nhà, còn không sẽ không bao giở tỏ tình cảm với chủ
nhân:
- Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?
-
Còn tính sao nữa - Thần số phận lắc đầu - Khúc sau thì ta không có hứng
thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng
ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình vậy.
- Dạ.
Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Có thể là nguyên thể là
như vậy. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho thần số phận
ngồi lên:
- Mình về nhà thôi chủ nhân ơi!
Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà hắn. Khi bước lại
kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến
thành màu đỏ. Đỏ như máu:
- Huyết đầm!
Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu
khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch
của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau,
thiên đế đời trước có dụng ý về một sự tương sinh tương khắc. Có dòng
máu thiện khắc chế, dòng máu điên cuồng sẽ không tác quai tác quái.
Ngược lại, dòng máu thiện cũng được sức mạnh của dòng máu ác chở che,
bảo vệ. Huyết đầm nhờ thế mà tồn tại qua hàng nghìn năm.
Nhưng nó đã khô cạn không cònMộtgiọt. Và giữa đầm máu đỏ tươi ấy, một kẻ cũng vừa mới đứng lên. Gương mặt thanh tú, mày kiếm, dáng vóc thư sinh. Hắn
là Thiệu Khải Đăng của bây giờ. Hắn đã làm khô cạn dòng máu kỳ diệu của
đất trời đó, Diêm đế càng lúc càng cảm thấy mơ hồ. Dù hắn có năng lực
của huyết hồn đi chăng nữa, cũng không thể khiến báu vật của thiên địa
cạn khô trong một thời gian ngắn. Nghe nói, huyết đầm và dòng máu tự
nhiên của nó, không ai được nhúng vào trừ thiên đế đời trước. Tại sao
Thiệu Khải Đăng lại có thể tắm mình trong đó? Năng lực của hắn bây giờ
trở nên vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là do năng lực của Huyết đầm sao?
- Người đâu?
- Dạ?
- Mời thiên đế xuống đây ngay, ta có chuyện muốn nói cùng ngài. Đi nhanh lên!
Hiếm khi diêm đế có vẻ hốt hoảng và vội vàng như vậy, lũ thuộc hạ của hắn
biết chuyện không nên chậm trễ, vội vã chạy đi ngay. Trong lúc đó, nhân
vật chính vẫn đang nhàn nhã nghịch tóc Nương Tiên, tay di chuyển các
quân cờ trongMộttrò chơi cùng lũ lâu la ham vui:
- Sơn vương, phía ngoài có rất nhiều người kéo đến. Có đại vương nữa, người muốn gặp sơn vương.
- Ừm!
Thiệu Khải Đăng từ tốn quay sang Nương Tiên, giọng đầy âu yếm:
- Nhìn nãy giờ, biết chơi không?
- Biết chút chút.
- Ở lại chơi giùm ta nhé. Đừng để thua nghe chưa?
- Ừm!
Nàng hồn nhiên gật đầu. Bẹo nhẹ má hồng, Thiệu Khải Đăng đứng dậy, cười bảo tên thuộc hạ cũng đang “máu” chơi cờ:
- Không được ăn hiếp phu nhân đấy, khi ta về mà ngươi thắng nàng thì sẽ bị phạt chơi liên tục 20 ván… một mình.
Tên thuộc hạ cũng tươi cười đáp lại:
- Sơn vương cứ yên tâm đi đi ạ. Khi ngài về, có lẽ phu nhân cũng đã thua đúng 20 ván cờ rồi.
Thiệu Khải Đăng cười ha hả. Đám thuộc hạ này, dễ dãi mãi, chúng quen thói làm lừng. Nhưng như thế càng thấy chúng dễ thương. Mà hắn lại thích những
cái gì đó dễ thương, khờ dại để thấy mình cũng rất dễ thương. Thiệu Khải Đăng bước
ra ngoài. Một đám người đằng đằng sát khí đang chờ hắn. Đinh Khải cũng
không còn giữ vẻ thản nhiên thường ngày:
- Đại vương!
- Con ta đâu? Đinh Bộ… Con ta đâu?
Một người cha mất con. Thiệu Khải Đăng vốn có tính hay quên và lần này cũng thế. Hắn ngẩn ra một lát rồi mới nhớ ra:
- Đinh công tử à?
- Đừng nói là không biết - Tên hầu cận Đinh Bộ bước ra, dõng dạc - Công tử nói là đến đây chờ người… Người đã đi…
- À… - Tiểu Mão, một trong những thuộc hạ trung thành nhất của Thiệu Khải Đăng lên tiếng - Công tử đến chỗ chúng tôi làm gì? Sao không báo cho
sơn vương hay người trong động chúng tôi biết. Đến không báo, thì giờ
mất tích cũng ráng mà chịu chứ…
- Ngươi…
Đinh Khải gằn từng tiếng, tay chỉ thẳng vào mặt Thiệu Khải Đăng:
- Con ta đâu? Trả lời ngay, nó đâu?
Đang lúc ấy, bỗng dưng một tên thuộc hạ khác của ông ta chạy vào, hớt hải:
- Đại vương ơi, thuộc hạ tìm thấy cái này.
Trên tay hắn ta là một mảnh áo. Chiếc áo với chủ vàng thêu hoa của Đinh Bộ
rất nổi bật, hơn nữa đây lại là kiệt tác được chế tạo dâng lên hoàng đế
mà Đinh Bộ cướp được từ dân Lạc Hằng, nổi tiếng với tài chế tạo thủ công quý giá.
- Ngươi tìm được, tìm ở đâu?
- Sau hậu sơn ạ.
- Công tử… vậy còn công tử đâu?
- Không biết ạ. Chỉ thấy mảnh áo này vướng vào trong bụi cỏ.
Thiệu Khải Đăng mới sực nhớ ra, trên Túy Ngọc Lĩnh này có khá nhiều thú dữ.
Hổ cũng có, gấu cũng có. Lúc đó hắn đang giận nên ra tay có phần tàn
độc, có lẽ mùi máu đã dẫn dụ tới bọn thú rừng:
- Đi tìm… Đi tìm công tử mau. - Đinh Khải hết lên - Dù có san bằng nơi này ta cũng phải tìm cho được con ta.
Thiệu Khải Đăng đột ngột ngắt lời:
- Đại vương… Đây không phải là nơi của ngài. Nhà của tôi, muốn xét là xét sao?
Thiệu Khải Đăng cũng là một trong những tên cướp dưới quyền cứng đầu. Thích
thì làm, không thích thì dù thế nào cũng sẽ không làm. Nhưng hắn chưa hề làm trái lệnh Đinh Khải. Bây giờ ngược lại, càng như dầu thổi vào lửa,
bốc chá