ra hai năm rồi, gặp lại thì sao? Đừng áy áy
gì hết”.
“Nhưng, Tiểu Vũ, Đồng Tư Thành hồi đó không
phải chê nhà cậu nghèo, anh ấy chỉ muốn cho cậu cuộc sống tốt hơn.
Cậu biết đấy, mẹ mình cũng chê A Dương…”
Lời Thiên Trần không an ủi Nghiêu Vũ được bao
nhiêu, “Thiên Trần, cậu đã thay đổi thái độ với anh ấy rồi, đúng
không?”.
“Mình chỉ nghĩ, nếu cậu chưa quên Đồng Tư
Thành, trong lòng anh ấy vẫn có cậu, chuyện này chẳng có gì là
không thể! Hồi đó cả hai còn chưa va vấp xã hội, vẫn còn ấu trĩ”.
“Thiên Trần, mình chưa quên anh ấy và bọn
mình có thể quay lại được không là hai chuyện khác”.
“Tiểu Vũ, dù gì ý kiến của cậu vẫn là quyết
định, cậu thấy nên thế nào thì thế đấy. Mình đứng về phía cậu”.
“Cậu đưa A Dương về nhà tình hình thế nào?”.
“Bây giờ lại rắc rối hơn, trước đây chỉ có mẹ
mình phản đối, bây giờ bố mẹ đều phản đối. Nhưng mà, Tiểu Vũ, bố
mẹ cũng không nói dứt khoát, chỉ là muốn mình đi gặp gỡ để so
sánh, họ nói rất uyển chuyển, quan điểm của mình vẫn thế, trì
hoãn! Lâu dần họ sẽ đồng ý”.
“Dù gì mình cũng ủng hộ cậu, nếu quả thực
không được, thì trốn đi là xong”.
“Sao có thể? Mình không muốn để bố mẹ đau
lòng, mình là con một, bố mẹ kì vọng rất nhiều, đợi công ty của
Tiêu Dương thành công, họ sẽ không phản đối nữa!”. Thiên Trần đã có
chủ kiến rõ ràng, không buồn nữa.
“Thiên Trần, đừng để lộ với Đồng Tư Thành,
mình biết anh ấy đã trở về”.
“Ờ, được. Cứ để tự hai người!”.
Vừa tắt máy, Hứa Dực Trung gọi đến, “Giám đốc
Vương đã thông báo chưa? Tối mai nhớ đến dự tiệc!”.
Lòng Nghiêu Vũ đang rối loạn vì chuyện của
Đồng Tư Thành, đâu còn tâm trạng đi dự tiệc. Mặc dù Thiên Trần nói
bận xong việc công ty anh sẽ đi gặp cô, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm,
cô không tin tối mai Đồng Tư Thành không có động tĩnh gì.
Nghiêu Vũ rất hiếu kì chờ đợi ngày mai, hiếu
kì muốn biết Đồng Tư Thành sẽ đánh thức cô thế nào, anh vẫn nhớ
ngày này.
Tim đập thình thình bởi ngày mai. Ngày mai,
ngày mai cô chỉ muốn chờ ngày mai.
“Tối mai không đến được, công ty bên đó đằng nào
cũng bận, mà cũng chỉ là bữa tiệc xã giao, phải tiếp đón nhiều
khách, vắng một mình tôi có hề gì. Cảm ơn anh”.
“Nghiêu Vũ, sao cô không giữ lời?”.
“Tôi không giữ lời bao giờ?”.
“Hôm đó cô đã hứa với tôi”.
“Tôi nói nếu không có việc khác sẽ đến”.
“Ngày mai cô có việc gì? Chắc chắn chẳng có
việc gì hết!”.
“Ai bảo thế? Có! Có việc thật!”. Nghiêu Vũ
thấy hơi lạ. Hứa Dực Trung hôm nay nói năng hệt như đứa trẻ không đòi
được đồ chơi! Những bữa tiệc kiểu xã giao như thế tại sao nhất định
cô phải tham dự.
Hứa Dực Trung tức giận tắt máy. Không biết
điều! Đúng, không biết điều tí nào! Anh đã phải hạ mình dỗ dành đủ
kiểu mới chịu đi ăn bữa tiệc Giáng sinh giá một ngàn chín, anh đã
mạo hiểm danh dự cá nhân lấy trộm giá nến cho cô, vậy mà cô vẫn
không một chút động lòng, không chút nào! Bữa tiệc chín trăm chín
cộng thêm công ăn trộm giá nến chỉ có thể đổi từ “phó tổng Hứa” thành
ba chữ “Hứa Dực Trung” mà thôi! Cô hoàn toàn không bận tâm những gì
anh làm vì cô! Tiệc mừng năm mới ngày mai, cũng là sinh nhật của anh
theo âm lịch.
Anh ngồi trong văn phòng bần thần hồi lâu, nghĩ
tới sự vô tâm của Nghiêu Vũ, càng tức sôi người.
Anh nghĩ chắc mình bị điên mới vì người ta làm
những việc ngốc nghếch như vậy mà người ta cũng không mảy may động
lòng.
Càng nghĩ càng sôi máu. Mình còn chưa thế nào,
cô ta đã làm bộ làm tịch!
Anh quyết định lập tức tìm bạn gái, một người
không được thì thay người khác, mở toang cửa đón các giai nhân. Kế
hoạch từ từ tiếp tục, dần dần hiểu rõ tình cảm của mình, bây giờ
anh vứt hết! Với ưu thế như vậy, chẳng lã không có Nghiêu Vũ kia, anh
phải ăn chay? Vắng cô thì chợ vẫn đông!
“Đỗ Lối, pha giúp cốc café!”.
Lát sau Đỗ Lối bưng café gõ cửa vào, liếc nhìn
Hứa Dực Trung, “Tâm trạng không ổn sao, phó tổng Hứa!”. Cô vừa nói
vừa đưa cho anh chương trình bữa tiệc tối mai.
Hứa Dực Trung chỉ liếc qua, nói: “Tối mai chủ
tịch hội đồng quản trị sẽ tới dự, mời ông ấy phát biểu! Giao cho
trợ lí của tổng giám đốc toàn quyền xử lí, lần này tôi không tham
gia!”.
“Chủ tịch sẽ đến sao?”.
“Ừ”.
Đỗ Lối ngạc nhiên nhìn anh, “Lạ thật, tôi đến
Gia Lâm hai năm, lần đầu tiên thấy chủ tịch tham dự bữa tiệc thế
này!”.
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, nếu không phải là sinh
nhật anh, ông già đương nhiên không đến. “Cứ làm theo kế hoạch”.
“Vâng!”. Lúc