Ring ring
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214444

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

đi về phía giường.

Đến bên giường, Chu Tử kéo Triệu Trinh ngồi xuống mép giường. Sau đó bắt đầu cởi quần áo giúp hắn. Triệu Trinh ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, Chu Tử bảo giơ tay phải liền giơ tay phải, bảo nâng tay trái liền nâng tay trái, ngoan vô cùng.

Cởi xong lễ phục màu đỏ bên ngoài và trung y bên trong, Triệu Trinh chỉ còn tiết khố màu trắng mặc bên dưới.

Nhìn Triệu Trinh ngơ ngác như vậy, Chu Tử thấy chơi thật vui, tay của nàng chậm rãi du ngoạn trên người hắn, vuốt ve cổ, bả vai, xương quai xanh, thắt lưng, cuối cùng, hai tay dừng lại ở thắt lưng bên hông của Triệu Trinh.

Chu Tử không lập tức cởi đai lưng Triệu Trinh, mà là ngửa đầu nhìn hắn. Triệu Trinh cũng đang cúi mắt nhìn nàng, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, đôi mắt phượng lấp lánh bị hàng lông mi dày che lại, có chút mê ly lại có chút khó hiểu.

Chu Tử nhìn hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt to cong thành hình trăng khuyết, sau đó cúi đầu cởi đai lưng Triệu Trinh.

Đai lưng vừa cởi xong, tiết khố màu trắng bằng lụa mềm liền lập tức trượt xuống, rơi xuống mắt cá chân Triệu Trinh.

Chu Tử ngồi xổm xuống, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn tiểu huynh đệ của Triệu Trinh. Vị tiểu huynh đệ này thường ngày tung hoành ngang dọc hung mãnh, lúc này dưới tác dụng của cơn say quá chén liền hiền lành xếp cờ thu trống nghỉ ngơi lấy sức.

Chu Tử nhìn tiểu huynh đệ của Triệu Trinh một chút, lại ngửa đầu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ, ánh mắt mờ mịt của Triệu Trinh đang đứng ngây ngô, trong lòng giống như có hàng vạn con sâu nhỏ chui vào, tê tê ngứa ngáy, ngón tay cũng tê ngứa. Trong lòng nàng còn đang suy nghĩ là có nên làm hay không, ngón tay cũng đã xấu xa tự động giơ lên, nhẹ nhàng nắm lấy tiểu huynh đệ đang mềm nhũn rũ xuống của Trinh Triệu.

Triệu Trinh dường như cảm giác được, nhưng chỉ rũ mắt xuống, sau đó quay đầu nhìn phía khác, lúc này hàng lông mi dày và dài xòe ra như một cây quạt nhỏ.

Chu Tử dứt khoát ngồi xổm trước mặt Triệu Trinh, đưa tay cầm lấy tiểu huynh đệ, không ngừng vân vê xoa nắn — vị tiểu huynh đệ này của Triệu Trinh bình thường lúc nhìn thấy nàng liền bật dậy dữ tợn, có bao giờ mềm mại nghe lời như lúc này đâu — nhẹ nhàng xoa nắn cả nửa ngày, tiểu huynh đệ của Triệu Trinh vẫn ngủ yên.

Khiêu khích không có hiệu quả, Chu Tử quyết tâm không muốn chịu thua.

Nàng nhoài người về phía trước một chút, tay phải cầm tiểu huynh đệ, sau đó cố gắng há miệng ngậm lấy vị tiểu huynh đệ không muốn thức tỉnh này.

Trong nháy mắt bị nàng ngậm lấy, Triệu Trinh nhắm hai mắt kêu một tiếng “Chu Tử”, sau đó không lên tiếng nữa.

Nàng ngậm được một lát, thấy nó đã lớn hơn một chút, sắp không ngậm được nữa, vội nhả ra, một tay cầm, vươn đầu lưỡi liếm liếm lên đỉnh đầu. Nàng vừa chơi đùa, vừa nhìn trộm Triệu Trinh. Khi nàng khẽ cắn lên đỉnh, Chu Tử phát hiện ánh mắt Triệu Trinh hé mở một chút, rồi theo thân mình chợt khẽ run, ánh mắt của hắn giống như không mở cũng không đóng hẳn, đôi môi hé mở, cúi đầu thở hổn hển.

Lúc này, tiểu huynh đệ trong tay Chu Tử đã lớn thành “Đại” huynh đệ.

Chu Tử lại sờ soạng hai cái, phát hiện vật này đã trở nên ấm áp cứng rắn, tay không thể cầm gọn, lúc này mới đứng dậy, nhanh tay cởi bỏ y phục của mình.

Nàng cởi y phục xong, phát hiện tiết khố quấn quanh mắt cá chân Triệu Trinh đã bị đá ra xa.

Triệu Trinh nằm ngã xuống giường trước, hai chân dài giang rộng ra, ánh mắt say mê mờ ảo nhìn Chu Tử, rầm rì kêu một tiếng “Chu Tử”. Chu Tử cười hì hì nhào tới, thành thạo ngồi trên người Triệu Trinh, hơn nữa còn nhẹ nhàng ma sát cọ cọ. Triệu Trinh nhắm hai mắt lại, ngón tay thon dài khẽ luồn vào mái tóc dài của Chu Tử, mỗi lần rung động đều khiến hắn hơi dùng sức.

Ma sát một lúc, Chu Tử ngồi dậy, hai chân tách ra quỳ gối phía trên tiểu huynh đệ Triệu Trinh, nhắm ngay vị trí, chậm rãi ngồi xuống. Nàng đã sớm động tình, bên dưới có chút ướt át, dần dần thích ứng với vật lớn của Triệu Trinh, chỉ chốc lát sau liền toàn bộ nuốt vào.

Chu Tử vẫn cảm thấy hơi đau, nhíu mày, chậm rãi lên xuống.

Triệu Trinh nhắm hai mắt lại nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy mình lúc tỉnh lúc mơ, lúc say mê lúc sảng khoái, có lúc như ở trên mây vô cùng sung sướng, lúc thì gấp gáp không nhịn nổi muốn nhanh chóng phát tiết.

Trong cơn mê loạn, hắn đẩy Chu Tử ngã về phía sau, sau đó nằm đè ép lên.

Trong nháy mắt sắp phóng ra, Triệu Trinh hoàn toàn tỉnh táo lại, dừng lại một chút, hắn cắn chặt răng rút vật kia ra khỏi cơ thể Chu Tử, bởi vì quá chặt chẽ, lúc rút ra vang lên một tiếng “Cạch”.

Triệu Trinh nằm xoay người đưa lưng về phía Chu Tử, kéo chăn đắp lên người mình.

Chu Tử đang từ cực hạn khoái cảm chưa từng có lập tức biến thành hư không khó chịu, thân thể ngứa ngáy không chịu được. Nàng xốc chăn lên chui vào, thân thể trần trụi dán sát vào sau lưng Triệu Trinh, hai quả đào lớn đầy đặn trước ngực cọ xát vào lưng Triệu Trinh, vừa cọ xát vừa rầm rì.

Triệu Trinh không kiềm được, xoay người ôm nàng vào trong ngực, cúi xuống hôn môi nàng, thấp giọng giải thích: “Đại phu trong phủ chúng ta, chính là người chẩn mạch cho nàng sáng nay – Hứa Văn Cử, hắn nói với ta sinh hoạt vợ