Polaroid
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210172

Bình chọn: 7.00/10/1017 lượt.

rồi, lạnh như mồ”.

Mẹ đã không nhịn được nữa hay sao? Thiên Trần cũng

không nhịn được nữa, đứng ở chân cầu thang, “Mẹ định nói gì cứ nói thẳng ra,

lúc nào cũng thế!”.

Mẹ cô sững người, bắt đầu lau nước mắt, “Mẹ muốn cả

nhà quây quần ăn cơm… khi ăn với Tiêu Dương con có nghĩ đến bố mẹ không?”.

“Sao con không nghĩ? Sao không ai nghĩ cho con… cứ như

vậy làm con khó xử…”. Mắt Thiên Trần cũng đỏ lên.

“À, làm con khó xử, mẹ muốn tốt cho con mà làm con khó

xử, con không cần mẹ nữa là khỏi thấy khó xử!”.

“Được rồi!”. Bố cau mày, nhìn cô, “Nghỉ sớm đi, Thiên

Trần đừng cãi nữa. Con lớn rồi, bố mẹ cũng không quản được”.

Thiên Trần chết lặng, ngay bố cũng nói với cô bằng

giọng đó. Cô bịt miệng chạy lên gác, lao đầu vào chăn khóc.

Chuông điện thoại, Thiên Trần liếc qua, của Tiêu

Dương, cô mệt mỏi tắt đi. Thiên Trần không muốn Tiêu Dương thấy cô khóc. Nhưng

điện thoại vẫn reo, cô ngây ra nhìn, lau nước mắt, nghe máy, “A Dương…”.

“Thiên Trần, xin lỗi, hôm nay quả thực anh không tiện

đi”.

Giọng nói đầy ân hận của Tiêu Dương lại làm cô đau

lòng. Se sẽ thở dài, Thiên Trần gượng cười: “Em biết, anh nhiều bạn, nhiều lúc

cũng khó xử”.

“Thiên Trần…”.

“Sao?”.

“Là anh có lỗi!”. Giọng Tiêu Dương đầy lo âu, thong

thả nói, “Từ nay anh không chơi bài nữa… xin lỗi, Thiên Trần”.

“A Dương…”. Thiên Trần nghẹn ngào, có cục gì chặn đứng

cổ họng.

“Thật đấy, là anh có lỗi, em yêu…”.

“A Dương”.

Giọng Tiêu Dương hơi khàn: “Ngoan ngủ đi, hôm nay anh

đã sai, từ mai không chơi bài nữa!”.

Anh không nghĩ được gì để bày tỏ nỗi ân hận trong

lòng.

“Không sao, em biết rồi”. Thiên Trần hiểu Tiêu Dương.

Nghe anh nói từ nay không đánh bài nữa, cô lại thấy đắng lòng.

“Mai anh đến, ha?”.

“Vâng”.

Cúp máy, lòng càng đắng chát. Sao khó thế? Thiên Trần

mệt đến nỗi muốn đi tới chỗ nào không ai nhìn thấy, không ai nhận ra, yên tĩnh

một mình.

Tiêu Dương cũng buồn. Thiên Trần không nói gì, nhưng

anh nghe thấy hơi thở với giọng mũi rất nặng của cô. Cô đã khóc, dù cố cười

cũng không giấu được. Cô không nói, anh cũng không hỏi, lòng lại ngấm ngầm đau.

Vốn tưởng mở công ty, điều kiện kinh tế thay đổi, tất cả sẽ tốt lên, nhưng

thành kiến của bố mẹ cô không phải chỉ cần anh nỗ lực có thể xóa bỏ.

Tiêu Dương hẹn Đồng Tư Thành đi uống rượu, hôm nay anh

nói rất nhiều.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, khuôn mặt thanh tú của Tiêu

Dương đã say chếnh choáng, “Sư huynh, con người sao có thể lựa chọn thân phận

của mình?”.

Đồng Tư Thành vỗ vai anh: “Đó là quan niệm của phụ nữ,

người ta làm gì có thân phận?”.

