ông tay, quay người đi vào, lại quàng tay ôm cô,
"Nghiêu Nghiêu, anh nhớ em!". Cùng với lời nói nụ hôn ập xuống,
quyết liệt và hung hãn.
Nghiêu Vũ không chịu nổi mùi rượu, chỉ thấy ngực
tức, hít thở không được, lại không thể cựa quậy. Mùi hương đã nhớ quá lâu,
người đã nhớ quá lâuĐồng Tư Thành có một cảm giác mập mờ, tay anh bất chợt sục
vào trong áo ngủ của Nghiêu Vũ.
Bàn tay lạnh đánh thức thần kinh cô, Nghiêu Vũ đẩy
mạnh, “Tư Thành, anh say rồi!".
Đồng Tư Thành tựa chéo vào tường nhìn cô, không quá
một giây, sau đó anh nhắm mắt, nhưng âm thanh khàn khàn từ cổ lọt ra: “Anh say,
nhưng chưa bất tỉnh. Nghiêu Nghiêu, phải thế nào em mới chịu tha thứ cho anh?
Chỉ bởi vì anh nói chia tay? Chỉ bởi vì anh nói anh không dám tin vào tương
lai?".
Nghiêu Vũ không nói, thở dài một tiếng, bước tới kéo
anh đến cạnh sofa, "Anh
ngồi xuống, em đi pha trà".
Đồng Tư Thành giật mạnh, Nghiêu Vũ mất thăng bằng rơi
vào lòng anh. “Nghiêu Nghiêu, anh đã nói, nếu trở về anh nhất định đi tìm
em, anh đã trở về, đã nỗ lực mở công ty, kiếm tiền, anh muốn em được
sống sung sướng, không hiểu sao?!".
Giọng anh bi phẫn, như con sói bị thương, ánh mắt
thêthảm.
Nghiêu Vũ mềm lòng, không vùng ra nữa, “Em không
biết, Tư Thành. Hai năm đã qua, chúng ta thật sự không phải là Nghiêu Vũ và
Đồng Tư Thành ngày trước".
“Đúng, em vẫn là
Nghiêu Nghiêu của anh, em vẫn uể oải hờ
hững cuốn hút anh, anh muốn chúng ta từ từ làm lại, anh muốn bắt đầu từ làm
bạn với em, anh nghĩ em có thể chấp nhận anh, Nghiêu Nghiêu!".
Đồng Tư Thành ôm cô, đầu ngả vào hõm vai cô. Đúng,
anh lại thấy mùi hương trong tóc cô, muốn mãi buông mình trong đó.
"Nghiêu Nghiêu...". Anh khẽ gọi, dịu nhẹ âu
yếm như xưa. Anh nhắm mắt, chỉ muốn đây không phải là giấc mơ.
“Tư Thành?". Nghiêu Vũ cảm thấy sức mạnh toàn
thân anh đều áp tới. Cô xốc anh lên, thở hổn hển chật vật đẩy anh vàosofa.
Đồng Tư Thành đã ngủ. Cô cởi giày, đắp chăn cho anh,
xong xuôi mới mệt mỏi ngồi xuống.
Ngọn đèn tỏa ra quầng sáng nhạt. Đồng Tư Thành mặt
xanh gầy, hơi thở đều dần, cặp lông mày từ từ giãn ra.
Nghiêu Vũ ngây người nhìn anh, tay khẽ vuốt sống mũi
thẳng tắp, vầng trán rộng, đây là người đàn ông cô yêu suốt bốn năm, cô luôn
thích kiểu đàn ông điềm tĩnh hướng nội như
vậy.
Cô lại thở dài. Tắt đèn ra khỏi phòng khách, quay
đầu nhìn, anh yên lặng ngủ trên sofa, phát ra
tiếng ngáy nhẹ. Nghiêu Vũ nhớ lại những lời anh nói, ánh mắt đầy thương xót,
anh vẫn yêu cô sao?
Thần trí bàng hoàng mãi vẫn
chưa bình tĩnh được, suốt đêm cô ngủ không yên, mấy lần thức giấc, không
kìm được lại ra cửa phòng nhìn anh, cô đứng ngây bên cửa hồi lâu. Thời gian đã
qua như một sợi dây đàn, lại ngân lên đơn âm đẹp đẽ, chờ dây đàn của cô ngân
lên hòa tấu. Làn gió nhẹ làm xao động mặt hồ, gợn lên từng vòng sóng nhỏ, lay
động mặt hồ sâu, sẽ đến
lúc có thể dấy lên con sóng lớn.
Trong tâm trí không hiểu sao lại hiện lên một khuôn
mặt tuấn lãm khác, đó là tia nắng mặt trời, với nụ cười sáng rỡ, thỉnh thoảng
hơi trẻ con. Nghiêu Vũ kinh ngạc, lui về phòng ngủ, nhất định là do cô quá
mệt, đầu lại nhức. Nhắm nghiền mắt, tự nhủ mau ngủ đi. Đồng Tư Thành chẳng
qua say rượu, anh rất mệt.
Vừa sáng, Nghiêu Vũ mở mắt lại há mồm định kêu. Lại
sực nhớ đã từng gặp một lần với Hứa Dực Trung, vội vàng ngậm miệng.
"Làm em sợ phải không?"“. Đồng Tư Thành
cười cười nhìn đôi mắt tròn xoe của Nghiêu Vũ, anh tiện tay cầm lênchiếc áo
len bên cạnh, "Giơ tay ra!".
"Để tự em". Nghiêu Vũ hơi ngượng. Hai năm
không tiếp xúc với Đồng Tư Thành, cô đã quên sự chăm sóc của anh.
Đồng Tư Thành thở dài, “Tối qua anh uống hơi
nhiều, đừng sợ, Nghiêu Nghiêu".
Cô không nói, giơ tay để anh giúp mặc áo.
Anh ngồi bên giường chăm chú nhìn cô, "Nghiêu
Nghiêu, quan niệm của chúng ta khác nhau. Hồi đi học còn chưa cảm thấy, chia
tay rồi mới dần dần nhớ lại, chúng ta hơi khác nhau. Em là người cảm tính,
còn anh quá lí tính".
"Không phải, em chỉ trách anh không muốn cùng em.
Hai chúng ta tại sao không thể ở bên nhau? Ngay chờ đợi, anh cũng không cho em
cơ hội". Cuối cùng Nghiêu Vũ nói ra tâm tư
của mình. Người nhẹ nhõm, chuyện cũ như gió thoảng qua.
"Nghiêu Nghiêu, không phải anh không muốn ở bên
em, anh chỉ muốn em sống tốt hơn”.
"Nếu anh không quay về? Chỉ là chuyện áo mới
người xưa ư?". Đồng Tư Thành dịu dàng nhìn cô, "Sao em không nhớ một
câu khác? Xưa ta ở, dương
liễu lưu luyến. Nay ta đến, mưa tuyết tơi bời...". Anh giơ tay xoa mặt
cô: "Anh không quên được em, Nghiêu Nghiêu".
Nghiêu Vũ ngây người, đôi môi âm ấm của anh đã in lên
trán cô, "Đừng nghĩ nhiều, dậy rửa mặt chải đầu, chúng ta đi ăn
sáng!".
Anh đứng dậy đi ra phòng khách. Nghiêu Vũ chợt ngây
ra, cô cảm thấy cô và anh hình như không nói cùng một vấn đề. Khi cô rửa mặt
đánh răng đi vào phòng khách, thấy Đồng Tư Thành đang sững người nhìn những
ly cốc trong tủ sách của cô.
Nghiêu Vũ chợt đỏ mặt, "Cảm thấy hay ha