Ring ring
Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326753

Bình chọn: 10.00/10/675 lượt.

ên lạc với người khác. - Trao

cho hắn chiếc điện thoại mới, Phạm Vĩnh Kỳ cẩn thận dặn dò - Không nên

bẻ mạnh tay. Khi nào thấy có cái gì lạ thì mang về cho tôi xem. Hiểu

chứ?

- Hiểu rồi…

Hắn thản nhiên đáp lời. Hai người cùng bước khỏi nhà. Vừa ra tới cổng, đã có câu hỏi:

- Ta thấy người ta đi trên một thứ rất tiện dụng. Chúng ta mua một cái đi…

- Đó là xe hơi. - Phạm Vĩnh Kỳ lại phải giải thích - Đi bộ vừa rèn luyện

sức khỏe vừa tiết kiệm. Số vàng chúng ta mang tới đây không nhiều lắm,

mua nhà cửa, lo thân phận cho tất cả cũng tốn khá nhiều. Chuyện của Đắc

Bang, rồi ăn uống, quần áo mỗi ngày nữa. Trong nhà chỉ có mình tôi đi

làm, không...

- Đệ làm ta có cảm giác mình vô dụng thật. - Đến lượt Thiệu Khải Đăng thở dài. Tay hắn đặt lên vai Phạm Vĩnh Kỳ, như một sự chia sẻ - Đệ yên tâm. Sau khi có kết quả bước đầu, đầu óc ta yên ổn hơn sẽ phụ đệ kiếm tiền.

Phạm Vĩnh Kỳ cười nhẹ, không đáp. Như thế này cũng tạm, tới khi ngài có trách nhiệm hơn, lúc ấy có

lẽ chúng ta sẽ phải tạm biệt những ngày tháng yên tĩnh do những tính

toán không biết được của ngài rồi. Cả hai dừng lại trước cổng trường.

Thiệu Khải Đăng khẽ nhếch môi:

- Tới đây đươc rồi. Cứ như sắp xếp mà làm nhé!

Bộ dạng tự tin biến mất. Thiệu Khải Đăng lách qua mọi người với dáng vẻ

vội vã, mắt cắm dưới đất. Hôm qua luyện phim, thấy dáng điệu mấy kẻ khờ

khạo đều là như thế. Phim truyền hình thật là có ích.

- Rầm!

Đúng như dự đoán. Gã hồ ly có một loại mê hương có thể dẫn dụ người muốn gặp đến nơi chỉ định. Gã Đổng đại ca kia, dĩ nhiên là phải đụng ở nơi cần

phải đụng rồi.

- Mày… .

Đổng đại ca nhận

ra thủ phạm. Gương mặt Thiệu Khải Đăng nhắc hắn nhớ đến chuyện hôm

trước. Cơn tức giận lại sôi lên. Nhưng… Phạm sư gia cũng có chút mặt mũi ở nơi này. Hắn không thể đánh mình ở nơi này… chui vào một góc. Quả

nhiên!

- Đem nó đi!

Thiệu Khải Đăng bị một tên trong đám của Đổng đại ca tóm đi theo hắn. Mê hương lan tỏa trong

không khí sẽ khiến hắn tìm đến nơi mà hắn… sẽ phải đến. Cũng là vừa lúc

Khiết Nhi trông thấy cảnh vừa rồi. Nàng ngây thơ, lại sợ đổ máu. Sơn

vương mà nổi giận thì sẽ có chết người. Chỉ có… có phu nhân là ngăn chặn được. Nàng vội vã chạy đi tìm. Thiệu Khải Đăng chỉ cần có thế, cờ đã

đến tay, phất thế nào cho khéo mà thôi. - Cho mày chết nè!

Trong một góc, cả đám lâu la xông vào, vừa đấm vừa đá. Nơi này không cần phải đóng kịch nữa rồi.

- Bốp!