“Có đấy!”. Tiêu Dương cười nhạt. “Dù em có tiền, bố mẹ

em vẫn là công nhân thôi việc, nhà em cũng không có hơi hướng trí thức”.

“A Dương, sao lại nghĩ thế, Thiên Trần chưa từng chê

cậu”. Đồng Tư Thành cau mày.

Tiêu Dương cười sằng sặc: “Phải, cho nên em không xứng

với cô ấy?”. Tiếng cười lạnh cay đắng, anh xoay cái cốc trong tay, chiếc cốc

nhỏ đựng chất lỏng trong suốt, uống một ngụm vào là như đốt cháy lục phủ ngũ tạng.

“Lúc không có tiền thì nghĩ, có tiền gia đình cô ấy sẽ chấp nhận. Có tiền rồi

mới thấy, tiền không phải là vấn đề… em yêu Thiên Trần hết lòng, cô ấy vẫn rất

mệt mỏi…”.

Đồng Tư Thành trầm ngâm một lát, “Hay là cứ nêu chuyện

cưới xin dần dần thuyết phục bố mẹ cô ấy?”.

Mắt Tiêu Dương chợt sáng, rồi lại tối, “Sao có thể?

Uống đi, đừng nghĩ nhiều”.

“Nghiêu Nghiêu cắt tóc rồi…”. Đồng Tư Thành cười,

chuyển chủ đề, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra bóng đêm.

“Thấy rồi, thực ra còn đẹp hơn để tóc dài”. Tiêu Dương

cố gắng nghĩ sang chuyện khác. “Người ta nói, phụ nữ cắt tóc nghĩa là bắt đầu

lại, chúc mừng sư huynh”.

Đồng Tư Thành cười không nói, uống hết cốc rượu, đột

nhiên sôi nổi: “Tuần sau anh đi gặp người bạn ở Chu Hải bàn hợp tác làm ăn, cậu

bảo Thiên Trần giúp anh chuyển món quà cho cô ấy”.

“Vâng!”. Nhắc đến công ty, Tiêu Dương vẫn tràn đầy tin

tưởng vào tương lai tốt đẹp, tất cả đều tiến triển theo hướng tốt, bây giờ rất

nhiều việc cần chi tiêu, chưa tích lũy được, để sau này vẫn còn thời gian.

Nghiêu Vũ tròn mắt nhìn cái hộp trước mặt đến gần một

tiếng đồng hồ, cô vò đầu theo thói quen, chạm vào khoảng gáy trống không, lại

thấy hẫng hụt, sao mình lại điên rồ cắt tóc?

Lắc lắc cổ, ừ, nhẹ đi nhiều! Nhẹ nhõm như vậy cũng

tốt! Tóc chẳng phải chính là ba ngàn sợi thanh tơ phiền phức? Huống hồ mọi

người đều nói mình cắt tóc đẹp hơn trước, làm nổi khuôn mặt, càng đẹp, càng cá

tính… Cô ra sức thuyết phục bản thân, tìm mọi lí do tự an ủi.

Ánh mắt lại di chuyển dừng trên cái hộp, lúc đưa cho

cô Thiên Trần nói: “Đồng Tư Thành nhờ mình đưa giúp, không hiểu sao anh ấy

không trực tiếp đưa cho cậu, dạo này hai người chẳng phải đang rất tốt?”.

Tốt ư? Nghiêu Vũ giật mình. Xem ra rất tốt, sao lại

không? Hết giờ làm cùng ăn cơm, cùng đi dạo, xem phim, lại còn cùng về thăm

trường cũ.

Trường thay đổi rất nhiều, vòm cổng đã sửa lại, trong

trường có thêm mấy tòa nhà, khu kí túc xá nữ ngày trước không hiểu sao lại đổi

thành khu kí túc nam. Nghiêu Vũ nhìn cửa sổ phòng 513, những hình dán ở cửa

kính đã bị bóc đi.