Old school Swatch Watches
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327580

Bình chọn: 8.5.00/10/758 lượt.

lãng phí một chút, đằng nào anh

cũng lắm tiền”. Nghiêu Vũ nói xong tắt máy, đi đến bên của sổ ngó

trộm ra ngoài, xe của Hứa Dực Trung đúng là đậu dưới đường, sao anh

ta lại hẹn mình tối nay. Cô thở dài, tiếp tục lên mạng.

Một lát sau, nghe thấy tiếng con chó đầu bò ở

tầng dưới kêu ăng ẳng, sau đó là điện thoại của Hứa Dực Trung, “Mau

xuống đi, hàng xóm của cô yêu cầu tôi đền con chó!”.

Nghiêu Vũ rên lên, anh ta đúng là kẻ gây sự! Vội

cầm túi xách đi xuống, hàng xóm bắt đền, không phải anh ta giẫm chết

chó của người ta chứ!

Cô xông xuống cầu thang, nhìn thấy hàng xóm đang

quát con chó: “Muội Muội, im đi!”.

Hứa Dực Trung nhìn thấy cô, toét miệng cười:

“Không sao rồi, suýt nữa thì giẫm què nó!”.

Nghiêu Vũ nhăn mặt lườm anh, “Đã nói là không

muốn đi đâu!”.

“Tôi đảm bảo cô chưa bao giờ được ăn bữa cơm

dưới nến thú vị như vậy”.

“Sao anh lại gọi tôi, anh thật sự không tìm được

người ư?”. Nghiêu Vũ không hiểu, tại sao Hứa Dực Trung mời cô đi ăn

tiệc Giáng sinh. Sao không hẹn hò Đỗ Lối? Lần trước trong quán bar,

hai người khoác tay nhau thân mật như vậy. Với tính kiêu ngạo của Đỗ

Lối, cô ta khoác tay như vậy, không phải cố tình để cô nhìn thấy,

cũng là muốn tuyên bố cô ta có ý với Hứa Dực Trung!

Hứa Dực Trung trả lời nghiêm túc: “Thực ra tôi

rất tiết kiệm, cô biết đấy, đặt được bàn ăn vào tối hôm nay khó khăn

thế nào, một mình ăn bữa cơm giá một ngàn chín, quá lãng phí! Thế

này vậy, cô không ăn, thì nhìn tôi ăn?”.

“Đừng hòng”. Nghiêu Vũ lườm anh. Hứa Dực Trung

nhăn nhở.

“Nếu tôi không đi, thì anh tổn thất một ngàn

chín!”.

“Đúng!”. Hứa Dực Trung bất lực nhún vai.

“Vậy được, tôi đi, anh trả tiền cho tôi, coi như

chỉ tổn thất một nửa!”.

Không ngờ Hứa Dực Trung lập tức rút ví, lấy

hết tiền ra đếm, “Bảy trăm bảy, chiết khấu ít nhiều, thế nào?”.

Nghiêu Vũ ngây ra, ngơ ngẩn hồi lâu, Hứa Dực

Trung nhất định muốn cô đi. Người đã đứng đây, cũng không có lí do từ

chối, dù gì anh ta cũng đã mấy lần đưa cô về, sáng sớm lại mua đồ

ăn, đêm nay lại…

“Ghi nợ cho anh, nợ tôi chín trăm chín! Không

chiết khấu gì hết!”.

Hứa Dực Trung thở phào, cuối cùng cũng thuyết

phục được cô. Bữa ăn một ngàn chíu, lại còn nợ cô chín trăm chín!

Không hề gì chỉ cần cô chịu đi, không đắt tí nào! Nhưng thâm tâm vẫn

bực. Nếu Nghiêu Vũ nhất định không đi, anh cũng hết cách.

Không khí đêm Noel thật náo nhiệt. Trong khoảnh

sân trước nhà hàng bày rải rác những chiếc bàn vuông nhỏ, trên đặt

những ly thủy tinh cao để bên trong có ngọn nến hồng cháy sáng tựa

đóa hoa, khung cảnh huyền ảo như trong mộng, từng cặp tình nhân ngồi

sát nhau thầm thì, tiếng cười vụn vỡ và tiếng đàn violin êm ái.

Không khí lãng mạn đã xua đi cái giá lạnh của tiết trời đông, chỉ

còn hơi ấm và tình nồng.

Trong phòng lại là một cảnh trí khác, thảm

lụa dài, gối dài, gối vuông mềm mại, salon các màu sặc sỡ. Ánh nến

huyền ảo nhập nhòa, đèn màu ẩn hiện, tất cả đều chìm trong một

thứ ánh hồng ấm áp hư ảo như sương mù. Bỏ ra chín trăm chín chính

là mua bầu không khí như vậy.

Âm nhạc trữ tình của những quốc gia khác nhau

dìu dặt, trôi nổi bên tai. Nghiêu Vũ nhìn những đốm nến lung tinh

ngoài sân qua làn của kính, trầm trồ thán phục. Cô nhớ tới câu nói

của Đồng Tư Thành phải có điều kiện vật chất mới có thể tạo ra

lãng mạn trong cuộc sống, lại cười chua chát.

Trong kí ức của cô cũng từng có bữa tối dưới

ánh nến cùng với Đồng Tư Thành. Sinh nhật hai mươi tuổi của anh, cô

mua chiếc bánh ga tô, giấu kĩ, hẹn anh đến bên sông, bảo anh nhắm mắt,

sau đó châm từng cây nến bê đến trước mặt anh, đêm đó gió thu hiu hiu,

trên tay cô bê từng đốm lửa, chiếu sáng mặt Đồng Tư Thành. Anh nói,

Nghiêu Nghiêu, anh không nỡ thổi nến.

Cẩn thận tránh những thân nến dài, dùng chiếc

dĩa xiên lên một đóa hoa bằng pho mát đưa vào miệng, vị ngọt tan ra.

Ánh đèn bên sông như sao, bầu trời trong và sáng, điểm những vì sao,

miệng cười, tất cả in vào trong mắt, ánh nến lung linh trong đôi mắt

đen cháy mãi không thôi, trong hơi thở chỉ có mùi tình yêu nồng nàn

hơn mùi pho mát.

Bánh ga tô chỉ mất hơn năm mươi tám đồng. Chín

trăm chín, có thể mua được bao nhiêu chiếc bánh như thế? Cho dù mua

được, liệu có còn cảm hứng mang đến cho người khác niềm vui bất

ngờ?

Lãng mạn không cần treo giá bao nhiêu, lòng đã

không còn lãng mạn, còn nói gì cảm hứng?

“Phong cách Pakistan, món ăn rất phong phú: Âu,

Nhật, Ấn Độ, Thái Lan, Trung Quốc, tùy thíc