au trong lòng, nhưng lúc này lại càng cô đơn.
“Nghiêu Nghiêu, sinh nhật con thế nào? Có vui
cùng bạn bè không?”. Mẹ gọi điện hỏi.
Nghiêu Vũ bỗng thấy tủi thân, cắn môi, trấn
tĩnh, nói giọng vui vẻ: “Vâng, con đang trên núi, đang tắm suối nước
nóng, bố mẹ có khỏe không?”.
“Nghiêu Nghiêu, mẹ nhớ con, bao giờ con về nhà?”.
“Đến Tết con về”. Cô hít nhẹ nước mũi, Đồng Tư
Thành trở về, nếu Tết này cô ở lại đây, có thể vì buồn và cô đơn
cô sẽ quay lại với anh.
“Thật không”. Giọng mẹ cô vui hẳn, “Tốt quá, con
về mẹ sẽ làm nhiều món ngon cho mà ăn! Con thuê xe mà về, ngày Tết
đông người, hay là bố đến đón con?”.
“Không cần đâu, còn hai tháng nữa mới Tết, được
nghỉ là con về ngay. Bạn bè đang chờ, con tắt máy đây”. Giọng phấn
khởi của mẹ làm cô mủi lòng, hai năm không về, Nghiêu Vũ không muốn
nói nhiều với mẹ, nghe tiếng mẹ mắt cô đã cay cay. Những ngày này,
đêm mưa lạnh, cô dường như càng khó kiểm soát tâm trạng.
Tắt máy, đi lang thang dọc theo con phố, nước mưa
từ tán lá đa bên đường, từng giọt nhỏ trên cổ áo, lạnh buốt. Giơ tay
ra giũ, canh tay nổi gai.
Lại khoanh tay trước ngực. Ngày xưa Đồng Tư
Thành hay gồng tay làm nổi những bắp thịt, trêu cô: Nghiêu Nghiêu, em
như cây sậy, nuôi mấy cũng không béo.
Vậy càng khỏi mất tiền giảm béo, tốt quá!
Béo thì sao? Có biết bốn lạng thắng ngàn cân không?
Đúng là châu chấu đá xe! Không tin, em thử xem,
anh chẳng cần bỏ sức em cũng không nhúc nhích được!
Nghiêu Vũ bĩu môi, anh khỏe lắm, được rồi, sau
này lò sưởi nhà chúng ta cho mình anh dùng tất!
Đó là Nghiêu Vũ ngày xưa, Đồng Tư Thành ngày
xưa, cô và anh ngày xưa!
Cô cứ đi vô định như vậy trên phố. Trên phố Rượu
nổi tiếng nhất thành phố đèn muôn màu lấp lánh, muộn thế này chỉ
có quán bar là còn đông vui. Một cô phục vụ niềm nở ra đón, “Cô đi
mấy người?”.
“Một mình”.
“Ngồi ở bàn quầy được không?”.
“Được”.
“Uống gì?”.
“Có Baileys không? Một li!”.
Nghiêu Vũ nhìn khắp lượt xung quanh, lúc này cô
rất hâm mộ đám thanh niên hoạt náo kia. Tiếng cười ồn ào, tiếng nhạc
chói tai… cô cay đắng nghĩ, cho dù đến đây, vẫn chỉ nghe thấy hơi thở
bình lặng của mình.
Nhìn ly rượu Baileys, cầm lên lắc mạnh, rượu trong
ly trào lên, uống một ngụm, chất cồn như cháy từ cổ họng xộc thẳng
vào dạ dày, cô rất muốn lòng mình cũng có thể sôi sục trào lên như
thế để qua được nỗi cô đơn lúc này.
Nghiêu Vũ uống xong, trả tiền đi ngay.
Cô phục vụ nhướn mày nhìn theo, một ly rượu,
ngồi không quá hai phút, một khách hàng kì quặc.
Nghiêu Vũ nhìn đồng hồ, mười một giờ, cô đã
một mình lang thang suốt ba tiếng. Đứng ở ngã tư đầu phố Rượu, sau
lưng là thế giới huyên náo, trước mặt là con đường tĩnh mịch, đầu
hơi choáng, tửu lượng kém, lẽ nào lại một mình đi trong đêm.
Anh ta đã trở về, anh ta tặng hoa, tặng quà,
nhưng không đến với cô, anh ta muốn treo cô lơ lửng như vậy! Cô hận mình
vẫn còn muốn gặp anh ta, nước mắt bỗng trào ra, Nghiêu Vũ đứng cạnh
thảm cỏ xanh bên đường, khe khẽ khóc.
“Ánh trăng lạnh, chiếu hai đầu vực thẳm, một
góc nào trong tim…”. Tiếng nhạc chuông buồn thảm vang lên.
“Ai?”.
“Tôi, Hứa Dực Trung”.
Nghiêu Vũ ngây người.
“Nói đi!”.
Nói gì? Nghiêu Vũ không biết. Sao anh ta lại gọi
cho cô vào lúc này? “Có chuyện gì?”.
Tiếng cười rộ vọng ra từ các quán bar sau lưng,
Nghiêu Vũ ngây người lắng nghe. Cô có thể ở đây suốt đêm không?
Lắc lắc cái đầu đã hơi choáng, cảm giác say
thật là tốt, mọi thứ trước mắt biến thành ảo ảnh kì dị, nhưng âm
thanh xung quanh lại như cả một thế giới.
“Cô không ở lại sơn trang, ra ngoài chơi à? Xung
quanh hình như rất ồn?”.
“Vâng, ra ngoài chơi…”. Nghiêu Vũ hít vài hơi
không khí lạnh giá, thật sự rất lạnh.
Hứa Dực Trung nhạy cảm nhận ra, giọng Nghiêu Vũ
có gì không ổn, “Cô đi một mình sao? Đang ở đâu?”.
“Vâng, một mình! Trên phố Rượu. Có chuyện gì
không? Không thì tôi tắt máy”. Nghiêu Vũ không muốn nói tiếp, cô nhận
ra mình đã khó kiểm soát bản thân. Trong đêm cô đơn, lúc lòng phiền
muộn, một ly rượu Baileys sủi bọt giống như đổ nước lạnh vào chảo
dầu, “xèo” một tiếng bùng ra mọi đau khổ của cô, khiến cô không thể
nào che giấu tâm trạng.
“Cô đang khóc ư?”. Hứa Dực Trung lạnh lùng buông
một câu.
Nghiêu Vũ sững sờ. Trợn mắt nhìn điện thoại
trong tay, vô thức tắt máy. Sờ lên mặt, không biết nước mưa hay nước
mắt, một đám nhòe nhoẹt.
Vội vàng lau, áo cũng ướt. Nhân lúc còn tỉnh,
Nghiêu Vũ vội vẫy taxi về nhà.
Lảo đảo lên tầng, tắm xong, thay quâ