ó đổi thay, hoàn cảnh đổi thay, thời gian đổi thay, có lẽ anh sẽ
gặp một người khác, ngay cơ hội chờ đợi, anh cũng không cho cô. Hai năm sau anh
lại muốn cô cho anh hi vọng, tặng cô chiếc hộp chứa hi vọng của anh.
Hứa Dực Trung tặng cô đôi khuyên mang cái tên rất đẹp,
bây giờ lại cặp với Đỗ Lối. Hôm đó, cô đi qua họ như không nhìn thấy, nhưng
nhận ra vẻ lạnh nhạt của anh và nụ cười ruồi bên khóe miệng Đỗ Lối.
Mở tủ sách, Nghiêu Vũ nhìn những ly, những cốc rượu đã
sưu tầm. Vì một người cô đã có thói quen sưu tầm ly rượu, tiếc là không có cơ
hội kể cho người đó nghe lai lịch những chiếc ly đó.
Bên tai bỗng như nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của
Hứa Dực Trung, Nghiêu Vũ cũng cười, đi tìm cái hộp giấy thu lại những ly cốc
đó. Ở trong góc tủ còn có chiếc hộp nhỏ đựng con dấu, bên trong khắc bốn chữ,
phong vũ đồng châu Đồng Tư Thành đã tặng, cầm lên vuốt ve, nhưng lòng cô không
xúc động.
Ngồi trước bàn, Nghiêu Vũ lấy ra đôi khuyên tai đó, một
đôi khuyên thật đẹp, một cái tên thật đẹp! Ngón tay khẽ búng, hai giọt mưa thủy
tinh va vào nhau lanh canh, như lớp băng giòn rạn vỡ, toát ra làn khí lạnh.
Nhìn thấy chiếc chân nến trên bàn, cô đi lấy cây nến
châm lửa, rồi tắt đèn, lặng lẽ nhìn sáp nến hồng nhỏ giọt. Tay vuốt nhẹ hoa văn
tinh xảo trên giá nến, đột nhiên tay xoa mạnh vào một cái chân nến.
Vị thần sẽ không xuất hiện, đó chỉ là truyện cổ tích.
Cô ngồi ngây bất động mắt nhìn đăm đăm, cho đến khi
nến tắt, đốm lửa đỏ yếu dần, rồi tắt hẳn trong sáp nến, bốc ra làn khói xanh
nhạt, căn phòng chợt tối om.
Nghiêu Vũ ngồi rất lâu, cuối cùng bật đèn, cẩn thận
lau sạch chiếc chân nến, bỏ vào ngăn kéo khóa lại.
Cô lấy ra chiếc hộp, tra chìa khóa khuyên tai, khẽ
xoay, “tạch” một tiếng, nắp hộp bật mở.
Nghiêu Vũ còn nhớ rõ,
ánh mắt nụ cười của ba người hôm gặp lại một năm trước, mới một năm, trong mắt
mỗi người đã có thêm bao điều khó nói, vẫn là bầu trời nắng mênh mang, nhưng lơ
lửng rất nhiều mây trắng.
Đồng Tư Thành trở về, gặp Nghiêu Vũ, không hề nhắc gì
đến chuyện cái hộp.
Anh dường như gầy hơn, đen hơn, đôi mắt trũng sâu vốn
trong nhìn càng sáng, càng lóng lánh, đến nỗi dưới cái nhìn đau đáu của đôi mắt
ấy, Nghiêu Vũ thấy tim mình thảng thốt lỡ nhịp.
Đồng Tư Thành cơ hồ ngày càng quyến luyến, liên tục
hẹn gặp. Sự tận tình, nhẫn nại của anh, khiến cô cảm thấy áy náy, như một gánh
nặng. Có lúc cô nghĩ, khi mình đắn đo, mâu thuẫn phải chăng nên từ chối? Vậy là
cô thử tìm cách thoái thác, anh cũng không bực, chỉ cười: “Được, lúc nào có
thời gian lại gặp nhau!”.
Cách một ngày, anh lại nhắn tin hoặc gọi điện.
“Em còn nhớ anh Vệ học cùng khoa với anh không? Mấy
hôm trước gặp, anh ấy nhắc tới em, tối nay hẹn anh ăn cơm, bảo là nhất định
phải gọi em đi cùng”.
“Có một quán ăn mới khai trương, toàn các món cá, anh
đặt chỗ rồi, hết giờ anh qua đón em!”.
“Nghiêu Nghiêu, anh muốn mua xe, đi chọn cùng anh
nhé!”.
“Họ giao nhà rồi, đi mua đồ với anh!”.
...
Rất nhiều rất nhiều những lời mời như vậy khiến Nghiêu
Vũ không thể từ chối. Dần dần, cô bàng hoàng nhận ra, giữa cô và Đồng Tư Thành
đã không còn tình yêu, tình cảm giờ đây giống như tình bạn, thân hơn tình bạn
bình thường một chút. Chỉ có những lúc vô tình bắt gặp ánh mắt trong như thủy
tinh của anh, nhìn cụ cười của anh và nỗi khao khát nóng như nham thạch trong
mắt anh, cô mới lại xao lòng.
Nghiêu Vũ thường tự hỏi tại sao? Tại sao cô và Đồng Tư
Thành không thể nào trở lại như xưa? Ngay nắm tay nhau cũng ngày càng ít, cô
không còn nũng nịu, bám riết anh như trước, anh lại càng dịu dàng, khoan dung
chăm sóc.
Mà khi ở bên nhau, lại có một vẻ sượng sùng khó nói.
Tình trạng mập mờ như thế dường như cũng đang dày vò
Thiên Trần. Hai cô gái gặp nhau, nói chuyện về hai người đàn ông, cùng than thở.
Nghiêu Vũ hoang mang, Thiên Trần bất lực.
Nghiêu Vũ thấy bạn do dự, bèn khuyên: “Thiên Trần, nếu
thực sự không thể dung hòa được hai bên, tốt nhất cậu nên quyết định, hay là cứ
lựa chọn Tiêu Dương, sau này dần dần thuyết phục bố mẹ”.
Thiên Trần ngước đôi mắt ưu tư, thở dài: “Nếu thực sự
đơn giản như vậy thì tốt. Bọn mình đã yêu nhau đã sáu, bảy năm. Tiểu Vũ, cậu và
Tư Thành dùng dằng như vậy chẳng phải cũng do cậu không quên được tình cảm
xưa?”.
Nghiêu Vũ cười nhạt: “Đúng, luôn muốn giữ những gì tốt
đẹp, nhưng có giữ được không? Trước đây mình không cho rằng không thể có vẹn
toàn, nhưng khi điều đó xảy ra mới thấy hóa ra là đúng”.
Thiên Trần nhấp một ngụm cafe đen, đắng đến nhăn mặt,
dư vị lưu mãi trong miệng, hai hàng lông mày của cô lúc sau mới giãn dần. Thật
quá giống tình yêu của cô và Tiêu Dương! Người ta nói, uống cafe đen lâu dần sẽ
nghiện, chính là vì vị đắng và dư hương dài lâu của nó. Thưởng thức vị đắng lưu
hương đã bảy năm nay, cô vẫn muốn uống cafe ngọt, ngọt mãi, không cần chút đắng
nào. Dẫu ngọt đến phát ngấy, dẫu mất đi hương vị cafe thuần túy.
Người ta nói, cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn
sẻ, hạnh phúc phải qua khổ đau vấp váp mới càng có vị. Bây giờ Thiên trần không
còn muốn bấ