t cay đỏ, khẽ reo, “Dực Trung!”.
“Sao giờ vẫn chưa về?”. Hứa Dực Trung nói vẻ áy náy,
giọng dịu dàng. Bữa tiệc hôm nay, Trương Lâm Sơn chỉ quen Đỗ Lối, anh ta lại
say, làm sao cô có thể đưa anh ta về nhà.
Bộ dáng cô rất tội nghiệp, như đứa trẻ tủi thân vì chờ
bố mẹ quá lâu, Hứa Dực Trung vỗ vai cô, “Chờ lâu quá phải không, bây giờ chúng
ta sẽ đưa anh ấy về”.
Đỗ Lối sụt sịt, Hứa Dực Trung hơi hoảng. “Đỗ Lối!”.
Cô ngước nhìn anh, dưới ánh đèn mờ, vẻ lo lắng của anh
làm cô buồn cười. “Anh ấy rất nặng!”.
“Không sao, để tôi!”. Rút khăn giấy đưa cho Đỗ Lối,
anh đến bên Trương Lâm Sơn, lay gọi: “Sơn Tử, dậy dậy!”.
Trương Lâm Sơn vẫn không nhúc nhích. Hứa Dực Trung móc
chìa khóa xe đưa cho Đỗ Lối, “Xe để bên ngoài, cô ra mở cửa xe, tôi cõng anh
ấy”.
Anh cúi xuống, hít một hơi, xốc Trương Lâm Sơn lên
lưng. Mừng thầm, cũng may anh thường xuyên chơi thể thao, nếu không, làm sao
cõng nổi ông bạn, người say cảm giác nặng hơn bình thường.
Liếc nhìn Trương Lâm Sơn say mềm nằm trên ghế sau, Hứa
Dực Trung buồn cười, đành lái xe về nhà mình, anh và Đỗ Lối chật vật khiêng
Trương Lâm Sơn vào salon phòng khách, di động của Trương Lâm Sơn rơi ra, có tới
hơn mười cuộc gọi nhỡ. Anh vội gọi lại, “Tuệ An, tôi là Hứa Dực Trung, Sơn Tử
đang ở nhà tôi, tối nay anh ấy uống say không nghe máy. Vâng, yên tâm, không
sao, đang ngủ... chị nghỉ đi”.
Sau một hồi vận động, Hứa Dực Trung cũng mệt, anh dẫn
Đỗ Lối sang phòng khách nhỏ hơn, “Đỗ Lối, giờ cô nghỉ lại đây. Bàn chải, khăn
mặt đều mới, cứ dùng tự nhiên, ngủ sớm đi”.
“Dực Trung!”.
Hứa Dực Trung quay người, Đỗ Lối mắt rớm lệ nhìn anh.
Hứa Dực Trung nhìn vô số người đẹp, nhưng Đỗ Lối lúc này nước mắt đẫm mi, vẫn
làm tim anh đập mạnh. Không phải không quyến rũ, chỉ là... anh cười, “Ngủ sớm
đi! Chúc ngủ ngon!”.
Đỗ Lối buột miệng, “Em có gì không tốt?”.
Hứa Dực Trung hít một hơi, “Không phải!”. Không phải
cô không tốt, mọi phương diện từ dung mạo, năng lực, trí tuệ, sự ân cần tinh tế
trong sinh hoạt, cô đều hoàn hảo. Dù cô nhắm vào vẻ ngoài điển trai của anh,
hay tài sản gia đình anh, Hứa Dực Trung đều thông cảm, có ai bảo các cô gái
thích đại gia là không đáng yêu? Đàn ông kiếm tiền vốn là để cho phụ nữ tiêu,
không phải vì vậy mà anh không ưa Đỗ Lối. Chỉ có điều...
“Là bởi vì anh thích Nghiêu Vũ?!”. Đỗ Lối vừa nói ra
đã cảm thấy lỡ lời.