Lạnh lùng từng tên từng tên bị tung lên. Chân Thiệu Khải Đăng giơ lên cao,

hôm qua xem trò chơi đá qua đá lại một trái bóng rất vui, giờ lấy người

thay bóng mới thấy, đá bóng thật thích hơn. Người vừa nặng vừa khó điều

khiển hướng.

- Á!

- Á!

Hai rồi ba thân người ngã dúi dụi vào nhau. Thiệu Khải Đăng phủi tay, giọng lạnh lùng:

- Biến!

- … … ..

Ánh mắt đó, sức mạnh đó như nhìn thấy quỷ, cả đám co giò chạy. Chạy thật

nhanh. Còn lại Đổng đại ca sững lại vì bất ngờ. Chân không cất lên nổi:

- Sao hả? Đá thêm vài cú nữa đi. Chân ngươi dài thế cơ mà, sao không đá?

Thiệu Khải Đăng đến sát bên họ Đổng. Lòng tự nhủ: “Mặt của mình có vết sưng, mắt bầm tím, vậy là đủ rồi.”

- Bốp!

Chân Thiệu Khải Đăng đạp mạnh vào người Đổng đại ca. Hắn vừa khuỵu xuống,

chân còn lại của Thiệu Khải Đăng đỡ ngay lấy hắn. Nhắm ở vị trí không

thể không nhìn thấy bằng mắt thường, hắn lại mạnh chân hơn:

- Á!

- Này!

Đúng lúc, môi họ Thiệu nhếch lên. Tiếng của người hùng, là sư huynh, người

trong mộng của vợ. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh kia. Thiệu Khải Đăng đạp

cú đá vào bụng của Đổng đại ca, gã kia khuỵu xuống.

- Thôi đi… Anh kia… Không được… Dừng tay!

Từ khoảng cách khá xa, Văn Thiện Tùng hét lên. Đánh đến như vậy, người kia có thể chết. Đương nhiên không thể làm ngơ. Cũng trong lúc đó, mùi

hương nhẹ thoáng qua mũi Thiệu Khải Đăng. Hắn chợt mỉm cười với Văn sư

huynh, nụ cười tà mị rồi bất ngờ ngồi thụp xuống. Một làn khí nhẹ thổi

qua mũi của Đổng đại ca. Cơn đau biến mất, hắn tỉnh táo lại ngay và dĩ

nhiên không bỏ lỡ thời cơ, trả đòn cho kẻ dám xúc phạm mình:

- Cứu tôi với, cứu tôi.

Cục diện thay đổi bất ngờ làm Văn Thiện Tùng ngẩn ra. Anh ta đứng yên, cách chỗ xảy ra việc khoảng chưa tới 5 mét. Thạch Tiên và Khiết Nhi đang

chạy đến:

- Này… Buông người ta ra… Anh…

Thiệu Khải Đăng hai tay ôm lấy đầu, dáng vẻ vô cùng khổ sở. Mặt bầm, máu rỉ ra từ khóe miệng:

- Bạn học Úc… Làm ơn… Làm ơn cứu tôi với.

Úc Thạch Tiên phóng cả người tới trong một đòn chân cực đẹp. Gã họ Đổng

vốn cũng không phải hạng xoàng, huống hồ gã lại được Thiệu Khải Đăng

tiếp thêm một chút ma khí trong người, phản công ngay bằng một cú đá

trực diện. Hai lực chạm nhau, Thạch Tiên bị té ngã. Trong tình thế đó,

Văn Thiện Tùng đành phải ra tay, bẻ ngoặt hai tay Đổng đại ca ra sau.

Nhìn Thạch Tiên, hắn hỏi nhanh:

- Em không sao chứ?

- Không sao.

Cô quay sang Thiệu Khải Đăng và chợt phì cười. Người này thật là nhát quá đi, tay ôm đầu, co rúm người chịu đựng:

- Không sao đâu. Hắn ta…

Tay cô đột nhiên bị kéo lại:

- Hắn gạt em đấy. - Văn Thiện Tùng buông giọng - Tuy anh không biết mục

đích của hắn là gì nhưn