các cô gái, ánh đèn
lướt qua, trong đôi mắt sâu đen đó lại không thấy gợn sóng, không nhìn thấy tâm
tư. Đỗ Lối bất giác thở dài, đứng dậy đi đến cùng vui với mọi người, cô cần
không khí ồn ào để khỏa lấp nỗi lòng.
Trương Lâm Sơn nghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ đó,
chăm chú nhìn cô. Ánh đèn mờ ảo bao phủ người Đỗ Lối, cho dù miệng cười đùa, cả
người cô vẫn như bao trùm bởi màn sương ảm đảm. Trương Lâm Sơn ngấm rượu, bất
chợt bất bình thay cô, gọi Hứa Dực Trung: “Dực Trung, đến đây anh bảo!”.
Hứa Dực Trung mủm mỉm đứng lên đi đến. Trương Lâm Sơn
kéo anh ngồi, “Người anh em, đứa em gái này của tôi, cậu nghĩ thế nào?”.
“Rất tốt,” Hứa Dực Trung sáng mắt gật gù, anh đã say,
cũng nhận thấy Trương Lâm Sơn đã say.
“Anh bảo cậu nhé, nếu không sau này lại hối hận! Cận
thủy lầu đài tiên đắc nguyệt!”[2'>.
[2'> Nghĩa
là, ở gần có cơ hội được ưu tiên.
“Sao? Sơn Tử?”.
“Cần làm gì thì làm đi, đến khi bay mất, hối cũng
không kịp. Cậu không bé nhỏ gì nữa, ông già không giục sao? Nên xem xét đi.
Thấy được đừng chần chừ!”. Trương Lâm Sơn thật thà nói thẳng.
Hứa Dực Trung ngước nhìn, Đỗ Lối và mấy cô gái đang
chơi bài. Anh khẽ cười, vỗ đùi ông bạn, “Được, Sơn Tử, mượn lời hay của anh,
cậu em này cũng nên tìm bạn gái, anh cứ việc vui hết mình”.
Trương Lâm Sơn nhăn nhở nhìn anh, rồi dựa vào thành
salon, ngủ khì.
Hứa Dực Trung không muốn quấy rấy cánh trẻ, lặng lẽ ra
khỏi phòng, nghe nhắc đến chuyện đó đầu óc anh tỉnh táo trở lại.
Đây là lần thứ ba Hứa Dực Trung lái xe đến khu nhà
Nghiêu Vũ. Lần đầu tiên do tức khí vì Nghiêu Vũ không để mắt đến anh, lần hai
vì muốn biết thái độ của Nghiêu Vũ khi thấy anh và Đỗ Lối thân thiết khoác tay
nhau trong quán bar, lần này anh muốn đến đây thử tìm lời giải tại sao anh có
thể vì cô làm những chuyện ngốc nghếch như vậy. Anh không thích mình như thế.
Ba mươi tuổi anh không lạ gì những chuyện tình, nhưng không muốn bị một cô gái
làm xáo trộn tâm tư.
Bốn bề vắng lặng, Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, hơn một
giờ sáng. Anh nhìn cửa sổ tầng bảy tối om, bất giác nhăn mặt, lần nào cũng đến
không đúng lúc.
Anh châm thuốc ngồi trong xe, nhớ lại từng chi tiết từ
ngày quen Nghiêu Vũ, nghĩ mãi dường như vẫn chỉ có kết luận cũ, điều kiện của
mình quá tốt, được nhiều phụ nữ vây quanh thành ra kiêu ngạo. Cho nên khi thấy
Tiêu Vũ thờ ơ lại bực mình mà chú ý đến cô.
Hứa Dực Trung cười nhạt, tự giễu mình, giáo trình tâm
lí học nghiên cứu mãi cuối cùng cũng bằng không, sao có thể thiếu tự chủ như
vậy? Anh thà tin hàng loạt những việc làm ngớ ngẩn của mình là phản
ứng tâm lí bình thường, cũng không muốn tin đó là tình yêu.
Tình yêu? Hứa Dực Trung tin là có, nhưng anh chưa nhìn
thấy. Anh luôn tin tình yêu thuần túy chỉ tồn tại thời cắp sách trước khi bước
vào xã hội. Đối với tuổi anh, không nên có những xúc động bồng bột như một gã
trai mới lớn.
Hứa Dực Trung học chuyên ngành tiền tệ, đó là yêu cầu
của gia đình, hứng thú cá nhân của anh là tâm lí học, anh cảm thấy hoạt động
tâm lí của con người cực kì hấp dẫn, nghiên cứu tâm lí giúp phân biệt và dùng
người trong kinh doanh.
Có câu, bác sĩ khó chữa bệnh cho bản thân, Hứa Dực
Trung đột nhiên phát hiện Nghiêu Vũ đã cho anh thấy một bài học sinh động, anh
đã không phân tích hoạt động tâm lí của chính mình.
Dập tắt điếu thuốc, Hứa Dực Trung lại nhìn cửa sổ tầng
bảy, rồi lái xe đi, anh muốn mình bị động.
Sau khi Hứa Dực Trung đi khỏi, mọi người dần dần giải
tán. Đỗ Lối phát hiện Trương Lâm Sơn ngủ gật trên salon, cô đi đến gọi, nhưng
anh đúng là say rượu, không sao lay được. Gọi mấy lần không có phản ứng, cô thở
dài, đến quầy lễ tân hỏi mượn tấm chăn, sau đó cùng một cô phục vụ đỡ anh nằm
xuống, đắp chăn xong, cô đến ngồi ngây trên một góc salon khác.
Bữa tiệc sinh nhất Hứa Dực Trung hôm nay cô đã bỏ bao
nhiêu công sức, nói xa gần vòng vo để người của hai phòng chủ động liên hoan.
Đặt bánh ga tô, đặt mì trường thọ, cuối cùng không hiểu sao, anh hát hết bài đó
là bỏ đi. Anh cảm động chăng? Đỗ Lối không biết, cô không đoán được suy nghĩ
của Hứa Dực Trung. Cô nhìn khắp căn phòng bừa bộn, Hứa Dực Trung bỏ đi, bỏ lại
cô và anh bạn của mình? Đột nhiên thấy tủi thân, dù gì cô cũng được công nhận
là một mĩ nhân, không ít đàn ông say mê, theo đuổi, đã bao giờ cô nhiệt tình
với một người nào như vậy?
Trương Lâm Sơn ngáy khò khò. Đỗ Lối càng nghĩ càng
giận Hứa Dực Trung, cô lại mở một chai bia, uống một mình. Trương Lâm Sơn đã
say, cô không thể bỏ đi, lần trước anh chăm sóc cô như vậy, cô không thể bỏ anh
một mình.
Đầu hơi váng, Đỗ Lối mượn men rượu gọi điện cho Hứa
Dực Trung, “Dực Trung, anh Trương say rồi, vâng, vẫn trong phòng đó, em không
dìu nổi anh ấy”.
“Tôi đang quay lại, vừa rồi có chút việc, cô cứ chờ ở
đó”.
Đỗ Lối thở phào, anh nói đang quay trở lại, anh chưa
đi, lòng đột nhiên nhẹ nhõm.
Mình thích anh ta thật sao? Cho nên một lời nói, một
cử chỉ của anh ta đều ảnh hưởng đến tâm trạng của mình? Đỗ Lối thầm nghĩ.
Lát sau, Hứa Dực Trung đẩy cửa vào, Đỗ Lối nhìn thấy
anh, không hiểu sao mắ