ăn với Thiển Thiển nhịn không
được hỏi: “Thiển Thiển chị diễn nhiều nhân vật con dâu như vậy, chiến đấu với
nhiều mẹ chồng khác nhau, có thể cảm thấy kháng cự và mâu thuẫn đối với thân
phận người vợ hay không? Chị có lo lắng sau này cũng gặp phải quan hệ mẹ chồng
con dâu như vậy không?”
Anh kịch bản ở một bên giẫm chân, không có lời kịch này, không có!
Ngược lại đạo diễn bình tĩnh, ý bảo xem phản ứng Thiển Thiển.
Bản thân Thiển Thiển cũng hơi sững sờ, bởi vì trong kịch bản người đại diện
nhận được cũng không nêu vấn đề như vậy, nhưng ——
Thiển Thiển mỉm cười, chọn lấy một hộp thịt bỏ vào trong xe đẩy “Lần đầu tiên
tôi diễn vai con dâu cũng không phải rất dễ diễn, luôn có chút ít lo lắng tựa
như người xem. Đạo diễn liền hướng dẫn tôi, có thể trở về hỏi bạn bè thân
thích, chung sống với mẹ chồng thế nào, mẹ chồng con dâu ở chung đến tột cùng
khó ở chỗ nào. Đợi cho diễn xong bộ phim thứ nhất, tôi lại khó có thể thoát
khỏi ảnh hưởng của bộ phim. Loại cảm giác này thật là đáng sợ, yêu một người
đàn ông, yêu đến nguyện ý dung nhập vào cuộc sống của hắn, yêu đến nguyện ý vì
hắn sinh con dưỡng cái, nhưng —— mẹ người đàn ông này, lại trở thành chướng
ngại tình yêu, chán ghét, căm hận lẫn nhau, thậm chí đến tình trạng không chết
không dứt... Thật sự rất cực đoan, rất đáng sợ...”
Đình Đình chờ Thiển Thiển cân nhắc một lát, tiếp tục nói “Nhưng mà, sau khi
quay xong hai bộ phim truyền hình vừa rồi, tôi đột nhiên hiểu được một đạo lý,
tôi diễn những nhân vật này, chính là muốn từ nay trong sinh hoạt đời thực sẽ
tránh xảy ra mâu thuẫn tương tự với mẹ chồng, tránh cho bi kịch. Người không
thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, tôi cũng không thể bởi vì diễn nhiều chiến
tranh mẹ chồng con dâu mà sợ hãi trở thành con dâu, cô nói có đúng không?”
Nói xong, Thiển Thiển dí dỏm cười.
Đình Đình nghe xong, mạnh mẽ gật đầu.
Uh! Sao lại không đúng chứ? Nói thật hay quá.
Cả đạo diễn cũng không khỏi giơ ngón tay cái lên với Đình Đình ở sau lưng camera.
Ở siêu thị chọn lựa nguyên liệu nấu ăn xong, nhóm người Đình Đình đi ô-tô đến
một biệt thự nghỉ ngơi.
Biệt thự là một biệt thự nghỉ phép của khách sạn do Hứa Đình Vũ thuê thông qua
quan hệ bạn bè. Tổ quay phim đến kiểm tra khảo sát rồi, đạo diễn thoả mãn đến
vỗ vai anh Hứa.
“Tiểu Hứa, may có anh, bằng không thật đúng là không biết phải chết bao nhiêu
tế bào thần kinh.”
Anh Hứa cười rộ lên “Tôi cũng vừa vặn có bạn quen tổng giám đốc bên này, khi
chúng tôi tụ hội có nhắc tới chuyện muốn tìm chỗ cho nên đã giúp tôi liên hệ.
Xem như vô ý mà thành.”
Sau đó Thiên Tình cảm thán nói với Đình Đình, “Hứa tám đương muốn học thức có
học thức, muốn nhân lực có người giúp, lại còn khiêm tốn ổn trọng. Nếu như hắn
không có bạn gái, tớ cũng muốn hành động.”
Đình Đình nhịn không được dí tay lên trán Thiên Tình “Vậy Bắc Phương thì sao
đây?”
Tuy hai người không công khai nhưng cả tổ tiết mục cũng biết đôi oan gia đấu võ
mồm thành nghiện này, kỳ thật nói ra là một đôi đang yêu.
Thiên Tình lộ vẻ kinh ngạc “Đình Đình sao cậu lạc hậu vậy chứ? Tớ và Bắc Phương
còn chưa nói đến kết hôn, quan hệ gì đến việc tớ theo đuổi hạnh phúc của mình?”
Đình Đình há hốc miệng cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng “Bắc Phương chỉ là
xấu miệng nhưng tâm địa rất tốt, cậu nên suy nghĩ rõ ràng.” Đừng trộm gà không
được còn mất nắm gạo, chân đạp hai cái thuyền, cuối cùng hai chân đều giẫm lên
không.
Thiên Tình và Đình Đình làm chung lâu ngày, sao cô lại không hiểu vẻ mặt đó của
Đình Đình liền vươn tay nắm vai Đình Đình “Chị em tốt, nếu cuối cùng tớ bắt hai
tay mà tất cả đều không có gì thì nhớ cho tớ mượn vai khóc một hồi là tốt rồi.”
Đình Đình nghe xong, phì cười một tiếng “Hi vọng vĩnh viễn cậu không cần dùng
đến vai tớ.”
Lúc đó, anh Hứa đứng ở chỗ không xa sau lưng Đình Đình và Thiển Thiển, đang khẽ
thảo luận chuyện gì đó với đạo diễn, tay xách đồ nấu ăn mua được từ siêu thị
chứa trong túi bảo vệ môi trường (thường là túi vải bố mỏng lớn,
chỉ 1 ngăn) màu lam nhạt đầy vẻ thoải
mái.
Thiển Thiển lúc rảnh rỗi đã nhìn quen đủ loại nam minh tinh bèn lưu ý động thái
sau lưng.
“Không thể tin được là anh Hứa lại chuyển đến đài các em. Trước kia chị từng
nhận phỏng vấn của anh ấy ở đài Vệ Tinh. Anh ấy không hề gây sự, chỉ hỏi những
vấn đề rất có chiều sâu, cũng không phải qua loa cho xong. Chị sợ nhất nghe
người chủ trì hỏi, cô có từng bị đánh không? Khi còn bé học được không? Đúng
vậy sao, thật không?”
Đình Đình cười đến đau cả hông, uh, cô cũng đã gặp loại vấn đề gầy tựa như dân
đói (ý
chỉ vấn đề quá bình thường) của người
chủ trì, khách quý ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Lần đầu tiên làm khách quý của tiết mục mỹ thực, chị rất may mắn có thể hợp
tác với anh Hứa.” Thiển Thiển hé miệng cười một cái “Hợp tác với em cũng rất
thoải mái, em nhập đề rất sắc bén, chỉ có điều chẳng ai hỏi chị vấn đề này.”
Đình Đình hơi ngại ngùng, từ lúc cô làm người chủ trì giải trí chưa từng phỏng
vấn qua một ngôi sao nào ở hiện trường, không thể ngờ được chuyển sang làm tiết
