y nên sưu
tầm".
Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt lạ lùng, “Con dấu anh
tặng em vẫn giữ?".
Nghiêu Vũ liếc nhanh tủ sách, đầu ngoảnh sang quay
một bên, "Anh khắc rất đẹp. Phải, rất đẹp...".
Một nụ cười thoáng qua bên miệng, Đồng Tư Thành sải
bước đến đứng trước mặt cô, "Hôm nào nói cho anh nghe, những ly, cốc này
anh không biết lai lịch".
Lời nói đó khiên Nghiêu Vũ có cảm giác kì lạ, nhớ tới
lần đầu Hứa Dực Trung đến đây, cô đã kể cho anh nghe. Người thực sự muốn kể
đang ở trước mắt, nhưng cô lại không muốn nói, "Em đói rồi, đi ăn
thôi".
Anh hiểu, nửa tháng
nay Nghiêu Vũ không chủ động hẹn anh một lần, đâu chỉ có nửa tháng! Anh cười
đau khổ cô chưa một lần chủ động hẹn anh, ngay điện thoại cũng không gọi bao
giờ. Cô đã quay lại với Đồng Tư Thành thật rồi sao?
Cuối tuần, Đồng Tư Thành hẹn Nghiêu Vũ đi xem nhà. Anh
nắm tay cô, Nghiêu Vũ hơi rụt lại, anh lặng lẽ ngước nhìn cô, “Nghiêu Nghiêu,
chúng ta xa nhau hai năm, đã xa lạ, nhưng không phải là người lạ, thử tiếp xúc
với anh, dần dần sẽ quen. Bây giờ cứ coi anh là bạn”.
Nghiêu Vũ mím môi, anh cười, vuốt mũi cô, nói đùa:
“Hẹp hòi, làm tổn thương lòng tự tôn của người ta. Bây giờ tiền mới đủ trả đợt
đầu, đến cuối năm là có thể mua được xe”.
Lúc ngồi taxi đi xem nhà, Nghiêu Vũ mới hiểu mua xe mà
anh nói là thế nào. Đồng Tư Thành nói: “Có xe rất tiện, chúng ta có thể đi chơi
xa”.
Trước đây, họ cũng thường đi rất xa, đến tận công viên
rừng Bắc Sơn, dùng xe địa hình, đạp hai tiếng đồng hồ. Anh đẩy cô đi, bây giờ
không đi xe đạp nữa. Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài cửa kính, ngơ ngẩn nghĩ, anh, thì
ra vẫn là anh sao?
“Tư Thành, việc gì anh phải vội mua nhà như thế?”.
“Giá nhà đang tăng nhanh, mua sớm vẫn tốt, hơn nữa bây
giờ công ty đã có lãi, tháng nào cũng tăng ổn định, kiếm được tiền đủ trả đợt
đầu, anh cũng muốn có cái tổ của mình”.
Xem qua hai khu chung cư, anh đưa Nghiêu Vũ đến một
nơi cô quen thuộc, cô hơi sững ra một lát, mỉm cười nói: “Đây là chung cư do
công ty em quảng cáo. Nếu anh ưng, chưa biết chừng có thể được giảm vài phần
trăm”.
Đồng Tư Thành vui vẻ nắm tay cô đi vào.
Vừa vào khu giao dịch, đã chạm trán với Hứa Dực Trung
và Đỗ Lối. “Thật khéo quá!”. Hứa Dực Trung làm như không nhìn thấy hai người
nắm tay nhau, tươi cười chào Nghiêu Vũ.
Đỗ Lối cũng cười, mặt tươi như hoa, “Đồng Tư Thành
phải không? Về bao lâu rồi? Nghiêu Vũ, hai người…”. Cô liếc nhanh bàn tay nắm
chặt của họ, ánh mắt đó khiến Nghiêu Vũ ghét.
“Chúng tôi đến xem nhà,” Giọng Nghiêu Vũ lanh lảnh,
“Nếu ưng đừng quên ưu tiên giảm cho chúng tôi mấy phảy”.
