưới tình cảnh như thế, sao anh có thể không ủng hộ cô, lại chà đạp lên cô giống những người đó? Anh khinh thường loại hành vi này.

Môi khẽ cong lên, cô gần như không nói thành lời.

“Cám ơn.”

Cám ơn anh đã tin cô. Anh là một người đàn ông tốt, thậm chí có tác phong còn hơn cả quân nhân CJoon, làm người càng thêm chính trực, bỏ lỡ mất anh, cô thật không biết, mình sao lại còn có may mắn như thế, đi tìm một thích hợp như thế.

Nhưng cô lại – có một suy nghĩ thật đáng sợ vẫn quấn quanh đầu cô, đuổi cũng không đi. Đây gọi là tâm ma. Không cam lòng, thật sự không cam lòng.

Hôm nay cô trở thành cái gai trong mắt mọi người, nhưng vì sao lại có ý nghĩ điên cuồng như thế trong đầu? Ý niệm này như một bóng ma vẫn dụ dỗ cô. Không thể, thật sự không thể!

Trái tim đập mạnh, cô đưa thẻ qua cửa kiểm tra, lên máy bay, lặng lẽ nhìn thế giới bình tĩnh bên ngoài, yên lặng cất cánh.

Cô muốn kết hôn, Sĩ Thành đối với cô tốt như vậy, cho nên, cô không thể có tư tưởng đáng sợ như thế, không thể có lỗi với anh. Nhưng mà, nếu Tống Dư Vấn có thể đối phó với cô như vậy? V


XtGem Forum catalog