Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326382

Bình chọn: 9.00/10/638 lượt.

nề. Pháp thuật này không biết nguồn gốc từ đâu, nhưng cũng chứng tỏ Huyết Ma là một sinh vật chung thủy, giống đực hay giống cái phạm lỗi

đều bị trừng phạt như nhau. Song, khi “tình địch” bị trừng phạt, không

phải mình cũng đã thiệt thòi rồi sao? Hắn giật mình, bởi ý tưởng nảy ra

thình lình đó…

- Không chừng phải nghe lời đệ thật rồi

Phạm sư gia ạ! Song song giải quyết cả hai chuyện, không thể để quá muộn màng rồi mới mó tay vào. Ta đi gặp Nương Tiên.

- Ngài

không được làm cho phu nhân sợ. - Phạm Vĩnh Kỳ kéo áo hắn lại - Phu nhân bây giờ có khả năng đã có một cuộc sống mới. Ngài chỉ còn cách tìm cách tiếp cận cô ấy dần dần. Cô ấy là sinh viên, ngài cũng phải đi học. Tệ

nhất cũng phải biết chữ rồi mới hợp thức hóa thân phận của ngài sau.

Hiểu chứ ạ?

- Rầm!

Cô nữ sinh tròn mắt nhìn cô gái trước mặt mình. Nụ cười tỏa sáng, trên tay là chiếc giỏ xách vừa bị giật của mình. Cô chỉ biết lắp bắp:

- Cám… cám ơn!

- Không có gì…

Thạch Tiên co chân đạp vào tên móc túi đang nằm sóng xoài dưới đất, oai phong:

- Có tay có chân, không tự làm việc kiếm ăn mà đi cướp giật. Tui bắt ông lên cảnh sát. Đi!

Quay lại nhìn cô gái đang nhìn mình ngưỡng mộ, Thạch Tiên phẩy tay:

- Không có gì đâu. Lần sau chị nhớ cẩn thận là được…

Úc Thạch Tiên, 20 tuổi - từ Thạch Nương Tiên ngây thơ, khờ khạo đã biến

đổi rất nhiều. Đó là do thiên đế rút kinh nghiệm, quyết định xóa hết mọi ký ức không vui của nàng, còn tái tạo thêm ký ức mới, cho Thạch Tiên

cuộc sống này. Ở thế giới này, nàng có cha có mẹ. Đó là hai người đã mất con gái sau một tai nạn giao thông. Tuổi già cô quạnh, đột nhiên một

ngày trước cửa có một cô gái xinh đẹp nằm bất động. Khi tỉnh dậy, tiếng

đầu tiên mà cô gọi, chính là “Mẹ ơi! Ba ơi!”. Cô bé lại rất ngoan, hồn

nhiên, ngây thơ, hoạt bát cứ như một thiên thần nhỏ. Gia đình họ Úc cho

là sự đền bù của trời dành cho họ. Bao nhiêu tiền của dành dụm được, hai ông bà đã mang ra làm giấy tờ lai lịch lại cho cô bé, chuyển nhà tới

một nơi không ai biết họ để sinh sống, cho Thạch Tiên một cuộc sống

không liên quan tới quá khứ, không nhớ mình là ai:

- Tiểu Tiên nữ…

- Sư huynh…

Thạch Tiên reo lên khi âm thanh quen thuộc ấy vang lên. Đến đây được một năm, cô xin ba mẹ cho đi học võ. Tại lớp Không thủ đạo, sư huynh Văn Thiện

Tùng đã rất quan tâm tới Thạch Tiên. Tình cảm nảy sinh dần dần, cô

nghiễm nhiên trở thành một người bạn gái được cưng chiều. Tâm tính Thạch Tiên đơn thuần nhưng lại rất truyền thống. Quan hệ cả hai dù đã tiến

triển khá tốt song những cử chỉ thân mật lại khiến cô rùng mình hét lên. Tôn trọng cái thuần khiết ấy, Thiện Tùng cũng nén lòng. Anh đợi cô tốt

nghiệp đại học, đi làm kiếm tiền mua nhà cho ba mẹ, có tiền cho ba mẹ

dưỡng già, năm 26 tuổi sẽ kết hôn, cùng anh sống cuộc đời vô tư lự.

Thiên đế thật sự mong mỏi, điều giản dị đó có thể thành hiện thực. Nhìn

đứa con gái yêu thương tươi cười vui vẻ đến vậy, chỉ mong có thể dùng

quyền lực và thân phận, tách nó trọn đời ra khỏi cái bóng của Huyết Ma.

Nhưng những hình ảnh ngày xưa lại được gương yêu chiếu hiện. Huyết Ma

nhàn rỗi, cô độc thực hiện những cuộc tắm máu. Hắn thích giết thì giết,

không cần lý do, không cần quan tâm đến đúng sai. Bây giờ, hắn lại biết

quan tâm tới một đám hỗn độn con người, lại vì một tiên đá mà chấp nhận

vượt thời không, thương lượng cùng thiên đế. Huyết Ma đã thay đổi, thiên đế không thể quá đáng, khiến hắn giận dữ mà không kềm chế được lòng.

- Chuyện Huyết Ma không cần để ý tới nữa. - Thần số phận mỉm cười - Lo

những chuyện khác đúng trách nhiệm của mình đi. Làm thiên đế vốn là một

gánh nặng mà. - Người chợt thở dài - Hèn gì lão thiên đế cũ vội vã chết

sớm để ngươi lên thay. Đổi mạng phong ấn Huyết Ma, ta bắt đầu nghi ngờ,

hay là hắn mượn cớ đó mà chuồn khỏi trách nhiệm nhỉ? Sáng sớm, Thạch Tiên ăn sáng xong, nhanh chóng dắt chiếc xe đạp của mình ra:

- Thưa ba mẹ, con đi học…

Từ trong nhà bếp, bà Úc nói vọng ra:

- Con có mang theo điện thoại chưa?

- Dạ, có rồi.

Ông Úc:

- Trưa nhớ ăn hết cơm.

- Dạ…

Phần cơm được chuẩn bị của Thạch Tiên là phần cơm của yêu thương. Có gà, có

tôm, có rau. Ngày nào cha cũng vào bếp sớm chuẩn bị đồ ăn cho con gái

yêu. Thạch Tiên ngày nào cũng ăn hết tới hạt cơm cuối cùng. Đã là tình

yêu thì ít hay nhiều đều phải ăn cho hết.

- Hôm nay buổi trưa có show làm thêm ở A Kiều. Hôm nay cũng là ngày lãnh lương.

Thạch Tiên vừa đạp xe vừa cười. Có tiền sẽ mua một chiếc vòng cổ cho mình,

một chiếc áo cho mẹ, mua thêm áo ấm cho cha. Cuộc đời thật là hạnh phúc. Đạp xe qua tới cái ngõ gần trường, bỗng nhiên Thạch Tiên nghe tiếng xôn xao. Cô dừng lại, lần theo tiếng động: Không phải mình cô nghe thấy. Có rất nhiều người nghe tiếng, đã đứng thành một vòng tròn khá xa nơi xảy

ra chuyện. Một đám người, khoảng trên 10 người đang vây lấy một … à

không… hai người… Một nam một nữ. Tiếng cười hô hố vang lên:

- Cô em đẹp thế, đi với thằng nửa nam nửa nữ này làm gì cho phí đời. Theo anh…

Cô gái đang nép sau lưng chàng trai, tay níu lấy tay người, trông rất đáng thương. Thạch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t