Đồng Tư Thành mỉm cười gật đầu với Đỗ Lối, “Nghiêu
Nghiêu, không giới thiệu đi, đây có phải là vị khách đã gặp ở nhà em?”. Ánh mắt
anh hướng vào Hứa Dực Trung.
Không đợi Nghiêu Vũ lên tiếng, Hứa Dực Trung đã chìa
tay: “Hứa Dực Trung tập đoàn Gia Lâm. Thích căn hộ thế nào? Tôi sẽ đích thân
giới thiệu”.
Đồng Tư Thành cũng lịch sự bắt tay, cười nhạt, “Sao có
thể phiền anh? Chúng tôi sẽ tự đi xem”.
“Đừng khách khí, nào!” Hứa Dực Trung dẫn đầu đi về
phía sa bàn mô hình.
Đỗ Lối cười hớn hở hỏi: “Thế nào? Định cưới rồi ư?”.
Ánh mắt Đồng Tư Thành tươi cười dừng trên người Nghiêu
Vũ, “Nếu Nghiêu Nghiêu bằng lòng”.
Anh vẫn nắm tay cô. Không hiểu sao Nghiêu Vũ đột nhiên
không có tâm trạng. Đứng ở một phía sa bàn nghe Hứa Dực Trung giới thiệu các
kiểu căn hộ, mắt cô nhìn về phía khác.
“Nghiêu Nghiêu,” Đồng Tư Thành lại nghe rất chăm chú,
lát sau, ngoái đầu gọi cô, “Em ưng loại nào?”.
“À…”. Nghiêu Vũ hơi giật mình. Hứa Dực Trung ở một
phía sa bàn cười cười nhìn cô, Đỗ Lối cũng vậy. Cô ngẩng đầu, cảm thấy có gì là
lạ trong ánh mắt dịu dàng của Đồng Tư Thành.
“Thực ra hai người, dù kết hôn căn hộ tám mươi mét
vuông là được rồi. Bây giờ loại nhà này đang bán chạy nhất”. Đỗ Lối mỉm cười
nói.
Đồng Tư Thành nhìn Nghiêu Vũ, rõ ràng nhận ra sự phân
tâm của cô. “Hôm nay đi mấy nơi, có phải mệt không?”.
Anh rất tự nhiên giơ tay vén mấy sợi tóc mai xõa xuống
trán cô.
“Hơi một chút, em ra kia ngồi, anh xem tiếp đi”.
Nghiêu Vũ cũng tự nhiên rút khỏi tay anh, đi về phía khu nghỉ chân bên cạnh. Cứ
gặp Đỗ Lối là mệt mỏi, mới mấy câu đã nhắc đến chuyện cưới xin, cô ta mong cô
và Đồng Tư Thành nhanh chóng hòa giải, nhanh chóng cưới hay sao?
Ngồi trên sofa, nhân viên ở phòng giao dịch mang cho
cô cốc nước, Nghiêu Vũ nhìn ba người phía xa, chỉ cảm thấy váng đầu. Cưới ư?
Bây giờ cô còn chưa quyết định thế nào! Trước đây mỗi khi nói đùa với Đồng Tư
Thành về chuyện tương lai, cô luôn vừa ngượng nghịu vừa sung sướng. Cô luôn
muốn lấy anh, bây giờ quả thật đã khác rồi.
Già rồi chăng? Phụ nữ qua tuổi hai nhăm là đã xuống
dốc, trái tim không phải của tuổi mười tám, đôi mươi.
Nghiêu Vũ nhìn Đồng Tư Thành chăm chú lựa chọn căn hộ,
lòng hoang mang. Mỗi ngày anh đều đến đón cô, sự dịu dàng cưng chiều của anh
sắp làm cô chết ngạt. Anh chu đáo hết mực, đón về, đưa đi ăn, tiễn về nhà, thỉnh
thoảng nhắn tin hỏi thăm, không chê vào đâu được, khiến cô không có lý do từ
chối.
Ngay Thiên T
