i cười, đứng lên nói to: “Tắt đèn! Tắt đèn! Đến
giờ rồi!”.
Đèn trong phòng vừa tối, nhân viên nhà hàng đẩy chiếc
bàn nhỏ để bánh ga tô vào, tất cả hát bài mừng sinh nhật, Hứa Dực Trung không
hiểu, Đỗ Lối vui vẻ nói: “Phó tổng Hứa của chúng ta, một lòng vì công việc,
quên cả sinh nhật của mình!”.
Lúc này Hứa Dực Trung mới nhớ ra, trên chứng minh thư,
hôm nay là sinh nhật, trước giờ theo quy định của bố, cả nhà luôn tổ chức sinh
nhật anh theo âm lịch, anh cười cảm ơn.
Đỗ Lối vui vẻ đứng trước mặt anh, trong ánh nến, mắt
cô dịu dàng như nước, “Anh thổi nến rồi ước đi!”.
Hứa Dực Trung liếc nhìn Trương Lâm Sơn, anh ta cười
nhăn nhở, nhìn trả. Hứa Dực Trung nhắm mắt suy nghĩ, thổi một hơi tắt nến.
Tiếng vỗ tay rầm rầm, Đỗ Lối lại đưa cho anh bát mì trường thọ, “Nhất định phải
ăn!”.
Mắt cô long lanh ánh sáng quen thuộc. Anh hiểu, tất cả
những thứ này đều do Đỗ Lối dày công bố trí, mắt lướt qua các nhân viên xung
quanh, mọi người vui vẻ nhìn anh chờ đợi, anh thầm than thở, mỉm cười gắp một
đũa mì đưa lên miệng. Ăn xong mì, Hứa Dực Trung vui vẻ nói, “Bây giờ tôi mời
mọi người đi hát, ai cũng phải vui hết mình!”.
Mọi người vỗ tay hò reo tán thưởng. Sau khi ngồi
xuống, Hứa Dực Trung nói với Đỗ Lối, “Cảm ơn!”.
Đỗ Lối lườm anh, “Chỉ có vậy thôi à?”.
Trương Lâm Sơn cười, “khục” một tiếng, “Dực Trung,
nghe thấy chưa, kiểu gì cậu cũng phải trả đủ mới được, Tiểu Đỗ sinh tháng
mấy?”.
“Vừa may, cũng tháng này!”. Đỗ Lối phấn khởi.
“Ô, tháng này được ăn không hai bữa tiệc của Dực
Trung, đến lúc đó nhất định phải mời tôi!”.
“Đương nhiên!”. Đỗ Lối nhoẻn cười.
Hai người nói xong, cùng quay nhìn Hứa Dực Trung. Anh
cười xởi lởi, “Nhất trí, đảm bảo sẽ làm thật tưng bừng!”.
Mọi người ăn xong, kéo nhau đi hát, Hứa Dực Trung cố
gắng quan tâm đến từng nhân viên, anh xoay tứ phía tiếp mọi người, Đỗ Lối lại tiếp
Trương Lâm Sơn.
Không phải tiếp khách, Trương Lâm Sơn tối nay tỏ ra
đặc biệt thoải mái, Hứa Dực Trung mấy lần liếc lại đều thấy Đỗ Lối lúc rót
rượu, lúc cùng hát với anh, nên cũng mặc hai người. Các nhân viên để ý, biết
đây là nhân vật được phó tổng quan tâm, tự nhiên cũng nhiệt
tình tiếp đón, lần lượt đến chúc rượu, không để Trương Lâm Sơn ngồi suông lúc
nào.
Rượu chính là vậy, văn hóa mấy ngàn năm hình thành bản
sắc độc đáo. Người ta nói, vô tửu bất thành yến. Yến tiệc không có rượu,
không khí kém vui, khách uống nhiệt tình, chủ càng vui. Rượu làm người lạ thành
quen, người quen thành thân.
