XtGem Forum catalog
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327205

Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.

cũng không có trông mong chuyện đã náo loạn đến như vậy có thể giấu diếm anh, nhưng cô ta vẫn bộ dáng ung dung, ngữ điệu thậm chí là bình thản.

"Cô nói xem tôi tại sao lại đến?" Ánh mắt bén nhọn khóa trụ ánh mắt cô ta, Hình Khắc Lũy âm thanh bình tĩnh nhưng có cảm giác uy hiếp, "Gia Nam, cô tính toán đặt toàn bộ tình cảm lên người tôi đúng không?"

Thấy sắc mặt Hình Khắc Lũy âm trầm đến đáng sợ, Thúc Văn Ba thực sự rất sợ anh không kiềm chế được, vì vậy giơ tay lên bóp chặt cổ tay anh.

"Làm gì, sợ tôi đánh cô ta?" Hình Khắc Lũy nắm chặt quả đấm cùng Thúc Văn Ba so tài: "Tôi không thể động thủ với phụ nữ , cô ta lại có thể động thủ với người phụ nữ của tôi sao?! Phụ nữ của Hình Khắc Lũy tôi, ai cũng có thể khi dễ sao? Vậy con mẹ nó không phải tôi cũng xong rồi sao? Đúng là không có thiên lý! Tôi nợ Thẩm gia cái gì? Năm năm còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ muốn tôi phụ trách cả đời? Tại sao?!"

Hình Khắc Lũy mệnh danh là "Tiếu diện hổ", tâm tình rất ít khi biểu lộ ra ngoài trực tiếp như thế, cho nên lúc này đối diện với vẻ mặt lạnh lùng cứng rắn của anh, mặc dù trong lòng cũng đã lường trước phản ứng tức giận của anh, Thẩm Gia Nam vẫn bị dọa sợ phải lùi về sau hai bước, lo lắng nói: "Chuyện hôm nay, em có thể giải thích."

Dưới cái nhìn cường thế, đầy áp lực của Hình Khắc Lũy, Thúc Văn Ba không thể không buông tay, đồng tới kéo tiểu Hạ lại gần, đứng bên cạnh.

Chuyển ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Gia Nam, Hình Khắc Lũy dùng tay ra dấu mời: "Được, tôi nghe phiên bản giải thích của cô."

"Những năm trước anh rất bận, em sợ phiền đến anh cho nên mới đến bệnh viện muốn kiểm tra sức khỏe cho mẹ, ngày 29 em tới bệnh viện Lục quân, thấy anh và... bạn gái. Sau đó mùng hai em lại tới bệnh viện tình cờ gặp cô ấy, cô ấy rất tốt, giúp em đăng kí, em cảm thấy không có gì phải giấu diếm nên đã nói biết anh." Giương mắt nhìn Hình Khắc Lũy, Thẩm Gia Nam ngừng lại.

Cố hết sức đè nén tức giận đang dâng lên cuồn cuộn, ánh mắt thâm thúy, Hình Khắc Lũy hơi chớp mắt: "Tiếp tục!"

"Có thể em nói sai nên cô ấy hỏi em 'có ý gì'? Em làm sao có thể có ý gì, nhưng nghĩ tới cô ấy là bác sĩ bệnh viện lục quân, có một người quen thì có thêm phần quan tâm....

"Quan tâm?" Hình Khắc Lũy khắc chế, nhưng vẫn không nhịn được cắt đứt lời cô ta: "Đó là bạn gái tôi, cô đứng ở lập trường gì để bắt cô ấy phải quan tâm? Cô ấy tại sao phải quan tâm cô?"

"Hình đại ca..."

Hình Khắc Lũy giơ tay lên ngăn lại: "Nói rõ một chút chuyện hôm nay, không cần vòng vo, trực tiếp, tôi không có thời gian, phải đi gặp cô ấy."

Không khí nói chuyên thật đáng sợ. Vốn là một ngày trước lễ mừng năm mới, ở bên ngoài bệnh viên Lục quân, thấy Hình Khắc Lũy cùng Mễ Kha trong trang phục bác sĩ có cử chỉ thân mật, Thẩm Gia Nam cũng là có ý hỏi thăm, lúc này mới biết Mễ Kha là bác sĩ thực tập, hơn nữa Thẩm Gia Nam còn biết rõ Mễ Kha không dám tố cáo nên mới đánh bạo trước mặt cô khích bác, tuyệt đối không nghĩ rằng đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, phá hỏng toàn bộ kế hoạch.

Cố ổn định tâm trạng, cô nói: "Hôm nay là em không đúng, bởi vì mẹ em vẫn thúc giục chúng ta kết hôn, thậm chí, thậm chí nhắc đến đứa bé, em tâm trạng không tốt kích thích đến bà, sau đó bà nói đến chuyện đứa nhỏ của chị hai, bác sĩ Mễ liền hiểu lầm, sau đó mẹ em lại hiểu lầm cô ấy, Hình đại ca anh biết mẹ em tình huống như vậy, cho nên mới...."

Đơn giản mấy câu nói, ngoài mặt không có một chút ý tứ trách cứ Mễ Kha, giống như đem toàn bộ sai lầm nhận vào mình. Vậy mà...

Hình Khắc Lũy cười lạnh: "Cô cho rằng tôi không hiểu rõ tính khí người phụ nữ của mình sao? Coi như là cô ấy hiểu lầm, quyết sẽ không cùng với người ngoài nói một chữ: "Không!" Về phần dì Trầm, bà hiểu lầm cái gì? Tôi là cưới chỉ gái cô hay cùng cô kết hôn bị bắt gian khiến bà hiểu lầm?! Không sai, tôi cam kết với chú Trầm sẽ chiếu cố các người, nhưng Gia Nam cô nên thời thời khắc khắc ghi nhớ, tôi chính là nể mặt chú Trầm, chứ không có ý tứ cùng các người kết thân. Tôi và chị cô và ngay cả cô, mặc dù tôi quan tâm đến bệnh dì Trầm, cũng vĩnh viễn không thể nào diễn, giả, làm, thật!

Lời của anh, kiên định khiến Thẩm Gia Nam bị đả kích chí mạng, mà anh một câu "Không thể nào diễn, giả, làm, thật" càng làm cho mong đợi mơ hồ trong lòng cô vỡ vụn. Thẩm Gia Nam ngực kịch liệt phập phồng, cô ta đôi mắt đẫm lệ mơ hồ cố gắng giãy giụa lần cuối: "Chuyện ngày hôm nay tất cả lỗi là của em, Hình đại ca anh có thể tha thứ cho em được không?"

Ngay cả suy nghĩ cũng lười, Hình Khắc Lũy lạnh giọng vứt ra hai chữ: "Không thể!" Lạnh lùng nhìn Thẩm Gia Nam nửa phút, anh hơi híp mắt: "Gia Nam tôi không ngờ cô lại lén tôi đi gặp Mễ Kha! Mà dụng tâm của cô, khiến tôi không thể nghĩ là có ý tốt."

Nếu như không phải lúc trước đã thú nhận với cô, giờ này ngày này, Mễ Kha ở trong miệng người ngoài biết chuyện cũ của anh, Hình Khắc Lũy không dám nghĩ, sau khi bị làm nhục như vậy, cô còn có thể tiếp nhận mình. Suy nghĩ một chút đã cảm thấy, không thể tha thứ Thẩm Gia Nam.

Thẩm Gia Nam khóc, muốn đưa tay bắt lấy áo Hình Khắc Lũy: "Hình đại ca..."

Hình Khắc Lũy