XtGem Forum catalog
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327651

Bình chọn: 7.5.00/10/765 lượt.

anh nhìn quanh, thấy nhân viên nhà hàng đứng phía xa, miệng cười

tinh quái, cầm một giá nến lên ngắm nghía, sau đó Nghiêu Vũ trố mắt

nhìn anh rút cây nến ra, giấu giáo nến vào áo complet, cô há miệng,

anh đang làm gì? Một người đàn ông ba mươi tuổi, phó tổng giám đốc

tập đoàn Gia Lâm nổi tiếng thành phố này, anh…

“Ăn xong chưa? Sắp mười hai giờ rồi, nếu ăn xong

chúng ta đi thôi!”. Hứa Dực Trung nháy mắt với cô, rút tiền để lên

bàn.

Nghiêu Vũ đầu cúi gằm, sợ bị phát hiện.

Ra khỏi nhà hàng, Hứa Dực Trung bỗng lôi giá

nến trong áo đưa cho cô, “Tặng cô quà Giáng sinh! Có cần tôi bỏ trong

cái hộp để cô mở ra?”.

Nghiêu Vũ ngây người nhìn giá nến trong tay anh,

ngoái đầu liếc nhanh về phía nhà hàng, kéo anh chạy thẳng, “Xấu hổ

quá! Không đi mau, người ta phát hiện đuổi theo thì phiền!”.

Hứa Dực Trung bị cô kéo chạy một đoạn xa, thấy

Nghiêu Vũ thở hổn hển, anh cười ngất, “Đồ ăn trộm có phải càng

đẹp?”.

“Đúng”, Nghiêu Vũ gật đầu thật mạnh, cũng cười

theo. Bao nhiêu năm không làm trò đó, thì ra thú vị thật!

Hứa Dực Trung nhìn cô không nén được cười, “Xe

của tôi vẫn để trong sân nhà hàng, vẫn phải quay lại”.

“Tôi không quay lại đâu, mình anh quay lại thôi,

rồi lái xe đến đây!”, Nghiêu Vũ cười khúc khích, “Ngộ nhỡ bị bắt,

không thể bị tóm cả hai, đúng không?”.

Hứa Dực Trung nhăn mặt, “Cuối cùng tôi đã biết

thế nào là khinh suất khi kết bạn! Được rồi, vì món quà Giáng sinh

của cô, đành vậy!”. Anh nhanh chóng đi vòng phía sau, quay lại lấy xe,

một lát đã lái đến.

Nghiêu Vũ ngồi trong xe say sưa ngắm chiếc giá

nến, hình dung lại điệu bộ của anh khi giấu nó vào trong áo vest,

lại cười ngặt nghẽo.

Hưa Dực Trung nghiêng đầu nhìn cô, anh thích nhìn

vẻ sung sướng của cô, cảm thấy những nơi nụ cười của cô vọng đến,

bóng tối rút đi như thủy triều nhường cho khoảng không tươi sáng. “Lần

sau thích gì, tôi sẽ ăn trộm cho cô!”.

Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Đừng, như thế không hay!”.

“Ha ha!”. Hứa Dực trung cười vang, Nghiêu Vũ quả

thực rất thú vị, anh vừa cười vừa nói, “Ăn trộm nhiều cũng không

thú vị, đúng không? Chỉ một giá nến này làm kỉ niệm được chứ? Nếu

lương tâm cô cắn rứt, ngày mai tôi đưa tiền đến coi như mua lại!”.

“Thôi, chỉ một lần này là được, hi hi!”. Nghiêu

Vũ lại cười, cứ nghĩ tới điệu bộ anh lúc thủ giá nến giấu vào

trong áo lại không nhịn được cười.

Xuống xe, Nghiêu Vũ cầm giá nến lắc lắc trước

mặt anh, “Hứa Dực trung, cảm ơn món quà Giáng sinh, quả thật rất bất

ngờ, cảm ơn!”. Khi cô cười lộ ra hàm răng trắng nhỏ, đều tăm tắm.

Dưới ánh đèn đêm, bước chân vui như con hươu sung sướng.

Anh phấn chấn vô cùng, thái độ của Nghiêu Vũ

lúc này quả thực rất tốt, cuối cùng cô đã gọi tên anh, luôn miệng

cảm ơn.

“Nếu cô cần gì cứ xoa tay vào nó, biết đâu sẽ

có vị thần xuất hiện thật!”.

Anh cười ha hả nhìn cô đi lên cầu thang, đèn

từng tầng lóe sáng rồi lại tắt, đã nhiều lần nhìn cô lên tầng như

vậy, chỉ có lần này lòng anh lai láng một cảm xúc dịu dàng. Đến

khi đèn tầng bảy sáng lên, anh bấm còi tạm biệt rồi mới phóng đi.

Trở về nhà, vào phòng tắm, rửa mặt, chợt

phát hiện trong gương, mặt mình vẫn đang cười. Anh nghi hoặc nhìn vào

gương nhe răng, lại ngây ra, rồi kinh ngạc, rốt cuộc mình bị làm sao,

có thể ăn trộm giá nến ở nhà hàng cho Nghiêu Vũ? Lại còn sung sướng

cười mãi không thôi?

Đồng Tư Thành nhìn

ánh đèn, cảm giác Nghiêu Vũ đang ở bên. Anh biết những lời nói của

mình hai năm trước đã đập nát giấc mơ tình yêu của cô. Anh luôn cho

rằng, do Nghiêu Vũ đọc quá nhiều tiểu thuyết, mà những gì tiểu

thuyết viết đâu phải là hiện thực.


Đồng Tư Thành vừa về nước, chưa quen chênh lệch

múi giờ, đêm không ngủ được, ngày ngủ ly bì. Anh cố gắng rút ngắn

thời gian ngủ ban đêm, dành thời gian cùng Tiêu Dương lo liệu việc công

ty. Công ty chưa khai trương, Tiêu Dương đã lôi kéo được mấy khách hàng

cũ. Hai người rất vui, tràn đầy tin tưởng vào tương lai.

Thời gian này công việc chủ yếu do Tiêu Dương

đảm trách, chiều và tối Đồng Tư Thành mới ghé qua công ty. Hai người

mới tạm thuê ba nhân công, bận bù đầu.

“Sư huynh không đi gặp Nghiêu Vũ thật sao?”. Tiêu

Dương hiếu kì hỏi dò.

Đồng Tư Thành hôm sau đến công ty, mới ba ngày, dường

như đã gầy hẳn, cứ như da thịt bị mất nước. Anh cười trả lời, “Để

công ty ổn định đã”.

Sau mười hai giờ đêm là Đồng Tư Thành không buồn

ngủ nữa, anh mặc áo khoác đi đến nhà Nghiêu Vũ, không lên tầng, chỉ

đứng dưới nhìn lên. Nga