Sau mấy tuần rượu, Trương Lâm Sơn không trụ nổi trước
thịnh tình của lớp trẻ. Hứa Dực Trung ngồi bên mặt hớn hở, nhìn anh cười khoái
trá, Trương Lâm Sơn thầm rủa Hứa Dực Trung ỷ thế người đông bắt chẹt anh.
Đỗ Lối thấy vậy liền đứng ra giải vây cho Trương Lâm
Sơn, mọi người lại ồn ào chuyển mục tiêu sang cô.
Đỗ Lối vốn là người của phòng kế hoạch, lên làm trợ lí
của Hứa Dực Trung, địa vị trong mắt mọi người cũng khác, thấy mình bị tấn công
cô lùi mấy bước đẩy Hứa Dực Trung ra. “Này, đây mới là phúc tinh hôm nay, mọi
người phải tìm đúng mục tiêu ra tay chứ!”.
Thế là tất cả lại bỏ Đỗ Lối, vây lấy Hứa Dực Trung.
Đỗ Lối nhân cơ trốn vào một góc, cùng Trương Lâm Sơn
ngồi cười nhìn Hứa Dực Trung chịu trận. Trương Lâm Sơn nói với cô: “Em gái thật
thông minh, chớp mắt đã đảo ngược tình thế!”.
Đỗ Lối đắc ý cười lớn, “Ai bảo vừa rồi anh ta thấy
chết không cứu, phải cho anh ta nếm đủ!”.
“Cùng lớp với nhau, sao Tuệ An không có những trò tinh
nghịch như vậy!”.
“Tôi tốt mấy cũng không bằng Dực Trung đúng không?”.
“Anh Trương, trong lòng Dực Trung không có em!”.
“Làm gì có chuyện! Cô đẹp như vậy, lại thông minh hoạt
bát, Dực Trung hơi kiêu một chút, để hôm nào tôi bảo cậu ta!”.
“Cảm ơn anh!”.
Hứa Dực Trung bị mọi người bao vây, bất lực nói to,
“Thế này vậy, rượu quả thực tôi không uống được nữa, tôi hát đền một bài được
không?”.
“Hay quá!”. Mọi người hô vang, Đỗ Lối và Trương Lâm
Sơn ở góc kia cũng dỏng tai nghe. Không biết Hứa Dực Trung định hát bài gì, mọi
người đều háo hức chờ đợi.
Hứa Dực Trung đã hơi chếnh choáng chọn bài Anh đã yêu
em của Trương Quốc Vinh[1'>. Mọi
người không ngờ anh có thể bắt chước giọng Trương Quốc Vinh giống như vậy, tất
cả ngồi lặng, như dại như say.
[1'>
Diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của Hồng Kông. Anh là ngôi sao có tầm ảnh
hưởng khắp châu Á.
Trương Lâm Sơn cười nháy mắt với Đỗ Lối, “Vậy mà cô
còn nói không có gì, nghe xem, gã đó giấu kĩ thế”.
Đỗ Lối nghe chỉ cười, không hiểu thế nào.
Hứa Dực Trung vừa hát xong, tiếng vỗ tay nổi lên rầm
rầm, một cô gái bạo dạn hỏi anh: “Phó tổng Hứa, đã yêu ai? Phó tổng hát bài này
tặng bạn gái ư?”. Mọi người cười ầm, mấy ánh mắt vô ý hữu ý liếc về phía Đỗ
Lối.
Hứa Dực Trung cười ngất, nói, “Bây giờ đang tập, sau
này hát cho bạn gái nghe!”.
Đỗ Lối ngồi một góc lặng lẽ nhìn Hứa Dực Trung, vì sao
anh hát bài này? Dành cho cô ư? Lần đầu tiên cô không nắm bắt được ý nghĩ của
đàn ông. Hứa Dực Trung khác với nhũng người theo đuổi cô, cô không đoán được
anh nghĩ gì.
Mặt anh vẫn cười tươi, vui đùa với
