hĩ, lại lập tức biến mất, có gì đó
khiến cô nhất thời không nắm bắt được, Nghiêu Vũ định thần, không muốn nghĩ
tiếp.
Hứa Dực Trung mủm mỉm nhìn cô, bụng nghĩ, sớm muộn cô
cũng phải tặng lại tôi món quà.
Ăn sáng xong, Hứa Dực Trung đưa Nghiêu Vũ đi làm, sau
đó lái xe đến công ty, nghĩ tới thái độ Nghiêu Vũ đối với mình chưa bao giờ tốt
như thế, cười suốt dọc đường.
Khi vào phòng làm việc, Đỗ Lối mẫn cảm phát hiện trang
phục của Hứa Dực Trung không chỉnh tề, nhưng nét mặt nở nang phấn chấn. Cô pha
trà Phổ Nhĩ như mọi lần, rót vào cốc, thủng thẳng nói: “Phó tổng Hứa, cà vạt
của anh trên cổ áo vẫn chưa thắt”.
Hứa Dực Trung cúi đầu nhìn, cười, nhanh nhẹn thắt cà
vạt.
“Phó tổng Hứa, ở ngăn kéo bên trái bàn làm việc có dao
cạo râu! Râu không cạo cảm giác rất bụi...!”. Đỗ Lối khẽ cười.
Hứa Dực Trung sờ cằm, “Rất bụi...? Chẳng phải càng đàn
ông?”.
Đỗ Lối để cốc trà xuống, nghiêm túc ngắm anh, “Trong
ngăn kéo còn có khăn mặt và bàn chải, nếu anh rửa mặt đánh răng, có lẽ khả dĩ
hơn!”.
“Ha ha!”. Hứa Dực Trung cười vang, “Đỗ Lối, cô quan
sát rất tinh, lại còn làm tôi xấu hổ không biết chui vào đâu?”.
“Tối qua chơi vui chứ?”.
“Vui thế nào được, ai cũng hỏi anh, mấy cô gái say
mềm, có cô còn níu lấy em hỏi, cuối cùng em phải uống thay anh mấy ly, một mình
lẻn đi giữa chừng, lại còn hỏi!”.
Hứa Dực Trung cười hì hì, “Tiệc tùng luôn phải tiếp
khách, sợ uống nhiều, liền chuồn về nhà ngủ”.
Đỗ Lối biết Hứa Dực Trung đang nói dối. Rõ ràng trong
bữa tiệc cô không nhìn thấy anh. Nghe Vương Luỹ nói Nghiêu Vũ cũng đến, trình
diện xong là đi, rốt cuộc Hứa Dực Trung có tìm thấy cô ta? Đêm qua chắc chắc
anh không về nhà, Nghiêu Vũ không thể giữ anh ta lại, anh cùng với cô gái khác
ư? Đầu cô vụt nghi ngờ.
Nghiêu Vũ vừa đến công ty, đã bị giám đốc Vương gọi
đến văn phòng mắng một trận té tát. Vương Lũy đưa cho cô ba bản tài liệu, cô
vừa nhìn đã ngẩn người.
“Giám đốc, chuyện này không thể trùng hợp như thế!”.
Cô bình tĩnh nói.
Tối qua Vương Lũy bị giám đốc sơn trang suối nóng nói
kháy một câu, Đỗ Lối cũng ở đó, anh không tin, kiểm tra lại, quả nhiên thiết kế
chương trình vui chơi mừng Giáng sinh của Nghiêu Vũ rất giống chương trình của
ba sơn trang kia. “Cô nói xem, một chương trình thiết kế như vậy mặt mũi nào
nhận tiền của Gia Lâm cao như thế? May bạn cũ Đỗ Lối cũng ở đó nói giúp cô”.
Nghiêu Vũ sững ra hồi lâu, chỉ nói gọn lỏn, “Để tôi
xem lại!”.
