Cô ngây người nhìn, ở một góc cánh cửa còn lộ ra một phần
chữ đỏ chưa bóc hết, vẫn dán chặt ở đó.
Ngày xưa các nữ sinh ở phòng 513 đã dán chữ cái tên
mình và chữ cái tên bạn trai lên cửa sổ. Nghiêu Vũ cũng thế.
Hôm đó cô và anh cũng ngẩng đầu nhìn, chỉ còn thấy nột
góc mấy chữ cái tên anh và cô, chỉ có một mẩu ương bướng dán chặt vào tấm kính.
Anh khẽ nói: “Một mẩu cũng tốt rồi”.
Nghiêu Vũ ngạc nhiên ngoái đầu, tia sáng lay động
trong đôi mắt ấy không giống ngày xưa, tư lự thấm buồn, ẩn chứa thứ gì đó khiến
cô không nhận ra. Cô cúi đầu. Đồng Tư Thành lại cười, giơ tay vuốt mái tóc ngắn
của cô: “Như thế này rất đẹp, Nghiêu Nghiêu, khuôn mặt lộ ra rất đẹp”.
Cô cúi đầu cười.
Đồng Tư Thành khoác vai cô, “Nhìn kìa, mỗi lần anh
đứng dưới ánh đèn đường đều nghĩ, nếu em không ngó đầu ra vẫy, anh sẽ đợi bao
lâu?”.
“Lần nào em cũng chạy rất nhanh”. Nghiêu Vũ nghĩ lại
hồi đó, thấy buồn cười.
Đồng Tư Thành vui vẻ, “Em không cần chạy, cứ đi từ từ,
anh vẫn đợi”.
Một cảm giác lạ lùng, bất chợt lại nảy sinh trong lòng
Nghiêu Vũ. Không phải là nỗi ngượng ngùng sung sướng khi anh bộc lộ tình cảm,
mà là cảm giác hoang mang, hoang mang không biết nên phản ứng thế nào. Còn ánh
mắt và nụ cười của anh lại như soi vào lòng cô, khiến cô không có chỗ ẩn nấp.
Cô ấp úng mở miệng, “Tư Thành…”.
“Đi thôi, anh đưa em đến một nơi”. Đồng Tư Thành thôi
nhìn cô, nắm tay cô theo con đường nhỏ trong trường đi về phía trước.
Đây là xưởng in của trường ở phía sau khu giảng đường,
bên cạnh bể bơi, bóng cây che rợp một khoảng trời. Buổi trưa xưởng in vắng vẻ
yên tĩnh.
“Ô, Đồng Tư Thành phải không? Mấy năm rồi không gặp!”.
Bác Lâm gác cổng ngồi trên ghế mây trước cửa phòng trực nheo mắt nhìn họ. Nụ
cười khiến những nếp nhăn trên mặt ông vụt thay đổi, giống như bông cúc vàng
mùa thu, nở xòe.
“Bác Lâm, mới hai năm, chưa lâu lắm!”.
“Cậu lại muốn làm thêm ở đây?”.
“Không, cháu chỉ xem thôi!”. Đồng Tư Thành hơi cao
giọng.
Bác Lâm mở cửa, “Được, được, cứ vào xem, nhưng không
được lấy lề giấy mang đi!”.
“Biết rồi! Dạo đó cháu lấy bác cũng biết sao?”.
Nghiêu Vũ mỉm cười ngạc nhiên nghe họ nói với nhau.
Đồng Tư Thành dắt cô đi qua cửa sắt, bác Lâm lại nhìn cô, “À, đưa bạn gái đến
hả? Tư Thành đúng là chàng trai tốt, rất giỏi!”.
“Ồ, giỏi thế nào hả bác?”. Nghiêu Vũ cảm thấy ông rất
đáng yêu, lâu như vậy vẫn nhớ một người, nhất định ấn tượng rất sâu.
“À!”. Đồng Tư Thành hơi ngượng, “Bác Lâm, chúng cháu
vào xem một lát!”.
