Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326510

Bình chọn: 10.00/10/651 lượt.

g rõ ràng là không lương thiện. Lúc nãy hắn ta

còn đạp lại người kia.

Thach Tiên nhìn Đổng Tầm. Anh có sao không, người này bị đánh đến thế cơ mà? Sao lại bênh vực gã Đổng đại ca hung hăng đó?

- Đừng để anh ta đến gần tôi. Lúc nãy tôi thấy hai người này nói chuyện

với nhau. Họ đánh tôi. Cứu tôi với. cứu tôi với bạn học Úc ơi!

Thiệu Khải Đăng bất thình lình ôm lấy chân Thạch Tiên, mặt quay về hướng Văn

Thiện Tùng. Một nụ cười thoáng nhẹ qua, trông rất là gian xảo, chỉ để

cho anh ta thấy mà thôi. Văn Thiện Tùng đương nhiên là không tin gã láo

xược này được. Nhưng mà, Tiểu tiên nữ đáng yêu thuần khiết của anh lại

cho rằng đó là một kẻ rất đáng thương. Tay người đẹp anh chỉ mới nắm

được có mấy lần, ôm còn chưa được ôm, thế mà cái gã kia, không chỉ ôm mà còn ôm chặt nữa. Nhưng phải nén lại, nén thật chặt lại. Giận tới đâu

cũng phải nén lại, không được…

- Rầm!

Bàn cờ bị ném vào tường vỡ tan hoang:

- Cái gì vậy hả?

Tiếng động khiến người trong nhà chạy ùa ra. Thấy cảnh tượng đó, Văn Thiện Tâm - anh trai của anh gào to:

- Làm gì vậy? Bị khùng à?

Văn Thiện Tú thì hiền lành và nhỏ nhẹ hơn:

- Nhà thì chắt bóp bao năm mới đủ tiền mua. Bộ cờ đó là của cha đấy. Mày không mua được cho cha, đừng có phá hoại.

- Nhưng tôi tức lắm.

- Tức mà tức chuyện gì?

- Có một thằng, hắn…

- Ve vãn con bồ mày à?

- Hắn ôm Tiểu tiên nữ.

- Ai bảo mày không ôm?

- Nó giữ gìn tình yêu thanh khiết mà.

- Hay là nó sợ? - Văn Thiện Tú bình thản - Trong lúc say đắm nhất, lỡ

miệng nuốt bồ vào bụng luôn. Trong nhà đứa tham ăn nhất là nó mà.

- … … … … … …

- Tao thấy mày cũng nên buông tha cho con bé đó đi tìm người phù hợp đi

mày. - Thiện Tâm phẩy tay - Rắn mà đòi yêu người, tao còn nghe nó nói

với cha là nó muốn cưới con bé đó về làm vợ nữa kìa. Đêm tân hôn nuốt

chửng người ta vào bụng thay cho rượu giao bôi hả?

Đây là một gia đình rắn. Tồn tại hàng nghìn năm, cuối cùng cũng đến được nơi

này. Bốn cha con, không có rắn mẹ bởi một chuyện xa xưa không nên kể,

Văn Thiện Tùng lại động lòng, yêu một con người. Đó là phiền toái của

nhà họ Văn, nhưng cũng chẳng biết làm sao. Thôi kệ!

- Tôi sẽ vạch mặt gã đó cho Tiểu tiên nữ thấy.

- Kệ mày.

Hai người anh không quan tâm lắm đến thằng em của mình nữa, lại nói chuyện:

- Gà nở chưa?

- Nở được 2 con rồi.

- Hôm trước sao mày không chôm nhiều nhiều về? Có 2 con, sao mà nuôi?

- Mày làm như tao giỏi lắm à. Trứng cái nào cũng giống nhau, sao tao biết cái nào nở, cái nào không nở chứ?

- Mai tao đi chôm cho, còn thằng kia - Thiện Tâm quay sang Thiện Tùng -

Mai mày lãnh lương dạy võ phải không? Đi ra chợ mua 4 con gà cho cha.

Tối ông ấy về luyện thuốc gì đó đấy.

- Sao mấy người không mua?

- Tao ghét ra ngoài. Thằng này ở nhà chơi với gà. Mày là út, mày phải mua gà chứ.

Văn Thiện Tùng chỉ

mới thành người khoảng 20 năm, tuổi con người có lẽ là 20 tuổi. Mơ mộng, tràn đầy sức sống, trong khi hai người anh đã trải qua không biết bao

nhiêu cái trăm năm trong cuộc đời. “Rắn già, rắn lột”. Rắn là loài động

vật máu lạnh. Nhưng có lẽ ít người biết, rắn rất khép kín. Rắn không

thích giao tiếp với thế giới bên ngoài. Có lắm người bảo, lòng dạ độc ác như rắn rết. Lòng rắn có gì mà độc ác? Rắn đâu tính toán, đâu cần tranh đua gì. Rắn cũng như những loài vật khác, muốn được sống, thế thôi!

Thời gian trôi qua, những con rắn già muốn tồn tại phải hóa thành người. Loài người đã tràn khắp nơi. Chúng thông minh, tham vọng. Để có một

cuộc sống an ổn, rắn phải giống người. Nói chuyện bằng ngôn ngữ loài

người, hòa nhập nhưng không hòa tan. Rắn cũng vẫn là rắn, không tham

lam, không mơ mộng cuộc sống giàu sang để rồi cứ khư khư giữ của. Đủ ăn, đủ mặc, thế là quá tốt rồi.

- Con gà này dễ thương quá!

- Nuôi nó đi. Mai mốt sẽ để ra trứng, ăn trứng ngon hơn ăn gà.

Thiện Tâm đặt con gà nhỏ trong lòng bàn tay. Nó mổ mổ vào tay hắn, hơi nhồn nhột:

- Lại sắp tới mùa đông rồi.

- Năm nay lạnh., chắc phải ngủ đông thôi.

- Cũng sắp tới lúc lột da rồi.

Những câu chuyện không đầu, không đuôi, hai anh em giết thời gian từ ngày này qua ngày khác. Rắn không phải là một sinh vật bất tử, trước thời điểm

quan trọng luôn cảm thấy có chút lo lắng. Với hai anh em, chỉ là chút

thôi. Bởi họ biết, thời điểm ấy sẽ có người bên cạnh che chở, giám sát

mình. Không phải lo lắng bị tấn công bất ngờ hay phản bội.

- Thiện Tùng nó lớn rồi nhỉ?

Thiện Tú cười nhẹ. Lòng lại có chút nhói đau.

Hỏi lòng rắn lòng người, lòng nào sâu hiểm. Đã bày cuộc chia ly thì than khóc để làm gì?

Ký ức bỗng nhiên quay trở lại. Thiện Tú nhẹ nhàng:

- Cha lại đi thăm dì rồi phải không?

- Chắc là vậy?

- Thiện Tùng biết không nhỉ? Cha của chúng ta không như ba đứa. Cha của chúng ta, vốn là một con người?

Thiện Tâm sững lại trong một chút. Lâu lắm rồi, dường như hắn cũng không còn

nhớ, người đàn ông đó, vốn là một con người thực sự. Ông đã chăm sóc

chúng trong những ngày thơ ấu, không vì gì cả, chỉ vì ông yêu thương

chúng. Thế thôi.

- Không cần phải cho nó biết. Người hay

rắn, cùng loài hay không đâu quan trọng. Cha yêu thương


Snack's 1967