XtGem Forum catalog
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328053

Bình chọn: 7.5.00/10/805 lượt.

̀n áo, gọn

gàng xong xuôi, mới nhìn thấy có mấy cuộc gọi nhỡ. Không nhìn số

máy, tắt luôn.

Đồng Tư Thành quả biết cách dày vò cô. Anh nói

muốn làm lại từ đầu, trở về rồi vẫn không đến gặp cô, ngày sinh

nhật vẫn lịch sự tặng hoa, tặng quà, anh treo cô, treo cô lơ lửng như

vậy! Lúc này cô chỉ muốn để đầu óc trống không, nhắm mắt ngủ.

Hưa Dực Trung nhìn điện thoại đột nhiên bị

ngắt, ngây ra một lát, Nghiêu Vũ chỉ có một mình sao? Anh lái xe đến

phố Rượu, không hiểu sao lòng hơi lo lắng.

Đến nơi gọi cho cô, không nghe máy, liệu có phải

trong quán quá ồn, không nghe thấy, vậy là đến từng quán tìm.

Trên phố Rượu có đến bốn năm quán, Hứa Dực

Trung tìm từ đông sang tây, tìm suốt năm quán không thấy, gọi lại đã

tắt máy.

Anh đi tìm mệt đứt hơi, cô lại tắt máy? Hôm nay

là sinh nhật anh, lại nửa đêm chạy đi mua quà cho cô! Chắc Nghiêu Vũ

thấy số máy của anh nên mới tắt, cũng không thèm gọi lại? Hứa Dực

Trung tức giận đứng ngoài quán. Nghe Đỗ Lối nói hôm nay sinh nhật

Nghiêu Vũ, anh đã tha thứ cho cô, nhưng bây giờ lại giận, giận cô luôn

phớt lờ anh, giận mình ngốc nghếch chạy đến đây tìm cô. Còn nữa! Vì

thiết kế chương trình của cô mà anh bị mắng!

Mưa vẫn rơi. Hứa Dực Trung đứng một lát, bị mưa

lạnh đánh thức, nhớ lại giọng nói của Nghiêu Vũ, đoán là cô có

chuyện. Anh cáu kỉnh lên xe, lái thẳng đến nhà cô.

Cửa sổ tầng bảy tối om, cô đã ngủ chưa hay chưa

về? Lúc Nghiêu Vũ tắt máy, anh liền khẳng định phán đoán của mình,

cô đang khóc. Hứa Dực Trung ngồi trên xe một lát, chịu không nổi cuối

cùng xuống xe, anh một mực biện bạch, chỉ đi xác nhận cô đã bình an

trở về hay chưa.

Nghiêu Vũ nằm trên giường, đầu u u mê mê, khuôn

mặt Đồng Tư Thành ngày xưa, khuôn mặt Đồng Tư Thành hai năm trước, đôi

khuyên tai hình chìa khóa, xen lồng trong trí óc.

Tiếng gõ cửa rất mạnh làm cô giật mình, Đồng

Tư Thành sao? Bỗng hốt hoảng, nằm im giả bộ nhà không có người.

“Nghiêu Vũ!”.

Giọng Hứa Dực Trung sốt ruột, gõ một lúc không

thấy có phản ứng, Nghiêu Vũ lại tắt máy. Rốt cuộc là thế nào? Anh

lo lắng gọi.

Tiếng động lúc một giờ sáng kinh động con chó

đầu bò tầng dưới, nó sủa vang một hồi. Nghiêu Vũ vội bật đèn xuống

giường, hàng xóm cũng mở cửa, ngó ra: “Ai? Làm gì ầm lên thế?”.

“Xin lỗi! Xin lội!”. Nghiêu Vũ vội đẩy Hứa Dực

Trung vào phòng, hàng xóm đóng sập cửa.

“Một giờ đêm, sao anh làm ồn như vậy?!”.

Hứa Dực Trung thở phào, Nghiêu Vũ đã ở nhà an

toàn, anh quả thực hối hận mình lắm chuyện. “Ai bảo cô không trả lời

lại còn tắt máy, nói đi, có chuyện gì?”.

“Anh nửa đêm gọi cửa, là vì tôi không trả lời

điện thoại?”. Nghiêu Vũ cảm thấy không thể hiểu được, đi đi lại lại

rồi đến ngồi trên salon.

Câu hỏi làm Hứa Dực Trung bối rối, chẳng lẽ

nói là mình lo cho cô? Anh trợn mắt nhìn cô, lại không biết giải

thích thế nào cho thỏa.

“Có chuyện gì ngày mai đi làm rồi nói. Hay là

bên đó lại có công việc mới?”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm như nói mê.

Công việc mới? Hứa Dực Trung tức muốn phì

cười, ai có thể vì công việc nửa đêm chạy đến đây? Lại anh đích thân

đến? Anh sầm mặt nhìn cô, “Nói đi, hôm nay làm sao?”.

“Chẳng sao hết?”. Nghiêu Vũ nói gọn lỏn, liếc

trộm Hứa Dực Trung đứng giữa phòng, cảm thấy anh quá cao to, ngược

ánh đèn, trông giống con gì? À, con gấu! Cô cười khanh khách.

“Uống rượu phải không?”.

Biểu hiện khác thường của Nghiêu Vũ khiến anh

bình tĩnh lại, “Cô không uống được rượu cơ mà?”.

Nghiêu Vũ cảm thấy nếu Hứa Dực Trung không đi,

cô sẽ có chuyện ngay bây giờ. Cố gắng duy trì tia tỉnh táo cuối

cùng, lúng búng nói, “Rốt cuộc nửa đêm anh đến đây làm gì? Có việc

nói đi, hi hi, tôi cũng không còn nhớ gì nữa”.

Thái độ Nghiêu Vũ chọc tức Hứa Dực Trung, anh

nói từng chữ, “Cô không muốn gặp tôi vậy sao? Cô tưởng tôi vì công

việc có thể tìm khắp phố Rượu vào lúc nửa đêm? Rồi lại đến gõ

cửa phòng cô?”. Anh tìm khắp phố Rượu? Nghiêu Vũ kinh ngạc nhìn anh,

đầu réo ù u, cố giữ giọng bình thường, “Đúng là không có chuyện

gì. Chẳng phải tôi vẫn khỏe ra đấy thôi?”. Đầu cô mỗi lúc một nặng:

“Cảm ơn, muộn quá rồi, anh cũng về nghỉ sớm đi”.

Nghiêu Vũ nhanh chóng hạ lệnh đuổi khách, muốn

anh nhanh chóng rời khỏi đây, bây giờ cô không còn tỉnh táo để tìm

hiểu vì sao anh đến.

Hứa Dực Trung một lần nữa hụt hẫng. Mấy lần

Nghiêu Vũ từ chối, đẩy anh ra xa ngàn dặm, ngay nói chuyện với anh cô

cũng không muốn! Anh liếc mắt nhìn giá nến lần trước lấy trộm ch