rần thấy vậy cũng thở dài, “Tư Thành càng
chín chắn, ưu tú hơn trước. Tiểu Vũ rốt cuộc anh ấy có chỗ nào cậu chưa vừa ý?
Nếu hai người vẫn luôn như vậy, thì hạnh phúc bao nhiêu!”. Nói xong đôi mắt
trong sáng của cô lại tối.
Đúng, rốt cuộc chỗ nào chưa vừa ý? Nghiêu Vũ không
nghĩ ra, ở bên Đồng Tư Thành không phải không vui, anh tinh tế ân cần hơn cả
ngày xưa.
Tuệ An cũng khuyên, “Tiểu Vũ, liệu có bao nhiêu người
được như Đồng Tư Thành, si tình như vậy? Mối tình đầu không phải ai cũng có kết
quả! Bây giờ anh ấy vẫn tốt với cậu như thế”.
Lát sau, ba người cười nói đi đến, chung cư giai đoạn
hai vừa khánh thành lại gặp ngày cuối tuần, người đến xem rất đông. Hứa Dực
Trung khoác vai Đỗ Lối, đến chỗ đông người anh giơ tay gạt người xung quanh để
cho cô đi. Đỗ Lối nhạy cảm nhận ra, ngẩng đầu cảm ơn, cử chỉ quyến rũ đó của Đỗ
Lối, Nghiêu Vũ cũng thấy kinh ngạc.
Cô ta quả xứng với Hứa Dực Trung, hai người bên nhau
quả là một cặp tuyệt vời.
“Nghiêu Nghiêu, anh quyết định chọn căn hộ này. Đây là
sơ đồ em xem đi”. Đồng Tư Thành đưa tư liệu cho cô, ngoái đầu nói với Hứa Dực
Trung và Đỗ Lối, “Có thể ưu đãi nhiều như vậy, rất cảm ơn”.
“Đừng khách khí, quảng cáo là do công ty Nghiêu Vũ
làm, chỗ bạn bè cũ, áp dụng giá nội bộ, nhưng vẫn nên cảm ơn Dực Trung, không
có chữ kí của phó tổng cũng không thể có giá đó”.
“Bạn của em đương nhiên phải ưu tiên, huống hồ quảng
cáo lại do Nghiêu Vũ làm”. Hứa Dực Trung cười xởi lởi, giọng ôn hòa nói với Đỗ
Lối.
Nghiêu Vũ vẫn cúi đầu, lơ đãng xem tư liệu, chờ Đồng
Tư Thành làm hợp đồng mua nhà.
“Chúc mừng hai người trước, thật quá ngưỡng mộ!”. Đỗ
Lối miệng nói chúc mừng, sao Nghiêu Vũ nghe như chích vào tai. Cô bỗng giật mình,
lẽ nào mình cũng bắt đầu so bì với cô ta? Vừa nghĩ vậy, đã buột miệng nói, “Hai
người cũng thế, chú Đỗ vẫn mong hai người sớm lo liệu”.
Dứt lời, Nghiêu Vũ lại kinh ngạc, tại sao cô lại trả
đũa Đỗ Lối như thế. Vội cúi đầu, đọc tiếp, cầm cốc nước đưa lên miệng, lại nhận
ra trong cốc đã hết nước.
“Rót nước cho khách!”. Hứa Dực Trung gọi nhân viên.
“Không cần!”. Nghiêu Vũ thấy Đồng Tư Thành đã điền
xong vào tờ khai, đứng lên định đi, “Nghiêu Nghiêu, em cứ ngồi, anh đi giao
tiền đặt cọc”.
Nghiêu Vũ bất lực lại ngồi xuống, trước mặt Đỗ Lối và
Hứa Dực Trung cô quả thực quá bối rối, không biết nói gì. Ánh mắt hai người
nhìn cô đều mang rất nhiều thông tin.
“Hòa giải được là tốt”. Hứa Dực Trung nhìn theo Đồng
Tư Thành vui vẻ nói.
Nghiêu Vũ cười nhạt.