Cô so sánh kĩ chương trình của bốn sơn trang, phát
hiện mục thiết kế giải thưởng lớn nhất và các trò chơi đều giống nhau. Khiến cô
kinh ngạc nhất là món quà thật treo trên cây thông Noel cũng giống nhau. Nhìn
chung những chiếc hộp nhỏ trên cây thông chỉ mang tính trang trí, không có quà
thật. Ngoài ra, trò chơi cướp bóng trên hồ nước nóng, cũng giống hệt.
Nghiêu Vũ rất băn khoăn. Thầm nghĩ, có phải thiết kế
chương trình của mình quá bình thường, hay là có người tiết lộ ra ngoài. Cô
nhìn Vương Lũy, Đỗ Lối nói giúp cô? Cô ta tốt bụng thế ư?
Cô cũng không muốn giải thích, lạnh nhạt nói với Vương
Lũy: “Tôi ít kinh nghiệm, chỉ thiết kế
được chương trình tầm thường như vậy, xin lỗi.
Vương Lũy thở dài, chương trình vui chơi mừng Giáng
sinh loanh quanh cũng chỉ có vài tiết mục đại loại như ca nhạc, rút thăm trúng
thưởng, vội đấu dịu, “Cô còn trẻ, cần học
nhiều, động não nhiều, mặc dù giống nhau, nhưng chương trình vui chơi của sơn
trang Gia Lâm vẫn rất thành công, khách đến rất đông”.
Nghiêu Vũ bật cười, lễ Giáng sinh chỗ nào chẳng
đông.“Không còn việc gì nữa, tôi đi đây!”.
Rời văn phòng giám đốc, Nghiêu Vũ bình tĩnh suy nghĩ,
một chương trình thiết kế như vậy muốn biết nội dụng thực ra không khó, nếu có
ý đồ cạnh tranh với Gia Lâm chỉ cần hỏi dò là biết, sơn trang khác cũng có thể
làm được. Nghĩ vậy thấy nhẹ nhõm hẳn. Đúng như Vương Lũy nói, không ảnh hưởng đến
kinh doanh của Gia Lâm là được.
Vừa bình tâm chưa đến mười phút, lại điên đầu vì cú
điện thoại của Đỗ Lối sau đó, “Nghiêu Vũ, sinh nhật thế
nào? Còn nhớ hồi đại học, sinh nhật được tặng quà thế nào không?”.
“Đỗ Lối, cậu muốn nói gì?”.
“Sinh nhật hai chúng ta cùng được tặng quà, lớp trưởng
thân với cậu, lần nào cũng chọn mua theo ý cậu, cho nên ra khỏi trường là tôi
ném vào sọt rác. Cậu xem, ngay sinh nhật chúng ta cũng trùng nhau. Nghiêu Vũ,
tôi luôn cảm thấy cậu rất thông minh, cái gì cậu cũng hiểu, không phải ư?”. Đỗ
Lối không hiểu sao gợi lại chuyện xưa.
Nghiêu Vũ lạnh lùng, “Tôi
nói lần cuối cùng, Đỗ Lối. Tôi không muốn có bất kì liên quan nào với cậu, cậu
cũng không cần mất công sức vào tôi. Điều chúng ta muốn tuyệt đối không giống
nhau! Vụ tiết lộ nội dung chương trình vui chơi là cậu làm phải không? Cậu
không sợ tôi nói với Hứa Dực Trung?.
“Nếu cậu còn muốn có được thứ cậu muốn...”.
“Thế là thế nào?”. Đầu Nghiêu Vũ bốc hỏa.
Một lúc lâu sau, nghe thấy Đỗ Lối thở dài, “Nghiêu
Vũ, thực ra thứ cậu muốn, tôi cũng muốn”.
Nói xong cúp máy.
Nghiêu Vũ nhìn điện thoại thở dài, trò này của Đỗ Lối
không ngoài lí do vì Hứa Dực Trung, bỗng thấy thương cô ta.
Nghi
