Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327783

Bình chọn: 8.00/10/778 lượt.

nh nhã cho em xem có bị dị ứng không.

Khuyên tai là đồ trang sức Nghiêu Vũ thích nhất,

sau khi bấm lỗ tai, đồ trang sức cô mua nhiều nhất là khuyên tai.

Đầu ngón tay chạm vào đôi khuyên vàng, hơi lạnh,

Nghiêu Vũ mở ngăn kéo, bỏ vào đó.

Đồng Tư Thành không viết một chữ, Nghiêu Vũ

hiểu ý anh. Cô không thấy cảm động.

Nghiêu Vũ buồn bã nghĩ, cô không cảm động nữa

rồi, hai năm nay thỉnh thoảng nghĩ đến quá khứ, những mảnh vụn lấp

lánh trong kí ức theo thời gian đều là những kỉ niệm đẹp.

Từ khi biết Đồng Tư Thành tháng mười hai sẽ

trở về cô đã ngóng đợi ngày này ư? Món quà của anh, hoa của anh, cô

đã nhận được, nhưng không thấy cảm động, không cảm thấy vui sướng bất

ngờ. Cô biết ngày hôm nay Đồng Tư Thành sẽ có quà, nhưng không ngờ anh

không đến gặp cô.

Anh chắc chắn tự tin là cô sẽ đợi, đợi thư anh,

đợi quà của anh, đợi anh bằng mọi cách đánh thức hồi ức của cô,

vậy là bỏ mặc cô, treo cô lên, đến khi anh đột ngột xuất hiện cô sẽ

đầu hàng chấp nhận, lại dán vào anh như xưa?

Sống mũi chợt xay sè, cay đỏ mắt, Nghiêu Vũ

khóa ngăn kéo, mình sẽ không đợi anh ta nữa.

Cô sẽ đi dự tiệc, định trình diện xong hoàn

thành nhiệm vụ Vương Lũy giao rồi đi. Nếu trước đây, Nghiêu Vũ nghĩ,

cô sẽ không làm như vậy.

Cũng như bữa tiệc ở sơn trang nửa năm trước, cô

vẫn không cầu kì trong trang phục, lần trước là do không kịp, lần này

là không có tâm trạng. May bên trong mặc áo nỉ, cởi áo khoác ngoài

cũng không đến nỗi thất lễ.

Nghiêu Vũ đi vào, Hứa Dực Trung nhìn thấy cô,

lòng vẫn bực, lập tức ngoảnh đi. Sau khi chủ tọa khai mạc, bữa tiệc

bắt đầu, lúc anh không nén nổi ngoái lại nhìn lần nữa, Nghiêu Vũ đã

biến mất.

Hứa Dực Trung ngây ra hồi lâu, quay người ra khỏi

phòng tiệc. Nhân viên hai phòng vẫn chờ anh ở nhà thủy tạ bên hồ

nước nóng. “Dực Trung!”. Đỗ Lối nhìn thấy anh, vội gọi.

“A, Vương Lũy tối nay vui vẻ nhé! À, sinh nhật

Đỗ Lối ở thủy tạ có đi không?”.

Vương Lũy cười: “Hôm nay không đi, ở đây chẳng

phải vẫn còn bao quan khách!”.

“Anh đúng là, đầu óc lúc nào cũng chỉ có lợi

nhuận!”. Hứa Dực Trung vỗ vai anh ta, đi thẳng ra thủy tạ.

Tiệc sinh nhật Đỗ Lối tiến hành đồng thời với

tiệc mừng năm mới của tập đoàn. Hầu như nhân viên hai phòng đều hiếu

kì như nhau, muốn chờ xem Hứa Dực Trung thể hiện thế nào với cô trợ

lí xinh đẹp, một đôi kim đồng ngọc nữ sắp xuống trần.

Hai mươi lăm cây nến mảnh dẻ màu hồng tỏa ánh

hồng mờ tỏ, rung rinh nhảy múa, dưới ánh nến dịu dàng Đỗ Lối nhẹ

nhàng khép mắt, hàng mi dài đổ bóng tạo một quầng tối dưới mi,

khuôn mặt xinh đẹp tươi thắm như đóa hoa ngậm sương. Cô mở mắt thổi

từng ngọn nến, tiếng vỗ tay, tiếng hú vang dậy xung quanh.

“Đỗ Lối, ước điều gì? Mau nói ra!”.

“Đúng, phải nói ra, nhất định phải nói ra!”.

Nhân viên hai phòng chủ yếu là cánh trẻ, reo hò ầm ĩ.

Đỗ Lối dẩu môi: “Nói ra là không linh!”.

“Làm gì có chuyện! Nhất định phải nói!”.

Mắt Đỗ Lối lóng lánh, tươi cười: “Điều ước

của tôi chính là muốn biết hôm sinh nhật phó tổng Hứa, phó tổng Hứa

cầu ước điều gì!”. Nói xong, tình tứ liếc nhìn Hứa Dực Trung.

Nhoáng cái đã phải trả lời chất vấn, Hứa Dực

Trung cười ngất, “Được rồi, hôm nay mới phát hiện trợ lí Đỗ không

học binh pháp quả thật đáng tiếc, chỉ một chiêu đã cứu nguy cho

mình, bao vây tôi!”.

Hứa Dực Trung thầm nhớ lại, hôm đó mình cầu

xin điều gì? Thổi nến, cầu xin vào ngày sinh nhật là trò chơi của

các cô gái trẻ, hình như anh không cầu điều gì.

Anh nhìn lướt những khuôn mặt trẻ háo hức tò

mò, nụ cười vẫn trên môi, “Điều ước hôm đó của tôi liên quan đến các

bạn ngồi đây! Tôi đã nghĩ, sau này nếu tập đoàn có thể nhân ngày

sinh của các nhân viên để mọi người tụ tập liên hoan, tăng cường đoàn

kết, vui vẻ như hôm nay thì tốt biết mấy. Cho nên bên giờ tôi quyết

định, từ nay tất cả nhân viên của tập đoàn vào ngày sinh nhật của

mình đều có thể đưa người nhà đến tắm suối nước nóng miễn phí! Hôm

nay Đỗ Lối là đầu tiên, sau này trở thành quy định của tập đoàn, coi

như là một trong những phúc lợi của nhân viên”.

Mọi người vỗ tay ầm ầm, Đỗ Lối cũng vỗ theo,

lòng thầm khâm phục ứng phó vừa rồi của Hứa Dực Trung, vừa có thể

loại bỏ ảnh hưởng đặc biệt do tổ chức tiệc sinh nhật cho cô ở sơn

trang, vừa có thể lấy lòng nhân viên.

“Hôm nay tiệc sinh nhật này thay đổi địa điểm

tổ chức ở sơn trang còn có một mục đích khác”. Hứa Dực Trung dừng

lại, “Bữa tiệc này chuẩn bị theo tiêu ch


pacman, rainbows, and roller s