ng Nam, anh vui vẻ đi đến chúc mừng, sau đó cười khẩy bỏ đi.
Trở về nhà xem ti vi thấy đại diện Đông Nam mặt tươi
rói trả lời phỏng vấn của báo giới, Hứa Dực Trung bỗng giật mình thầm nghĩ, lẽ
nào tập đoàn Đông Nam không biết tin này? Không thể có chuyện đó, chẳng lẽ tập
đoàn lớn như vậy chịu bỏ tiền vào một dự án không được mấy lợi nhuận?
Thực tế sau đó chứng thực suy nghĩ lúc đó của anh, bất
động sản thành phố tăng giá vùn vụt, tập đoàn Đông Nam trúng lớn.
Hứa Dực Trung không hiểu. Hiện nay Đông Nam đã công bố
mô hình dự án xây dựng, công trình đã bắt đầu động thổ. Kĩ sư trưởng của tập
đoàn Gia Lâm sau khi xem mô hình công trình của tập đoàn Đông Nam, tuyên bố,
trừ khi vành đai xanh của đại lộ Nghênh Tân chỉ rộng mười mét mới có thể triển
khai xây dựng theo mô hình đã công bố.
Cho nên bây giờ Hứa Dực Dương đang nổi giận lôi đình.
“Quy hoạch của thành phố đã công bố, rõ ràng vành đai xanh của xa lộ Nghênh Tân
là hai mươi mét, nhưng mô hình công bố của tập đoàn Đông Nam, đường vành đai
xanh trên đó chỉ rộng mười mét! Họ làm thế nào được phòng quy hoạch thành phố
phê chuẩn?”. Hứa Dực Dương cũng không thể hiểu. Dạo trước, thông tin vành đai
xanh của xa lộ Nghênh Tân theo quy hoạch mới là hai mươi mét do Trương Lâm Sơn
tiết lộ, chính Hứa Dực Dương đã đích thân đi xác minh.
“Anh à, ở đây có uẩn khúc!”. Hứa Dực Trung thong thả
nói. Ánh mắt sắc sảo lóe lên.
“Anh thấy chính quyền thành phố lại gây sóng lớn ở
Giang Dương!”. Hứa Dực Dương nheo mắt, nói: “Dực Trung, phải kiểm chứng đã, cứ
để họ làm”.
Hứa Dực Trung nhếch mép: “Tối nay mời Trương Lâm Sơn
đi ăn cơm, em thấy quan lộ của Sơn Tử ngày càng phát”.
Trương Lâm Sơn, trưởng phòng quy hoạch thành phố A.
Hồi nhỏ sống cùng ngõ với anh em họ Hứa. Hứa Dực Dương hơn Hứa Dực Trung mười
tuổi, khi Hứa Dực Trung còn đang nghịch như quỷ thì anh đã vào học trường ngoại
trú. Trương Lâm Sơn cầm đầu bọn trẻ con trong ngõ, hơn Hứa Dực Trung bốn tuổi,
hai người chơi với nhau từ đó.
Cha của Hứa Dực Trung là người đến Hải Nam đào vàng
sớm nhất thời kì đầu thập kỷ 80. Kiếm được tiền liền về thành phố A đầu tư bất
động sản, là một trong những người khai thác bất động sản sớm nhất ở thành phố
này, dần dần mở rộng sản nghiệp, hình thành tập đoàn Gia Lâm hôm nay. Ông chỉ
là chủ tịch danh dự hội đồng quản trị, công việc kinh doanh thực tế giao hết
cho hai con trai.
Hứa Dực Trung đi du học bảy năm, sau khi xong chương
trình thạc sĩ trở về làm việc trong tập đoàn, dần dần liên lạc với Trương Lâm
Sơn. Hai người quen như từ nhỏ, do quan hệ trong công việc lại càng thân thiết.
Tối đó khi Hứa Dực Trung mời đi ăn, Trương Lâm Sơn hơi
ngại ngần: “Dực Trung, tuần này tôi đã có năm ngày tiếp khách bên ngoài, đều là
chỗ quen biết, không thể thoái thác”.
Hứa Dực Trung đang có việc muốn hỏi, nghe nói vậy cười
cười: “Chỉ là bữa cơm thường, chúng ta hạn chế uống rượu, tôi cùng trợ lí Đỗ
Lối là bạn của chị nhà, anh đưa chị đi cùng, họ hàn huyên, chúng ta nói
chuyện”.
Trương Lâm Sơn lập tức hiểu ra Hứa Dực Trung có chuyện
cần nói, nghe vậy đành gật đầu nhận lời.
“Đỗ Lối?”. Tuệ An và Đỗ Lối quan hệ bình thường, hôm
nay đang ngày kinh nguyệt không muốn đi: “Lâm Sơn, em khó chịu, chẳng muốn đi
đâu, mình anh đi được rồi, uống ít thôi, đừng có say khướt như mấy hôm trước”.
Trương Lâm Sơn âu yếm ôm vợ. Tuệ An dựa vào lòng anh,
mỗi khi đến ngày này anh đều thấy thương vợ, cảm giác cô như con thỏ yếu ớt cần
được che chở thương yêu. “Em cũng biết Hứa Dực Trung mà, chơi với anh từ nhỏ,
một mình em ở nhà phải tự nấu ăn, anh không yên tâm. Chúng ta chỉ đi ăn, ăn
xong là về, không đi đâu nữa, được không? Hôm nay có em giám sát, nhiều nhất
chỉ uống một chai bia”.
Tuệ An cười: “Anh lái xe, còn uống bia”.
Trương Lâm Sơn biết cô đã đồng ý, cúi đầu nói đùa vào
tai: “Tửu lượng của chồng em, em còn không biết? Hôm cưới uống bao nhiêu, mà
vẫn đâu vào đấy”.
Tuệ An bịt miệng anh, đỏ mặt. Mỗi lần cô đỏ mặt, cả
vùng cổ cũng đỏ. Màu đỏ loang dần trên khuôn mặt xinh đẹp.
Cưới nhau được nửa năm, mỗi lần Tuệ An xấu hổ đỏ mặt,
tim anh lại đập nhanh. “Tuệ An, chắc là kiếp trước anh tích đức, mới có được
người vợ như em”. Trương Lâm Sơn cúi đầu định hôn cô.
Tuệ An cười khanh khách lấy tay chống đỡ: “Râu tua
tủa! Đừng gây sự, đến muộn, người ta đợi!”.
Trương Lâm Sơn thở dài, lưu luyến giúp vợ chỉnh lại
trang phục, hai người ra khỏi nhà.
Trên xe, Hứa Dực Trung dặn dò Đỗ Lối: “Trưởng phòng
Trương biết cô, vợ anh ta là Trần Tuệ An, bạn học của cô, đúng không? Tối nay
cô chủ yếu tiếp cô ấy, tôi và trưởng phòng Trương có việc cần trao đổi”.
Đỗ Lối lĩnh giáo, thầm nhớ lại thời đại học. Không ngờ
Trần Tuệ An đã lấy chồng. Tính cách cô ta được công nhận là kiểu mẹ hiền vợ
đảm. Tuệ An người trầm tĩnh hướng nội, hơi nhút nhát, dịu dàng khuôn phép. Là
mĩ nhân cổ điển nổi tiếng khoa Văn. Không ngờ mới tốt nghiệp hai năm đã lấy
chồng, chồng lại hơn tận mười tuổi.
Đỗ Lối cũng biết Trương Lâm Sơn, cảm thấy anh đang ở
thời hoàng kim quyến rũ nhất của người đàn ông. Mới ngoà