Dực Trung dạn mặt lui về phía cô, cũng giơ chân
ra sưởi, "Có nên chia cho tôi một nửa cái chăn?".
"Không được!".
“Tại sao?".
“Quá mờ ám!". Nghiêu Vũ lườm anh.
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, chúng ta đã thế này không mờ
ám thì là gì. Anh giả bộ thở dài, "Được thôi, vậy thì cứ để tôi chết
cóng!".
Nghiêu Vũ tập trung xem phim, lúc cười hết cỡ, lúc
nhăn nhó. Hứa Dực Trung không nói nữa, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát
cho cô. Nghiêu Vũ xem rất say sưa. Hứa Dực Trung ngồi nhìn, lòng lâng lâng, cô
rất hồn nhiên, khóc cười cùng nhân vật trong phim.
Hai người dần dần bị cuốn hút vào bộ phim, không ai
nghe thấy tín hiệu tin nhắn từ di động của Nghiêu Vũ.
Khi xem đến đoạn Tiểu mĩ nhân thoát y nhảy múa,
khiến ban giám khảo sững sờ, Nghiêu Vũ cười ra nước mắt. Cô vừa lấy tay lau,
vừa cười nói với Hứa Dực Trung: "Rất xúc động!".
Hứa Dực Trung thầm thở dài từng tiếng, dịu dàng nhìn
cô: “Trên đời này có bao nhiêu kiểu gia đình khác nhau, dù xấu dù tốt, cũng có
lúc có những cảnh ngộ vô cùng xúc động".
Anh mỉm cười, trong đôi mắt sâu chợt cháy lên ngọn
lửa, nhìn thẳng vào mắt Nghiêu Vũ. Cô đột nhiên đỏ mặt, ngồi thẳng người, đưa
cốc trà lên miệng, Hứa Dực Trung nghe thấy tiêng tim đập, một luồng nhiệt bất
ngờ trào trong lòng ngực. Anh khẽ gọi: “Tiểu Vũ!".
Nghiêu Vũ đột nhiên hơi hoảng loạn, cô không hiểu tại
sao mình như thế, lại không dám quay đầu nhìn mắt Hứa Dực Trung. Đang lúng
túng thì có tiếng gõ cửa, vội nhảy xuống, lắp
bắp: "Để tôi mở cửa".
Hứa Dực Trung rẫu rĩ nhìn cô, bực mình cái người gõ
cửa không đúng lúc, khi anh sắp có cơ hội nếm vị ngọt ngào lại đến phá hỏng.
Nghiêu Vũ mở cửa, sững người. Đồng Tư Thành đứng
ngoài, tay cầm túi đồ
ăn, cô lập tức nhớ ra, lúc hết giờ làm anh bảo cô về nhà nhắn tin cho anh.
Nghiêu Vũ thầm rên, liếc túi xách đã bị vứt một bên, lúng túng mở miệng, “Tư
Thành...".
Đồng Tư Thành nhìn Nghiêu Vũ đỏ mặt, mắt đã kịp liếc
thấy Hứa Dực Trung ngồi trong phòng khách, lại còn những đĩa thức ăn trên bàn.
Anh không hề cau mày, nụ cười trên mặt vẫn sáng, “Không thấy em nhắn lại, anh
đến xem em về chưa, ăn cơm rồi thì tốt, cái này mua cho em, coi như đồ ăn
khuya, ha?".
Nghiêu Vũ bảo anh vào nhà, Đồng Tư Thành vẫn đứng
yên, nhìn cô đăm đăm: "Em có khách, anh không quấy rầy, anh về đây, ngày
mai lại đến".
Nghiêu Vũ đứng ngây không biết nói gì.
Đồng Tư Thành nhét túi đồ vào tay cô, cười nói,
"Ngốc quá!" Nói đoạn quay người đi ra.