Đỗ Lối hôm nay hình như đặc biệt vui, “Nghiêu Vũ, mấy
ngày nữa chúng tớ về thành phố chúng mình kí hợp đồng, cậu có cần đưa Đồng Tư
Thành về nhà? Nhân tiện có thể đi nhờ xe chúng tớ”.
Nghiêu Vũ lạ lùng nhìn cô, hình như Đỗ Lối vẫn chưa
biết, “Bố mẹ tôi đã chuyển đến đây rồi”.
Đỗ Lối quả nhiên ngớ ra, “Chuyển nhà đến đây?”.
“Ừ, sắp được một tháng, sau này có lẽ tôi ít về đó”.
Nghiêu Vũ đột nhiên vui vẻ, cuối cùng cô đã có thể nhìn Đỗ Lối một cách hàm ý.
Từ nay cô không phải cùng quê với Đỗ Lối, không cần
quan tâm chuyện thị phi ở thành phố đó. Thật là tốt.
Đồng Tư Thành đã làm xong thủ tục, Nghiêu Vũ vui vẻ
đứng lên, “Cảm ơn, hôm nay làm mất thời gian của các vị. Tư Thành, chúng ta đi
thôi, em mệt rồi”.
Đồng Tư Thành nhướn mày, mắt lộ vẻ ngạc nhiên, chào Đỗ
Lối và Hứa Dực Trung, cùng Nghiêu Vũ đi ra.
Hứa Dực Trung ngây người đứng bên cửa sổ. Tháng tư vẫn
còn mùa xuân, thời tiết đã mỗi ngày một nóng. Anh thấy buồn phiền. Liệu lời
khuyên của mình có sai lầm? Lần đầu tiên anh hoài nghi chính mình. Nửa tháng
trước Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành nắm tay nhau xuất hiện ở khu chung cư của tập
đoàn Gia Lâm, từ đó anh không gặp lại cô nữa.
Nghiêu Vũ chưa bao giờ chủ động hẹn anh một lần, đâu
chỉ nửa tháng! Anh cười đau khổ, cô chưa từng hẹn anh, điện thoại cũng không
gọi! Cô quay lại với Đồng Tư Thành thật rồi sao? Anh hầu như không còn lòng
tin, không còn kiên nhẫn.
Vương Lũy chỉ nói với anh: “Tôi thấy cậu chắc không
còn hi vọng, hầu như ngày nào người đó cũng đến đón cô ấy”.
Anh cười hồ hởi giới thiệu căn hộ với Đồng Tư Thành,
mặt cười đến sắp cứng cả hàm. Nếu không nhìn thấy biểu hiện kì lạ của Nghiêu Vũ
khi thấy anh khoác vai Đỗ Lối, nếu không thấy Nghiêu Vũ bê cốc nước lên miệng,
che giấu bối rối, anh đã tưởng mình đại bại rồi. Nghĩ tới đây, Hứa Dực Trung
lại bực. Đúng là dồn anh vào chỗ không từ thủ đoạn.
“Dực Trung!”. Đỗ Lối gõ nhẹ cửa phòng.
Hứa Dực Trung quay đầu, Đỗ Lối mặt tươi rói nhìn, ánh
mắt long lanh. “Nghe bố em nói, hai bên đàm phán rất thuận lợi, nếu thành công
sẽ ký hợp đồng, anh có đến đó không?”.
Kế hoạch đầu tư vào thành phố B, anh không phụ trách.
Một mình Hứa Dực Dương quả thật quá bận, kế hoạch làm xong giao cho phòng kế
hoạch đưa cho Hứa Dực Trung xem. Xem xong Hứa Dực Trung cũng không mấy hào
hứng, “Em có thể nhân tiện về thăm nhà, tôi không đi”.
Đỗ Lối thất vọng, rụt rè nói, “Dực Trung, còn một
chuyện, chiều nay bố em sẽ đến đây, một số quan chức thành phố cũng đến, bố
muốn gặp anh, chuyện này nên làm thế nào?”.
“Đỗ Lối, em cứ t