Nhưng bác Lâm mau miệng, đã nói ra: “Một mình, cậu ấy
có thể vác hai bao tải giấy, khỏe vô địch!”.
Nghiêu Vũ bụm miệng, “Tư Thành, anh làm thợ bốc vác ở
đây à? Sao em không biết?”.
“Ngốc ạ!”. Đồng Tư Thành trìu mến nhìn cô. Nghiêu Vũ
chưa bao giờ nghĩ, những ly cafe ở quán Lương Mộc Duyên, những bữa lẩu cá ven
sông, nếu anh không làm thêm, khoản tiền ít ỏi gia đình chu cấp liệu có đủ chi?
Anh cười chỉ bãi đất trống phía trước: “Mỗi khi có xe tải chở giấy về là anh
đến giúp, mỗi lần được ba mươi đồng, coi như tiền làm thêm”. Anh liếc trộm bác
Lâm, nói nhỏ vào tai cô: “Có lúc còn đi bán sách”.
Nghiêu Vũ cười. Đồng Tư Thành đưa tay lên miệng khẽ
“suỵt” một tiếng, kéo cô đi ra sân.
Nghiêu Vũ nhìn quanh, mặt anh đầy lưu luyến, xúc động.
Dường như cô lại nhìn thấy ánh mắt anh lần họ chia tay: Bất lực và đau khổ. Cô
đột nhiên hiểu, sống mũi cay cay, gục đầu vào lưng anh, “Tư Thành…”.
Anh hơi cựa mình, Nghiêu Vũ thở rất nhẹ, “Anh đứng
yên!”.
Đồng Tư Thành nghiêng đầu, không nhìn thấy cô, chỉ giữ
thẳng lưng cho cô dựa. Hơi thở ấm nóng của cô phả trên lưng anh, cảm giác nóng
ran từ lưng lan khắp người, đôi tròng đen càng xao động.
Trong buổi trưa tĩnh mịch, gió thổi nhẹ, ánh mặt trời
ấm áp xuyên qua kẽ lá phượng hình ô van, chiếu xuống mặt đất, xưởng in im ắng,
Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành dựa vào nhau đứng yên như thế.
Đồng Tư Thành nghĩ đến quãng thời gian bốn năm vật lộn
làm thêm kiếm tiền bắt đầu từ khi vào đại học, mỗi học kì phải cố gắng thế nào
mới đủ điểm đứng đầu lớp. Phải, anh luôn nỗ lực, nỗ lực học hành, nỗ lực kiếm
tiền, nỗ lực yêu cô gái sau lưng. Anh có sai không? Anh nỗ lực làm việc, phấn
đấu để có điều kiện vật chất tốt hơn, địa vị xã hội cao hơn, anh có sai không?
Lưng anh vẫn giữ thẳng, trong lồng ngực tim đập càng
dữ, anh chợt quay người đỡ vai cô, nhìn vào mắt cô. Mọi xúc động cuối cùng cũng
hóa thành nụ cười hiền lành, “Mệt rồi hả?”.
Nghiêu Vũ hé mắt, bàng hoàng nhớ tới những nỗ lực suốt
bốn năm của Đồng Tư Thành, những niềm vui anh mang đến cho cô bốn năm và sự dịu
dàng lúc này.
Cành phượng vĩ lay động, ánh nắng ùa đến, hơi chói
mắt, Nghiêu Vũ khép hờ mi, lòng lại hốt hoảng, cô gật đầu, “Đi cả buổi sáng,
hơi mệt”.
Một sợi buồn thoáng qua mặt Đồng Tư Thành, giống như
bóng râm khi lá phượng khẽ chao che lấp ánh mặt trời lúc gió thổi, rồi lại bị
ánh nắng thay thế. “Lười quá, không chịu tập thể thao. Đi thôi, tìm chỗ ngồi
nghỉ một lát”.
Ngoài vẻ dịu dàng không thay đổi, Đồng Tư Thành ngày
xưa giống như con suối trong khe núi, cuồn cuộn chảy xiết mỗi