Nghiêu Vũ cầm túi đồ ăn, nhìn bóng anh khuất ở lối
rẽ cầu thang, tiếng chân anh càng nặng nề, sau đó nhẹ bẫng, không
nghe thấy nữa, lòng cô chùng xuống, lại ngoái nhìn Hứa Dực Trung, thở dài.
"Có bạn đến sao?". Hứa Dực Trung biết là Đồng
Tư Thành, thầm đắc ý hôm nay anh đã vô cùng sáng suốt bảo Vương Lũy giữ
Nghiêu Vũ lại. Anh thản nhiên quan sát phản ứng của Nghiêu Vũ.
Lòng rối ren, cô cúi đầu như làm sai việc gì.
“Tiểu Vũ, nếu tôi đoán không nhầm, anh ấy là Đồng
Tư Thành, bạn trai cũ của cô? Cô đang sợ anh ấy hiểu lầm?". Hứa Dực Trung
nói thẳng.
Nghiêu Vũ lắc đầu, "Vâng, là Đồng Tư Thành...
à, không phải sợ anh ấy hiểu lầm. Cô buồn bã ngồi lên sofa, “Tôi
cũng không biết".
Vẻ rầu rĩ của Nghiêu Vũ lại khiến Hứa Dực Trung mừng
rơn. Thì ra cô không biết có nên quay lại với Đồng Tư Thành, tình trạng hiện
nay của Nghiêu Vũ thích hợp nhất để... thừa cơ chen vào! Hứa Dực Trung vỗ nhẹ
vai cô, nhỏ nhẹ, “Chúng ta là bạn phải không? Hăy nói với tôi, biết đâu tôi có
có thế giúp cô phân tích tình
hình".
Nghiêu Vũ ngẩng nhìn anh, Hứa Dực Trung thản nhiên
đứng trước mặt cô, dáng thoải mái, nụ cười trên môi, vẻ chân thành trong mắt.
Tất cả một vẻ thân thiết bạn bè. Nghiêu Vũ bàng hoàng, lắp bắp mở miệng, “Tôi
không biết, hình như tôi chưa quên anh ấy, lại hình như cảm thấy anh ấy rất
xa lạ".
Lòng Hứa Dực Trung nhẹ nhõm, chỉ cần cô chịu nói với
anh đã là thắng lợi. Chó sói chẳng phải luôn thích khoác bộ lồng cừu? Bây giờ
anh quyết định bọc kĩ mình trong bộ lông cừu đó. Anh đưa cô cốc trà nóng,
"Có phải cô cảm thấy ngày xưa rất đẹp, bây giờ qua hai năm lại thấy anh
ấy thay đổi rất nhiều, như không phải là người cũ?".
"Vâng!".
"Con người ta, chắc chắn thay đổi theo hoàn cảnh.
Đồng Tư Thành nhất định có thay đổi. Anh ấy ở nước ngoài hai năm, nền giáo
dục được tiếp thu và phương thức tư duy đều thay đối. Ví dụ, nếu là trước
đây, nhìn thấy cô ăn cơm, xem phim trong phòng với người đàn ông khác, anh ấy
sẽ phản ứng thế nào?".
“Trước đây tôi sẽ không cùng với người đàn ông
khác".
"Giả sử có!".
"Ồ, anh ấy sẽ giận, rất giận, lẽ nào
không?".
"Vậy hôm nay?".
"Anh ấy rất lịch thiệp, xem ra rất bình
thường".
"Cho nên, cô dùng tư duy ngày trước nhìn nhận anh
ấy, nghĩ là anh ấy chắc chắn nổi giận, nhưng bây giờ không thấy, cô cảm thấy
kì lạ? Có vẻ như anh ấy không phải là Đồng Tư Thành cô quen thuộc ngày xưa,
đúng không?".
"Đúng!".
Hứa Dực Trung ngồi xuống sofa, nghĩ
một lúc, nói tiếp: “Nhưng cô vẫn áy náy, như