Người ta bảo, ác quỷ trốn sâu trong lòng, không động
vào, nó sẽ mãi mãi ngủ yên, một khi động vào là dẫn tới tai họa. Có lẽ Hứa Dực
Trung chỉ hơi tò mò với Nghiêu Vũ, là cảm giác mơ hồ, vậy mà mình lại nhắc đến,
đốm lửa nhờ cơn gió có thể bùng thành ngọn lửa. Cô há miệng, nhìn Hứa Dực
Trung, hối hận vô cùng.
Mặt anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt sâu đen như màu
đêm, “Đỗ Lối”.
Anh chưa nói hết, Đỗ Lối đã bước nhanh tới ôm lấy anh,
gục đầu vào ngực anh, nghẹ ngào: “Trong lòng em có con quỷ, anh đừng bận
tâm!... Hôm nay nếu anh không quay lại, em không biết làm thế nào”.
Mùi hương nhẹ từ cơ thể Đỗ Lối kích thích thần kinh
anh, quả là mình ngọc thơm hương, một cô gái đẹp như vậy, đàn ông nào có thể từ
chối? Hứa Dực Trung hơi sững người, đứng yên.
Lát sau anh cúi đầu nhìn Đỗ Lối đang nức nở. Khẽ vỗ
lưng, nhẹ nhàng kéo cô ra, lau nước mắt cho cô, “Hôm nay em uống hơi say! Ngủ
một giấc là hết”.
Đỗ Lối cảm thấy bẽ bàng, hết sức bẽ bàng, giọng Hứa
Dực Trung ấm bao nhiêu, ân cần bao nhiêu, cử chỉ đó của anh vẫn làm cô tê tái.
Ngay ôm cô, anh cũng không muốn! “Phải, là em say, nếu không say, em sẽ không
nói với anh những lời đó! Anh... anh không thích em một chút nào ư?”.
Giọng Hứa Dực Trung càng dịu dàng, “Nghe lời anh, ngủ
đi”. Hứa Dực Trung cố kiềm chế, anh biết, chỉ cần anh mềm lòng chút nữa, đêm
nay chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đỗ Lối xinh đẹp như vậy, đã bộc lộ phần yếu đuối nhất
của cô, bất cứ đàn ông nào cũng sẽ động lòng. Anh nghĩ đến trải nghiệm trong ba
mươi qua, nghĩ đến những rung động đầu tiên tuổi mới lớn, nhịp tim dồn dập khi
lần đầu khoác tay bạn gái, nỗi rạo rực khi lần đầu ngửi thấy mùi nước hoa phụ
nữ...
Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn Đỗ Lối, nhất thời không
biết nói gì. Nếu là mười năm trước, không, là ba năm trước, anh sẽ không do dự
chấp nhận cô. Lúc đó anh sẽ không từ chối một cô gái xinh đẹp. Có lẽ đã trải qua
nên mới dửng dưng.
“Tại sao? Tại sao không trả lời em? Em ở bên anh lâu
như vậy, đừng nói anh không biết gì? Em đối với anh... tại sao, anh không chấp
nhận em?”.
Đỗ Lối ngửa mặt, đôi mắt rớm lệ nhìn anh, nếu hôm nay
không uống nhiều như vậy, nếu không do tác dụng của men rượu, có lẽ cô không có
can đảm hỏi anh, tự đưa mình vào ngõ cụt như thế.
Câu cô hỏi, anh cũng từng tự hỏi mình, anh nhíu mày,
nhẹ nhàng dỗ dành, “Đỗ Lối, tối nay em uống hơi nhiều, ngủ đi!”. Anh không muốn
trả lời câu hỏi đó.
Đỗ Lối dồn ép, “Phải, đúng là lời nói lúc say, anh cứ
coi như lời nói lúc say cũng được. Em thích anh, bởi vì anh đẹp trai, anh có
tiền, có năng lực, em không cảm thấy em chủ động là điều đáng xấu hổ!”.
Sự bạo dạn của cô khiến anh thích thú, cô can đảm nhìn
anh. Hứa Dực